Chương 140

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 140

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có lẽ lời nói quá mức trẻ con của cô ta khiến vẻ mặt người phụ nữ lộ vẻ xúc động. Quản gia buộc chặt dải băng cho Chúc Nhược Vân, nhẹ nhàng xoa đầu, rồi lấy một viên kẹo từ đáy hộp thuốc ra đưa cho cô ta.

“Ở đây cô không cần làm việc, cô chỉ cần an tĩnh đợi ở đây là được. Cô đã rất may mắn nên đừng gây chuyện nữa.”

Chúc Nhược Vân cầm viên kẹo trái cây cứng, quỳ xuống đất nhìn cô ta đứng dậy rời đi. Sau khi cửa kéo được đóng lại, cô ta tủi thân, nước mắt bắt đầu chảy xuống không ngừng.

Buổi tối, Chúc Nhược Vân thừa dịp đêm khuya vắng người, dùng chăn bọc người lại, leo lên tường đá cao hai mét ở đình viện.

Cô ta dẫm lên cây phong dưới chân, cố hết sức trèo lên những tảng đá gồ ghề trên tường, chân tập trung sức lực, dùng sức nhảy lên một cái.

Khoảnh khắc đầu cô ta nhô ra khỏi tường, còi báo động chói tai vang lên bốn phía. Ánh đèn neon màu đỏ ở các góc lóe lên ánh sáng chói lóa, dinh thự vốn yên tĩnh, bỗng mỗi căn phòng đều sáng đèn.

Chúc Nhược Vân sợ đến mức bám vào tường định trèo ra ngoài, kết quả trượt chân một cái, cả người té xuống đầu tường, đồ đạc trong bọc cũng vỡ vụn.

Vệ sĩ đưa người tới trước mặt Phạm Tự Khanh.

Mở bọc ra nhìn một chút, bên trong đều là những thứ ‘tang vật’ cô ta trộm được.

Đều là các bình bình lọ lọ được đặt ở mọi ngóc ngách bên trong dinh thự. Mỗi một món đều có giá trị không rẻ, bây giờ biến thành mảnh vụn không đáng một xu.

Chúc Nhược Vân quỳ dưới đất, cả người run rẩy, đỉnh đầu truyền tới tiếng cười lạnh làm cô ta nháy mắt rợn cả tóc gáy.

“Nói xem.”

“Tôi.. Tôi thật sự xin lỗi, tôi thấy tiền sáng mắt, tôi định sau khi ra ngoài bán được ít tiền, trên người tôi không có tiền, tôi không trở về được…”

“Tôi biết lỗi rồi, thật xin lỗi, thật xin lỗi! Lần sau tôi không dám nữa!”

Đối với những lời này, Phạm Tự Khanh đã nghe chán rồi. Anh ta đau đầu đỡ trán, tùy ý phất tay một cái.

Rất nhanh thư ký đã đem thước tới, vệ sĩ giữ chặt người phụ nữ đang vùng vẫy. Chúc Nhược Vân gào thét gào khóc, dùng hết sức lực bú sữa mẹ: “Tôi không muốn! Tôi không muốn! Anh thả tôi ra! Dựa vào cái gì bắt tôi phải sống ở đây, tôi muốn ra ngoài!”

Cô ta bị ấn đến mức nằm dưới đất.

“Dừng tay.”

Thư ký xoay người lại, chờ mệnh lệnh của anh ta.

Phạm Tự Khanh ngồi trên ghế, ánh mắt dưới tròng kính híp lại sắc bén.

“Tôi biết cô không muốn bị trừng phạt, vậy thì ‘nhất lao vĩnh dật(*)’ đi, tránh cho sau này cô lại phạm sai lầm.”

(*): lao khổ một lần, xử lý sự tình/sự việc đâu ra đấy, từ đây về sau sẽ không phải phí sức làm chuyện đó nữa, an nhàn mãi mãi

Phạm Tự Khanh nhìn về phía chiếc tủ cạnh tường: “Đi lấy đồ ở ngăn cuối cùng ra đây.”

“Vâng.”

Chúc Nhược Vân ngừng khóc, không nhịn được nín thở.

Khi cô ta nhìn thấy bốn sợi xích sắt màu đen nặng nề, khuôn mặt tái nhợt tràn đầy sợ hãi, tiếng kêu gào của cô ta còn lớn hơn vừa rồi.

Hai cánh tay bị siết chặt ra sau lưng, dù có giãy giụa thế nào, cũng không thể thoát khỏi sức mạnh của hai người đàn ông.

Phạm Tự Khanh đan mười ngón tay vào nhau, đặt lên đùi. Mặt nở nụ cười ấm áp, nhưng đối với cô ta mà nói, nó từ lâu đã là ác quỷ âm u đáng sợ.

“Nếu không phải sau này còn có chỗ cần dùng đến cô, tôi đã chôn sống cô rồi. Sau khi cột thứ này lên người rồi mà còn dám phạm sai lầm, vậy thì đừng trách tôi giết con tin.”

Sau khi xuất viện, Điền Yên bị nhốt trong nhà của anh.

Dấu vân tay trên cửa của cô đã bị xóa, bởi vì không thể ra ngoài nên cô cũng không biết Đàm Tôn Tuần hiện tại thế nào.

Một khi thăm dò chuyện có liên quan đến cậu ta, thậm chí chỉ nhắc đến tên, Bàng Kinh Phú sẽ dùng hành động thực tế để đáp trả sự tức giận của anh với Điền Yên. Làm tình không chút tiết chế, ngay cả cơ hội để cô tỉnh táo cũng không có.

Bàng Kinh Phú thường chỉ về nhà vào buổi tối, Điền Yên đã tính toán thời gian anh trở về nhà và bắt đầu hành động.

Cô đã mang tờ giấy tẩm dầu từ bệnh viện về, giấu trong ngăn kéo.

Điền Yên tìm được một một cặp kính trong thư phòng của Bàng Kinh Phú.

Sau khi kéo rèm cửa ra, cô ngồi ở mép giường, dùng mắt kính không gọng nhắm ngay về phía ánh nắng không bị cản trở bên ngoài, điều chỉnh lại kính trong tay, tia nắng tập trung xuyên qua tiêu điểm của tròng kính, chiếu chính xác lên tờ giấy ướt đẫm dầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận