Chương 141

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 141

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách hung ác nham hiểm, trong đáy mắt còn có sát ý đang trực trào, nghiến răng nghiến lợi phun ra từng câu từng chữ: “Trả cô ấy, lại cho tôi!”

Một cỗ lực lượng quỷ dị kéo cả người Hạnh Mính trầm xuống, mặt đất chung quanh ầm ầm rung động như sắp sụp đổ.

Sắc mặt Hạnh Mính đỏ lên, túm lấy bàn tay đang bóp chặt cổ mình của Nguyên Tuấn Sách, trong mắt toàn là tơ máu, gian nan nuốt một ngụm nước bọt, giọng nói khàn khàn: “Ngươi sẽ khiến cô ta chết……”

Ai ngờ ánh mắt của Nguyên Tuấn Sách còn lạnh nhạt hơn, tựa như đang nhìn một con kiến: “Không phải chỉ khi cô ấy chết, ngươi mới chịu ra ngoài sao?”

Đôi mắt Hạnh Mính trừng lớn, cắn chặt hàm răng, khóe miệng tràn ra một tia máu: “Ngươi…… Không biết, thân phận của ta sao!”

“Thần sao?” Nguyên Tuấn Sách buồn cười hỏi: “Ngươi tước đoạt đi yêu lực của ta, lại muốn ta thủ hạ lưu tình sao? Nếu đã là thần, vậy mau ra khỏi cơ thể của cô ấy!”

“A!”

Ngón tay Nguyên Tuấn Sách càng siết chặt hơn, da thịt non mịn trên cổ đã đỏ ửng thâm tím: “Hay là nên nói, nếu không có sự ra đời của yêu ma, thứ thần như ngươi cũng chỉ là đồ phế vật, không có biện pháp hiện hình, cũng chẳng thể làm gì, chỉ du đãng giống như linh hồn mà thôi?!.”

Vẻ mặt “Hạnh Mính” dữ tợn, hiển nhiên, đến bản thân nó cũng không dám tin tưởng. Thần như nó lại bị một tên yêu ma mất hết yêu lực nhìn thấu tất cả .

“Ngươi, làm sao ngươi biết được ——”

“Ta đã tra xét rất nhiều tài liệu của nhân loại, sự tồn tại của thần chẳng qua chỉ là phán đoán không có căn cứ, một cái luận điệu vớ vẩn mà thôi. Còn ngươi, ta đã từng nhìn thấy ngươi, từ rất lâu rất lâu về trước.”

Nguyên Tuấn Sách nheo mắt, dùng ánh mắt kì quái đánh giá cô, trong đó còn chứa vẻ cười nhạo, và kiêu ngạo ương ngạnh bẩm sinh không chút nào thu liễm: “Rất lâu, rất lâu về trước. Có lẽ ngươi không biết, trí nhớ của yêu cực kỳ tốt, có thể nhớ mọi sự việc, bắt đầu từ ngày ra đời cho đến khi chết.”

Tầm mắt Hạnh Mính trở nên mơ hồ trắng bệch, trong cổ họng trào lên chất lỏng tanh ngọt, chất lỏng nóng bỏng trào ra từ chỗ sâu nhất trong cơ thể, lan đến khóe miệng, hít thở không thông khiến sinh mệnh của cô dần dần yếu ớt, ngón tay cứng đờ động đậy, miệng còn sùi bọt mép.

Nó dùng hết toàn lực, phát ra âm thanh từ lồng ngực, một tiên âm linh hoạt kỳ ảo mà quen thuộc vang lên: “Từ khi ra đời, yêu ma và thần đã không thể cùng tồn tại, cướp đoạt yêu lực của ngươi, mặc dù không phải ý nguyện ban đầu của ta, nhưng bản thân ta cũng muốn làm như vậy.”

Nguyên Tuấn Sách càng bóp chặt cổ Hạnh Mính, vẻ mặt thống khổ lúc này của cô lại trồng lên hình ảnh trong trí nhớ, cho dù anh không thể đồng cảm với người khác, nhưng ngay lúc này, trong lòng anh lại cảm thấy bi thương khác thường.

“Giết chết ngươi! Ta chính là tân thần của thế giới này!”

“Vớ vẩn!”

Làn sương trắng dần dần hiện ra trước ngực Hạnh Mính. Nguyên Tuấn Sách buông tay, đợi hồn phách kia ra hẳn khỏi thân thể cô, anh mới ôm cô vào trong lòng ngực, mượn chút yêu lực vỗ vỗ lên lưng cô, vỗ đến khi cô khạc hết hơi nghẹn trong cổ ra. Nguyên Tuấn Sách thấy mà sợ, vẫn lo lắng không thôi, dùng sức ôm chặt cô.

Hồn phách kia không hề nói gì, bây giờ nó chỉ muốn rời đi, Nguyên Tuấn Sách gầm nhẹ: “Ta cho phép ngươi đi rồi sao!”

Nó phát ra tiếng cười linh hoạt kỳ ảo, hồn phách phiêu đãng xoay người lại, thấy một con mắt của Nguyên Tuấn Sách phát ra ánh sáng đỏ đậm, toàn bộ tròng mắt toát ra lực lượng khủng bố, giống bị con mắt bị nguyền rủa, sương mù dày đặc màu đen không biết từ đâu tràn ra.

Đất dưới chân hình thành một hình nón, đột nhiên dội lên trên, chặn trước mặt hồn phách.

Chờ nó xoay người lại, mới phát hiện bùn đất chung quanh dường như có linh tính, điên cuồng trồi lên, vươn về phía trước, gắt gao quấn quanh thân thể của hồn phách. Thân hình trắng xám của nó bị túm lại, lôi kéo xuống dưới, kéo sang hai bên đến biến hình, hồn phách phiêu đãng đang dần dần bị xé rách.

Tiên âm linh hoạt kỳ ảo lúc trước cuối cùng lại hóa thành tiếng thét chói tai, thần không phải không có cảm giác đau, linh hồn bị xé rách càng không thể phục hồi như cũ: “Dừng lại! Ngươi sẽ bị phản phệ, mất đi thần, thế giới này cũng không thể tốt đẹp được!”

Nguyên Tuấn Sách để tay dưới đầu Hạnh Mính, nhẹ nhàng đặt cô xuống, chống đầu gối đứng lên, điều khiển bùn đất, càng dùng sức xé rách nó.

Chỉ yêu lực mới có thể đối kháng với thần, anh nhìn chăm chú vào đoàn hồn phách, cái nhìn chằm chằm và ánh mắt thâm trầm khiến nó run sợ. Ánh mắt của tên này cực kì nguy hiểm, điên cuồng cực đoan, tròng mắt đỏ đậm toả ra khói đen cuồn cuộn.

“Ta đã nói rồi, ta sẽ trở thành tân thần của thế giới này.”

Nguyên Tuấn Sách giang hai tay, ngay sau đó, năm ngón tay dùng sức nắm chặt lại.

Hồn phách bị xé rách trong nháy mắt biến mất, tan vào trong không khí, không để lại chút dấu vết gì, cứ như nó chưa từng tới thế giới này. Lực lượng mãnh liệt trào ra từ người nó hình thành làn sóng công kích, đánh bay Nguyên Tuấn Sách ra sau. Đại chưởng vô hình đập mạnh vào người, khiến Nguyên Tuấn Sách bây ra, đụng trúng vào cây cổ thụ khô héo trong hoa viên.

Cây cổ thụ khô héo mục ruỗng đã lâu cũng vì thế mà trực tiếp gãy làm đôi, ngọn cây sụp xuống. Nguyên Tuấn Sách dựa vào cây cổ thụ, ngồi dậy, tay túm lấy ngực, nơi đó như có một ngọn lửa nóng bỏng, khiến cơ thể khô nóng khó chịu.

Cơ thể Nguyên Tuấn Sách đang dao động, thân ảnh càng ngày càng mơ hồ, không ngừng chớp động chập chờn, giống như sắp biến mất.

Anh nhìn hai bàn tay của mình, miệng há to, hô hấp gấp gáp, vẻ mặt chật vật, yêu lực chậm rãi lại mạnh mẽ như sóng triều ùa về thân thể, trong nháy mắt, anh biến mất tại chỗ.

Nguyên Tuấn Sách trọng tâm không vững, nghiêng người ngã xuống, phía dưới là đường cái, dòng xe qua lại nườm nượp. Không ngờ anh lại dịch chuyển đến trên bảng chỉ dẫn trên đường cao tốc.

Ngay tại thời điểm ngã xuống, Nguyên Tuấn Sách không khống chế được, lại dịch chuyển tức thời một lần nữa. Tài xế phía dưới bị sự xuất hiện bất ngờ của anh làm cho trở tay không kịp, mạnh mẽ chuyển phương hướng.

Địa điểm dịch chuyển tức thời đến lần thứ hai là một đoạn nham thạch còn nóng hôi hổi trên một con sông, không quá hai giây, anh lại lần nữa biến mất.

Lần thứ ba, anh đứng trong khu dã thú của vườn bách thú, các du khách nhìn thấy anh đột nhiên xuất hiện, đều vỗ lên lồng pha lê thét chói tai. Trong nháy mắt khi anh biến mất lần nữa, các cameras ở nơi đó cũng đồng thời bị, trục trặc, biến thành màn hình đen.

Lần thứ tư, lần thứ năm.

Nguyên Tuấn Sách không thể khống chế sức mạnh của chính mình, anh thậm chí còn không thể điều khiển đất cát dưới chân để buộc chặt giữ mình lại. Yêu lực mất khống chế, không ngừng dịch chuyển xuyên không gian, dần dần làm khiến anh choáng váng, não đau như búa bổ, sử dụng năng lực dịch chuyển tức thời quá mức, đang tiêu hao thể lực của anh.

Không bao lâu sau, trán Nguyên Tuấn Sách đã ướt nhẹp mồ hôi, không thể đếm được ánh rốt cuộc đã dịch chuyển đi bao nhiêu nơi, có khả năng là mấy ngàn, cũng có khả năng là mấy vạn.

Đến cuối cùng, khi thể lực của anh không chống đỡ nổi nữa, trong một lần dịch chuyển cuối cùng đã mất đi ý thức, ngã về phía sau. Cảm nhận được mình ngã lên nên một vật lạnh băng nặng nề, Nguyên Tuấn Sách mới nhắm mắt lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận