Chương 140

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 140

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn đến người tới phía sau hắn, cánh tay hắn trực tiếp lơi lỏng xuống dưới: “Tôi nói cậu này, sao tới còn mang đến nhiều người như vậy, là sợ nơi này của tôi là không đủ ẩn nấp sao?”

“Bị người đuổi giết, chính là bởi vì ở nơi này của cậu đủ ẩn nấp nên mới đến trốn một chút.”

“Nga, tôi đây muốn thu tiền thuê nhà nga.”

Đôi tay hắn cắm vào túi áo blouse trắng , khi nhìn cô gái bị người ôm , đồng tử bỗng nhiên co chặt.

Hòa Uyên đem cô thả xuống dưới, chân nhỏ đạp lên trên mặt đất xi măng màu xám lạnh lẽo , cùng với làn da trắng nõn hình thành hai khối đối lập.

“Còn nhớ rõ tôi là ai không?”

Ký ức của Rina từ trước đến nay đều thực không tồi, nâng đầu hướng về pía hắn lộ ra tươi cười xán lạn: “Nhớ rõ.”

“Gì?” Hòa Uyên trực tiếp đem cô ôm vào trong lòng ngực, cảnh giác trừng mắt nam nhân trước mặt: “Em cùng anh ta có quan hệ gì , sẽ không cũng là ——”

“ Thời điểm em ấy lần đầu tiên tới trường học , là tôi làm kiểm tra thân thể cho em ấy .” đôi mắt Phó Chấp đánh giá từ đầu đến châncô, khóe môi nhộn nhạo: “Có thể nói, thân thể của em ấy , tôi đều xem qua.”

“Hơn nữa , so với lần đầu tiên gặp càng thích cười hơn, lúc ấy mới vừa gặp em, chính là gương mặt vô cảm , căn bản mặt mũi không đổi sắc. Chúng ta lần trước tạm biệt đã nói có cơ hội sẽ gặp lại, không nghĩ tới hiện tại liền gặp lại em.”

Hòa Uyên đã ghen đến đầu óc muốn nổ mạnh, che đôi mắt Rina lại, không muốn cho cô nhìn mặt hắn, người nam nhân này diện mạo có chút thanh tú, lại thành thục, một chút hảo cảm cũng không thể sinh ra.

“Vào đi, không có gì tốt để chiêu đãi các người, trong phòng bếp có chút nguyên liệu nấu ăn , các người có thể chính mình làm a.”

Tưởng Tự Trạc đánh giá hoàn cảnh bên trong , nơi nơi đều là bình rỗng để thực nghiệm , trên mặt đất rớt đầy lon bia , tất cả đều là lon.

“Này bằng hữu, làm cái gì thực nghiệm?”

“Thực nghiệm dược vật , nghiên cứu phát minh thuốc điều trị tế bào ung thư .”

“Vậy hẳn là cần rất nhiều tiểu bạch để thử ?”

Chu Bắc Dịch tức khắc cười nhìn về phía hắn.

“Tôi thật đúng là không nghĩ tới anh thế mà lại sợ cái này, yên tâm cậu ra vẫn là rất có đức hạnh, không ai bắt anh làm thực nghiệm!”

“Tôi không phải có ý này.” Hắn ôm cánh tay, thẳng sống lưng, dùng cằm chỉ vào Rina : “Tôi sợ hãi em ấy có việc.”

Chu Bắc Dịch hiểu sự lo lắng của hắn, chân mày cũng nhíu theo.

Suy nghĩ trong chốc lát mới nói: “Cậu ta hắn là sẽ không thiếu đạo đức như vậy .”

“Có anh đảm bảo là được rồi.”

Phó Chấp từ tủ lạnh lấy ra tới một lọ đồ uống, quay đầu lại liền đưa cho Rina: “Tới nếm thử cái này, uống thực ngon.”

Hắn cười tủm tỉm, khóe miệng câu lấy nhợt nhạt xoáy nước, thực chọc người ta tâm động.

Đang muốn đưa tay tiếp nhận, Chu Bắc Dịch bước bước chân dồn dập vọt đi! Cướp đi đồ uống trong tay cô.

“Em ấy đối với mọi loại thuốc đều dị ứng, cái này cậu lúc trước kiểm tra em ấy hẳn là phải biết ?”

“A?” Phó Chấp cào cào cái trán: “Nhưng đây là nước cà chua a, tôi cũng chưa nói là sẽ cho em ấy uống thuốc.”

Chu Bắc Dịch mở nắp ra ngửi ngửi, lại ngửa đầu nếm nếm.

“Cậu vì sao lại nghĩ tôi sẽ cho em ấy uống thuốc vậy?”

“Không, tôi suy nghĩ nhiều mà thôi.”

Hắn nghe Tưởng Tự Trạc nói như vậy, trong lòng cũng có chút sợ hãi .

Đem nước cà chua đưa cho Rina, vỗ vỗ phía sau bả vai Hòa Uyên , dùng ngữ điệu thấp giọng chỉ đủ để hai ngươi nghe thấy , nói: “Chú ý em ấy.”

“Biết.”

Phó Chấp mời Chu Bắc Dịch đến lầu hai uống rượu, hai người mỗi lần gặp mặt đều sẽ uống một ly, lại thấy hắn nằm ở cái ghế nhìn bờ cát , lấy xì gà ra bậc lửa.

“Tôi nhớ rõ cậu đã cai thuốc.”

“Ừm, không cai nữa.”

Chu Bắc Dịch hỏi: “Cậu khôn làm người nghiệm thu nữa?”

“Vốn dĩ làm cái kia cũng là vì muốn kiếm tiền xấy phòng thí nghiệm này, ngẫu nhiên sẽ đi nghiệm thu một chút nô lệ, mấy ngày này nhân số nhập học giảm bớt, cũng nhàn .”

“ Chu Bắc Dịch, tôi nghe chút đồn đãi vớ vẩn về cậu, mang theo nô lệ chạy trốn ?” Nói xong hắn nhún vai cười: ” Có phải là vị dưới kia không , Rina Tsukimi .”

Hắn đem rượu đắng chát rót vào họng: “Trí nhớ còn khá tốt, còn có thể nhớ kỹ tên em ấy.”

“Có chút cảm thấy hứng thú, thời điểm lần đầu tiên nghiệm thu em ấy , nhìn đến chứng dị ứng với thuốc giảm đau, sau cấp trên phản hồi kết quả là cho tôi là, trừ bỏ mị dược, em ấy đối tất cả loại thuốc đều dị ứng,”

“ Chủ nhân của em ấy cũng nói như vậy.”

“Cho nên ta suy nghĩ, muốn đào tạo lại thể chất của em ấy .”

“ Cậu đang âm mưu chuyện gì ?”

Phó Chấp nửa nằm ở ghế cũng nhìn bờ cát , chống đầu biểu tình nghiêm túc: “Là thật sự đó! Tôi không cùng cậu nói giỡn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận