Chương 140

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 140

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêm Kỷ bật cười sảng khoái, sướng đến mức hơi thở tràn đầy khoái cảm khàn giọng nói: “Xem ra là tôi không đủ cố gắng nên cậu vẫn còn có thể nói chuyện.”
Mộc Trạch Tê không thể chịu nổi nữa, đợi đến khi Nghiêm Kỷ rút ra liền vặn vẹo cái mông nhỏ muốn tránh.
Nghiêm Kỷ thấy vậy thì bật cười, anh thấy thời cơ đã đến, ưỡn một cái hung hăng đâm thẳng quy đầu vô cùng lớn vào điểm G nhạy cảm, nghiền nát mị thịt nhạy cảm.
Đầu óc Mộc Trạch Tê nổ tung lóe lên từng tia sáng, cơ thể chấn động mạnh rồi lập tức trở nên mềm nhũn sau đó trượt xuống vì không đứng vững.
Nghiêm Kỷ lập tức đỡ cô dậy đưa đến lan can chỗ cua quẹo, rồi đặt nằm nghiêng ở trên thanh tay vịn sau đó dang hai chân của cô ra gác trên vai của mình rồi tiếp tục.
“Thoải mái không? Ngoài miệng nói đừng làm ở trong sân trường vậy mà huyệt nhỏ bị kích thích đến mức kẹp côn thịt của tôi, xoắn đến nỗi làm cho tôi đau đớn. Hành lang rất kích thích có phải không?”
Chân Mộc Trạch Tê cứ bị Nghiêm Kỷ giữ chặt như vậy, thỉnh thoảng anh còn liếm đôi chân trơn nhẵn nhạy cảm của cô đồng thời nâng cao lên đỉnh đầu để tiện đâm vào.
Còn làm nữa Mộc Trạch Tê sẽ chết mất, buổi chiều cô còn phải đi học đấy.
Mộc Trạch Tê chỉ có thể chủ động ôm eo Nghiêm Kỷ, siết chặt mông cùng nhau di chuyển. Cô gọi anh đầy ngọt ngào và quyến rũ, ánh mắt mơ mơ màng màng, khuôn mặt tràn đầy xuân sắc sau cao trào: “Nhanh hơn chút nữa, tớ muốn…”
Chỉ một câu nói mềm mại quyến rũ này, Nghiêm Kỷ lập tức mất hồn, côn thịt lại càng sưng to lên, cảm giác sung sướng sảng khoái từ xương sống xông lên đến tận đầu.
“Được, chồng sẽ cho em.” Nghiêm Kỷ cúi người hôn lên môi Mộc Trạch Tê. Môi lưỡi và hơi thở của hai người hòa quyện với nhau.
Ngay khi tăng nhanh tốc độ đâm vào rút ra, trong đầu hai người đều lóe lên ánh sáng, đồng thời lên đỉnh tới mất hồn…
Nghiêm Kỷ thu dọn xong cho Mộc Trạch Tê, bỗng nhiên nói: “Trong bản gốc chúng ta vẫn luôn dây dưa với nhau, bên trong mơ hồ nhắc tới việc chúng ta “trùng hợp gặp nhau”ở rất nhiều nơi trong khuôn viên trường, là rất nhiều nơi đấy” Nghiêm Kỷ lặp đi lặp lại.
“Cậu nói xem với tính tình của tôi thì tôi dây dưa với cậu còn có thể làm được gì?”
Có thể làm được gì? Bây giờ Mộc Trạch Tê đã quen thuộc với Nghiêm Kỷ nên hiển nhiên cũng biết Nghiêm Kỷ sẽ làm gì.
“Không thể nào!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộc Trạch Tê vẫn còn đỏ bừng ngạc nhiên đến nỗi phủ nhận theo bản năng. Đồng tử của cô chấn động, vô cùng sợ hãi, không thể nào có chuyện như vậy được.
“Cậu quá tin tưởng vào bản gốc của La Nam Nam mà không hề suy nghĩ về tính cách của tôi, hoặc là nói Mộc Trạch Tê cậu vốn dĩ cũng không biết tính cách của tôi.”
Mộc Trạch Tê nghẹn họng, cô cũng hết sức kinh hãi đến nỗi hoảng loạn, chuyện quái gì đang xảy ra vậy! Tại sao Nghiêm Kỷ lại biết nhiều như vậy?!
Sau đó Nghiêm Kỷ không cho Mộc Chọn Tê cơ hội suy nghĩ rõ ràng, anh nói rằng vì muốn đi theo nội dung tình tiết đến cuối cùng nên anh càng không kiêng nể gì.
Ban công ở nhà, tay vịn, sân vườn, nhà bếp và nhiều nơi khác nhau, Mà ở trong trường học, hành lang, phòng nghỉ cá nhân, nhà vệ sinh…Cũng đều lưu lại dấu vết vui vẻ yêu đương của hai người.
Chỉ cần anh muốn thì sẽ không quan tâm đó là chỗ nào. Mà Mộc Trạch Tê chỉ có thể khóc hết lần này tới lần khác bị anh làm.
Bản thân ở trong bản gốc đã trải qua những ngày tháng như vậy sao?!
Mộc Trạch Tê còn phát hiện ra một điều kỳ quái là mỗi lần như vậy thật sự không có một ai cả…
Thật kỳ lạ…
Trong khoảng thời gian này Mộc Trạch Tê đã từng khóc, cũng đã nhiều lần làm ầm ĩ nhưng đều vô ích, Nghiêm Kỷ vẫn hạ quyết tâm như vậy.
Càng tới gần kỳ thi lớn học, cả người Nghiêm Kỷ lại càng nóng nảy. Nếu như sốt ruột mà có thể làm cho thành tích tốt lên thì tốt rồi, như vậy sẽ không cần phải canh chừng Mộc Trạch Tê mỗi ngày giống như canh kẻ trộm.
Mộc Trạch Tê biết rằng Nghiêm Kỷ chính là sợi dây cung kéo chặt không cho mình biến mất hoàn toàn không có tin tức. Anh lại càng khống chế Mộc Trạch Tê chặt hơn, mặc dù cô đã cam đoan với anh rằng bản thân không chạy lung tung nhưng anh vẫn không tin.
Mộc Trạch Tê cảm nhận sâu sắc rằng mình xong đời rồi, chuyện lần trước thật sự làm cho Nghiêm Kỷ có bóng ma rất sâu sắc nên anh gần như cố chấp, trở nên điên cuồng.
Cho dù là thế lực của nhà họ Nghiêm hay là cá nhân Nghiêm Kỷ vẫn không cách nào khống chế tính cách điên cuồng này. Nghiêm Kỷ khống chế Mộc Trạch Tê rất chặt.
Dần dần, giống như mẹ đã từng khống chế mình, Mộc Trạch Tê ngừng chống cự bởi vì không thể chống lại được.
Thỉnh thoảng cô chỉ có ý muốn đùa giỡn một chút, ví dụ như khi học tập không tốt thì Nghiêm Kỷ sẽ không làm cô, lại còn dạy kèm cho cô.
Nhưng sau khi dạy kèm vẫn sẽ bị đẩy lên giường.
Kỳ thi tuyển sinh lớn học đang đến gần…

Kỳ thi vào lớn học có quá nhiều ý nghĩa, đó là cuộc kiểm nghiệm kết quả của sự khổ luyện chăm chỉ học tập chục năm, cũng là bước ngoặt của cuộc đời.
Đó cũng là lúc thanh xuân kết thúc và chia tay bạn bè. Một số người thì háo hức mong chờ tương lai mới mẻ, một số người thì mê mang mờ mịt.
Bất kể ra sao đó đều là một khởi đầu mới.
Tr6ng sân trường tràn ngập tiếng hát, tiếng hú hét, nhiều bài kiểm tra khác nhau vứt đầy trong các tòa nhà dạy học. Ngoài ra còn có các loại ánh sáng nhấp nháy của các loại que sáng đang vung vẩy.
Bất kể có làm bài thi được hay không, tất cả học sinh lớp mười hai vào lúc này đều đang thoải mái phát tiết.
Trong bóng tối, xung quanh là đám đông, Nghiêm Kỷ ôm Mộc Trạch Tê và trao cho cô một nụ hôn sâu và kéo dài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận