Chương 140

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 140

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Là bà ngoại cô đã nói với tôi, nhớ rõ lần mà cô phát sốt ở phòng khám không, cô lo lắng bệnh phong thấp của bà sẽ phát tác, tôi thế cô trở về nhìn xem, vừa lúc thấy bà ấy ngã trên mặt đất, gọi 120, lần đó bà ấy mới được cứu chữa mà sống đến bây giờ.”

“Vậy cậu vì sao lại không nói cho tôi biết!”

“Bà ngoại cô nói tôi phải giữ bí mật, không cần nói cho cô biết .”

“Tôi cũng không biết bà ngoại có bệnh, mà cậu thì biết, tôi không biết, cậu cũng lừa gạt tôi, cậu gạt tôi! Vì sao lại không nói cho tôi biết!” cô đứng dậy, khóc lóc hướng về phía hắn rống lên, phẫn nộ đem khẩu trang kéo xuống , lộ ra khuôn mặt bầm tím , mặc cho nước mắt chảy xuống.

“Tiêu Trúc Vũ……”

“Tôi không biết bà ngoại có bệnh, ô ô! Nếu tôi biết sẽ ở bên cạnh bà nhiều hơn, tôi sẽ không vì ăn mà để Bạch Dương khi dễ , bà là nghe được tôi mua thuốc tránh thai ở ngoài thôn mới nằm viện.”

“Không phải như vậy! Bệnh của bà cô sớm đã định là sẽ không sống được lâu, cùng chuyện kia hoàn toàn không có quan hệ!”

Tô Hòa Mặc muốn cùng cô giải thích rõ ràng: “Với cô, với chúng ta điều chưa từng có liên quan, gạt cô là tôi không đúng, nhưng đây là bà ngoại cô yêu cầu, bà cầu tôi nhất định không cần nói cho cô biết.”

Cô không thể tin mà lắc đầu, nghẹn một hơi, xoay người nhấc chân què đi xuống dưới.

“Tiêu Trúc Vũ!”

Cô mới vừa lao xuống , không biết một nữ nhân điên từ đâu chạy ra, lập tức đem cô đẩy gục trên mặt đất.

Ngồi ở trên người cô, bóp chặt cổ cô trong tay, phát điên không ngừng lẩm bẩm: “Đi tìm chết, đi tìm chết, đi tìm chết đi!”

Nữ nhân trước mắt tóc rối tung , quần áo trên người không biết đã mặc bao nhiêu ngày mà bắt đầu bốc mùi thối, trên mặt dính đầy bùn đất dơ bẩn , đôi tay áp lên cổ cô, dùng sức bóp chặt khí quản của cô, không cho phép cô thở dốc.

Tiêu Trúc Vũ rất khó chịu, cũng chỉ có thể miễn cưỡng chế trụ tay của bà ta, nhưng dù thế nào cũng không thắng nổi, hít thở không thông.

Mẹ của cô là lần thứ hai muốn đem cô giết chết.

Nữ nhân này, vì cái gì mà luôn muốn cô chết, từ nhỏ đã ghét bỏ cô, mắng cô là cô nhi, chất vấn cô vì sao lại được sinh , vì sao bà ta chưa kết hôn liền mang thai cái nghiệt chủng là cô , đem đầu cô đè ở trong nước ý đồ muốn nghẹn chết cô.

“Mày có ích lợi gì! Có ích lợi gì a! Tao sinh ra mày, thì cũng có quyền bóp chết mày, ngay cả tiền của Tiêu gia mày cũng không lấy về được, vậy thì mày mang họ Tiêu có tác dụng gì nữa !”

“Mày sớm nên chết đi chết đi, chết a!”

Đầu thiếu oxy dần mơ màng, thống khổ nghiêng đầu. Có lẽ bà ta nói đúng, cô sớm nên chết đi , cô vì cái gì mà sống đến bây giờ, cũng chỉ là muốn sống cùng bà mà thôi. Hẳn là vì bà thấy mình bị người phụ nữ này vứt bỏ, cảm thấy cô đáng thương nên mới nhận nuôi cô, nhưng bây giờ bà ngoại cũng đi rồi.

“Buông cô ấy ra!”

Loảng xoảng.

Nữ nhân đột ngột trợn trừng mắt, đột nhiên không có tiếng động nào nữa.

Mất đi sức lực ghé vào trên người cô , ép nặng làn cô thiếu chút nữa nôn ra.

Bên tai nháy mắt khôi phục yên lặng, chỉ còn lại Tô Hòa Mặc mạnh mẽ thở hổn hển.

Hắn run rẩy ném xuống cục đá, cố sức đem nữ nhân nằm trên thân thể cô kéo ra , dùng thật lớn lực, mới đem tay ba ta bẻ ra khỏi cô Tiêu Trúc Vũ. Tiêu Trúc Vũ được như ý nguyện mà hô hấp lại bình thường, nằm yên trên mặt đất, nghiêng đầumở to mắt, cũng không kịch liệt thở dốc, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm một bên cùng hít thở nhè nhẹ.

Nhưng vẫn ho khan hỏi: “Bà ta chết rồi sao?”

Nghe vậy, Tô Hòa Mặc ngồi xổm xuống, đem ngón tay đặt ở phía dưới cái mũi của bà ta .

Quả nhiên, thật lâu đều phát hiện có hô hấp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận