Chương 140

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 140

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Khương Từ Niên! Khương Từ Niên!”

Bất luận là cô kêu gọi như thế nào, anh cũng sẽ tuỳ ý đùa nghịch như một tên súc sinh, Lê Đông không rõ bản thân vì cái gì lại muốn tao ngộ này đó, coi lên tiếng khóc lớn.

Khương Từ Niên ấn cô lên trên gạch lạnh như băng ở trong phòng tắm, lột tã giấy của cô ra, voi cùng lo lắng bản thân tức giận sẽ không thể cứng lên nắm lấy ra từ trong quần, như là sợ cô chạy mất.

“Tao hận mày… Tao hận mày!”

Anh chỉ lo hưng phấn, trong lòng ngược thống khoái như là sắp lấp đầy báo thù thành công, nhéo quy đầu nhét vào âm đạo, đỡ dương vật mềm bò nước tiểu tiến vào âm đạo của cô.

Nước tiểu bắn vào âm đạo nhỏ hẹp của cô không bao lâu đã rót đầy, điên cuồng đổ vào miệng huyệt không được mà chảy ra bên ngoài, thân dưới dường như bị mất khống chế, Lê Đông giãy giụa không dậy nổi, bàn tay ấn ở trên mặt đất khóc lóc thảm thiết.

“Tao hận mày!”

Khương Từ Niên mắt điếc tai ngơ, chỉ nghĩ nước tiểu của bản thân làm thế nào mới có thể rót tất cả vào trong cơ thể của cô, cứ như vậy, cơ thể của cô sẽ có mùi vị của anh, ngoại trừ anh ra thì ai cũng không nhiễm được.

Chờ sau khi anh có thể cương lên, anh nhất định sẽ làm Lê Đông mang thai, từ đây khống chế tử cung của cô, để Lê Đông vĩnh viễn thuộc về bản thân.

“Ha ha! Ha ha!” Biểu cảm nhe răng điên cuồng cười dữ tợn của anh, là một kẻ điên không hơn không kém.

Nước tiểu gần hết thì anh đột nhiên rút ra, dùng tay che âm đạo của cô lại, ngẩng đầu đi tìm đồ vật nào có thể lấp kín hay không.

Lê Đông kịch liệt giãy giụa, dùng chân duy nhất động được đá dưới háng anh, sau đó Khương Từ Niên đổ đầy mồ hôi lạnh, nước tiểu cũng chảy ra từ trong âm đạo của cô, dâng lên một màn phẫn nộ không thể không chế nhấc tàn bạo của anh lên, anh rít rao đứng lên đá vào dưới háng của cô.

“Mày dám đá tao! Mày còn dám đá tao! Mày ngại ông đây bị huỷ hoại hoàn toàn còn chưa đủ hay sao!”

Một màn đá trực tiếp này khiến cho Lê Đông mất khống chế, cô khép hai chân lại gào khóc, giống như là một phế vật không có tôn nghiêm, nước tiểu không ngừng chảy, thân là kiện toàn nhân loại, cảm thấy tuyệt vọng và sỉ nhục.

Khương Từ Niên lại uống thêm nhiều nước, một ly lại tiếp một ly rót chảy vào trong bụng.

Anh súc rửa sạch sẽ cho Lê Đông, sau đó nhốt cô cở trong phòng tắm không cho cô ra ngoài.

Chờ đến khi muốn đi tiểu, lại tưới nước tiểu vào trong bụng cô, dùng bao bình thuốc con nhộng, lấp kín âm đạo của cô.

Tuy rằng bị chảy ra không ít, nhưng bên trong vẫn chứa đầy nước tiểu của anh, cô đã phải nhịn đói nhiều ngày, thân thể gầy ốm trơ xương, thế nhưng cái bụng lại nhô lên một độ cong mềm mại.

Lê Đông quấn khăn bò ra khỏi phòng tắm, cô vừa mới tắm xong, đầu tóc vẫn còn ẩm ướt chưa được lau khô, cô khóc lóc quỳ bò tới cửa sổ, cái bụng đong đưa phát ra tiếng nước óc ách rõ ràng.

Ngoài cửa sổ, vách tường bao vây được dựng cao 3 mét, tầm nhìn hướng lên không trung, lại bị vách tường che chắn hết một phần ba, tường cao đè xuống áp lực làm người bên trong thở không nổi.

Căn phòng này ở tầng một, huống chi cửa sổ cũng không mở được, Khương Từ Niên nhìn chằm chằm vào cô rồi mở miệng cảnh cáo: “Em mà dám để nước tiểu của ông đây tràn ra ngoài, về sau đừng có trách ông đây ngày ngày rót nước tiểu vào bên trong em!”

Chờ đợi anh ta tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, Lê Đông vẫn cuộn tròn thân mình rúc ở trong góc tường, đầu tóc ẩm ướt dính bết lên cổ, cả người run lẩy bẩy, sắc mặt tái nhợt không hề có chút huyết sắc, bộ dạng này càng lộ ra thân hình tiều tụy bệnh trạng.

Khương Từ Niên cầm khăn lông bước tới, anh càng đi tới gần, Lê Đông càng run rẩy giữ dội hơn, giọt nước theo đuôi tóc nhỏ xuống tí tách, cô nhu nhược dùng hai tay ôm lấy bản thân, co lại vào một góc, sợ hãi mà nhìn chằm chằm hai chân trần trụi đang đi từng bước tới gần cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận