Chương 140

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 140

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ba tháng sau khi thành hôn, chuyện Đường Miên có thai mới được báo về cung, lúc đó đã là cuối tháng Hai, sắp lập xuân, ngoài mặt báo là thai nhi được ba tháng, nhưng thực chất đã hơn bốn tháng rồi, rõ ràng trong mắt người khác Đường Miên đã sớm thành người của Tả Triều Chi, nhưng cho dù vậy, chuyện có thai trước khi thành thân cũng là chuyện chẳng ra thể thống gì.
Trong cung đã cố gắng giấu diếm chuyện này, nhưng Thái y viện vẫn là chỉ có một cái miệng, lời nói gì chính là thánh ý của hoàng đế, bèn cho rằng Sở Viện Phán muốn bảo vệ bào thai của Đường Miên nên mới đồng loạt nói thai của nàng y là thai ba tháng.
Cũng may bào thai này ở trong bụng, cho dù đã qua bốn tháng, nếu không cởi y phục ra thì căn bản cũng không nhìn ra sự thay đổi trên cơ thể của Đường Miên.
Chỉ có một người biết rõ cơ thể nàng thay đổi ra sao, chính là Tả Triều Chi.
Từ khi có thai, dáng vẻ của Đường Miên càng trở nên mê người, tay chân nàng mảnh khảnh, nhưng thân hình đã thêm phần lả lướt yêu kiều, nhìn bề ngang thì thấy núi non chập trùng, phần eo vì mang thai mà tăng thêm một tầng thịt trắng nõn nà, bộ ngực căng tròn chuẩn bị để cho hài tử bú, càng quyến rũ hơn lúc chưa có thai, núm vú như đóa anh đào nở rộ đầu xuân, vô cùng đầy đặn.
Mỗi đêm Tả Triều Chi nằm chung giường với Đường Miên, đối với hắn đều như một cực hình.
Từ khi có thai, sức khỏe của Đường Miên không được tốt lắm, còn chưa tới giờ Mùi, trong giường đã một mảnh tối om, tháng Hai, thời tiết rét lạnh, trong phòng phải đốt than sưởi, Đường Miên lại mặc một chiếc tẩm y mỏng bạc, lộ ra phần vai, chăn bị kéo xuống dưới nách, cảnh tượng nàng nằm ngủ vạn phần mê người.
Cổ họng Tả Triều Chi khế cử động, hắn đưa tay kéo lại tắm y cho Đường Miên, nhưng khoảnh khắc ngón tay hắn chạm phải da thịt non mềm của nàng, động tác tay hắn bỗng dừng lại, xa xui quỷ khiến thế nào hắn lại luồn tay vào trong tâm y của Đường Miên, nhẹ nhàng thành thục vén áo lót nàng lên, sau đó bắt đầu nào nặn bộ ngực mềm mại kia của nàng.
“Ưm…” Đang say giấc ngủ, lại cảm thấy bị quấy rầy, Đường Miên rên rỉ một tiếng không vui, đôi mày lá liễu nhăn lại, mi mắt run rẩy, nàng lập tức mở to đôi mắt trong veo nhìn.
Ý thức chưa hoàn toàn tỉnh táo, đôi mắt vẫn còn mờ mịt, một lúc sau mới tập trung được: “A Triều.” Cảm nhận được người kia là Tả Triều Chi, nàng mới mỉm cười ngọt ngào, nói.
Tả Triều Chi đã nhịn hơn ba tháng rồi, lúc chuẩn mạch cho Đường Miên, Sở thái y cũng chắc chắn khẳng định hiện giờ hai người họ có thể làm chuyện kia được, tất nhiên hắn không thể nhịn thêm được nữa.
Giọng nói dịu dàng của Đường Miên khiến phân thân bên dưới của hắn bị dục vọng xâm chiếm, sưng tấy tới mức đau đớn.
Tả Triều Chi bế Đường Miên lên, để nàng xoay lưng về phía mình rồi ngồi xuống lòng hắn.
“Đường Đường, được không?” Tả Triều Chi thở gấp, hắn ghé vào tai Đường Miên, dịu dàng hỏi, nói xong còn liếm nhẹ vào thủy tai mẫn cảm của nàng, không những thế còn mút nó một lát.
“Ha… ưm…” Chỗ nhạy cảm bất ngờ bị đối phương liếm khiến Đường Miên ngửa đầu ra, phát ra tiếng rên khe khẽ, nàng khéo léo dựa vào ngực Tả Triều Chi, mặc dù không lên tiếng đồng ý nhưng Tả Triều Cho biết nàng như vậy tức là đã cho phép hắn rồi.
Đôi tay to lớn sờ mó lung tung khắp cơ thể Đường Miên, một tay thọc vào trong áo yếm, nhẹ nhàng về nắn đầu vú mẫn cảm, về đến khi nó sưng tấy cương cứng lên, cảm giác tê dại khiến Đường Miên bất giác cọ cọ vào lồng ngực Tả Triều Chi.
Dưới mấy lớp vải y phục, côn thịt không an phận của hắn đã ngóc dậy chĩa vào đôi mông tròn trịa của nàng, vô cùng có sức uy hiếp, hoa tâm giữa hai chân Đường Miên đã ẩm ướt, Tả Triều Chi lấy đùi mình tách hai chân nàng ra, hai chân nàng cũng chĩa sang hai bên theo vị trí hai chân Tả Triều Chi, bị tách ra một khoảng rất rộng.
Tả Triều Chi vừa gỡ thắt lưng của nàng xuống, tẩm y đã buông xuống rộng thùng thình, Tả Triều Chi luồn tay xuống dưới hai chân nàng, cách một lớp quần vải lụa, hắn sờ thấy chỗ đó của nàng đã ướt nhẹp, hắn có thể tưởng tượng ra bên trong cái lỗ đó, nước nôi đang tràn ra lênh láng cỡ nào.
“Đường Đường ướt thật đó, cái miệng nhỏ bên dưới thèm được cho ăn rồi phải không? Rất muốn ăn côn thịt của ta đúng không?” Mấy ngày nay hắn ngủ sớm nhưng hắn lại không để nàng ngủ sớm, luôn có lòng dùng mỗi chăm sóc cho nàng, hắn chú ý tới một điều, đó là sau khi có thai, nhu cầu của Đường Miên còn cao hơn một chút, ngay cả núm vú cũng to hơn bình thường tới mấy phần.
“Ưm…” Đường Miên phát ra âm thanh có hơi không vừa ý, Tả Triều Chi bật cười, nói: “Là ta thèm, Đường Đường không thèm, vậy ra đâm côn thịt vào cái lỗ nhỏ kia của nàng nhé?” Dục vọng của Tả Triều Chi sắp sửa bùng nổ, nhưng động tác của hắn vẫn dịu dàng, nhẹ nhàng như thế, chỉ sợ nàng có nửa điểm không cảm thấy thoải mái.
Đường Miên cũng xót Tả Triều Chi, từ sau khi nàng có thai, Tả Triều Chi chỉ chú ý đến chăm sóc nhu cầu của nàng chứ không đồng ý để nàng phải mệt mỏi, hắn chỉ có thể ngâm mình trong nước lạnh để giải quyết dục vọng của bản thân, mà nàng cũng muốn hắn được dễ chịu.
“Phu quân… mau đút vào trong, ta muốn lắm rồi.” Đường Miên hơi di chuyển cái mông nhỏ, đồng thời không ngừng ma sát vào đầu cây gậy của hắn.
“Shh..” Tả Triều Chi thở dốc một tiếng, khuôn mặt anh tuấn vì kìm nén dục vọng mà đỏ bừng cả, hắn lấy cự vật đang chứa đầy nhục dục của mình ở giữa hai chân, cự vật đã sưng rộp lên, vì quá hưng phấn mà ở phần đầu cự vật đã vương ra một ít chất lỏng đặc sánh màu trắng đục, côn thịt tím đỏ khế lượn vòng, bộ dạng vô cùng hung hãn.
Tả Triều Chi nhẹ nhàng nhấc eo của Đường Miên lên, chậm rãi nhấp vào bên trong huyệt khẩu đã chấp thuận kia của nàng, động tác của hắn rất từ tốn, cẫn thận, không hề vội vàng chút nào, mọi thứ đều rất cẩn trọng, có điều như vậy lại khiến quá trình này trở nên vô cùng giày vò người khác.
Côn thịt thô cứng chậm rãi được đẩy vào trong, từ từ mở ra mị huyệt đã ba tháng nay chưa đón tiếp hắn, câu quan* ma sát vào từng nếp nhăn co chặt bên trong, phát ra tia lửa nhỏ, Đường Miên không nhịn được mà rên rỉ.
*Câu quan: một bộ phận trên đỉnh dương vật
Lúc hắn tiến vào nơi sâu nhất bên trong nàng, cả cơ thể Đường Miên đã mềm nhũn ra, giống như hóa thành một bãi xuân thủy.
Một tay Tả Triều Chi nhẹ nhàng ve vuốt cái bụng nhỏ hơi hơi nhô lên của Đường Miên, tay còn lại thì dịu dàng ấn hòn trân châu nhỏ đang sưng tấy của nàng: “Đường Đường ngoan, có thích không?”
Mị thịt bao trùm nút lấy cự vật, Tả Triều Chi khẽ rùng mình, ngay cả giọng nói cũng có hơi run rẩy.
Tả Triều Chi cẫn thận thẳng eo lên, húc lên phía trên, động tác vô cùng nhẹ nhàng, nhưng đối với Đường Miên mà nói, lại có phần hơi chưa đủ sức.
“Ha…ưm… thoải mái quá… mạnh chút nữa… ưm…” Nàng kéo cánh tay đang ấn vào hoa châu của mình của Tả Triều Chi, tiếng rên có hơi không được mãn nguyện, thậm chí nàng còn tự mình vặn vẹo cái eo, gia tăng lực đạo trừu sáp.
“Đừng vội, trước tiên hãy để phụ thân và bảo bối chào hỏi nhau cái đã, đừng dọa nó sợ.” Tả Triều Chi kiên nhẫn đâm vào nơi sâu nhất, hắn đâm chạm cả vào tử cung của nàng như vậy, thật giống như đang giao lưu với hài tử trong bụng nàng.
Đường Miên vội tức mức hốc mắt đỏ ngầu, Tả Triều Chi thấy vậy mới bất đắc dĩ cười nói: “Được rồi, cho Đường Đường, Đường Đường đừng sốt ruột.” Tả Triều Chi bấu lấy eo Đường Miên, cuối cùng không khống chế được bản thân, càng lúc càng gia tăng tốc độ và tần suất ra vào trong nàng.
“Ha a a a… dễ chịu quá… ưm A Triều… ưm” Sau khi bị Tả Triều Chi đâm tới trăm cái, khoái cảm lập tức ập đến bùng nổ trong cơ thể Đường Miên, mật huyệt không ngừng co thắt, nàng cũng liên tục rên rỉ.
“Shhh… ha. ” Tả Triều Chi thở dốc, lại rút ra cắm vào thêm mấy chục lần nữa rồi mới xuất ra chất dịch nồng đậm cào trong hoa huyệt của Đường Miên, đã ba tháng không làm tình rồi, lần này Tả Triều Chi phải làm một trận thật đã mới dừng lại.
Lúc này cả hai đều thoả mãn, Tả Triều Chi ôm Đường Miên vào lòng đầy trân trọng: “Tốt lắm, A Cẩm, bảo bối ngoan của ta.” Tả Triều Chi quấn quýt mái tóc dài của Đường Miên, say mê ngửi mùi hương dễ chịu trên người nàng, hai người cứ như vậy mà triền miên say đắm bên nhau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận