Chương 141

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 141

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng, đừng làm ở cửa…” Yến Tuyền đẩy hắn ra nhưng sức nàng yếu, dù đẩy thế nào cũng không thể đẩy được tên quỷ háo sắc này. Thế là nàng đành phải cắn vào môi hắn thì mới có thể khiến hắn bỏ đầu lưỡi đang khuấy đảo khuôn miệng nàng ra.
“Làm ở cửa ra vào mới dễ quan sát động tĩnh bên ngoài.” Tống Thanh Dương giải thích với nàng, sau khi nói xong, đôi môi mỏng của hắn lại đặt lên mặt nàng, hết cắn rồi lại liếm cái má căng bóng mềm mịn của nàng, thỉnh thoảng còn tạo ra tiếng chậc chậc, đầu lưỡi chơi trò đuổi bắt với lưỡi nàng.
Tống Thanh Dương vừa hôn vừa cởi dây lưng quần của mình ra, để lộ thứ to lớn kia ra ngoài.
Bây giờ chẳng qua mới chỉ hôn môi mà côn thịt của hắn đã cương cứng, thỉnh thoảng còn run lên rồi phun ra chút dịch nhờn trong suốt.
Tống Thanh Dương kéo tay Yến Tuyền đặt lên côn thịt của mình rồi sờ soạng trên dưới, còn bản thân thì hôn dọc theo khóe môi nàng xuống đến hàm dưới, đến cái cổ thiên nga rồi lại xuống tiếp đến trước ngực, để lại từng vệt nước miếng trên làn da nàng.
Cho dù y phục vẫn chưa cởi ra nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc hắn vùi đầu vào chỗ đồi núi nhấp nhô mềm mại trước ngực Yến Tuyền, hắn hít sâu một hơi hít hà mùi thơm sữa ngọt ngào của nàng, cách lớp vải trắng quấn ngực hắn cắn nhẹ vào một bầu ngực ẩn sau lớp vải trắng của nàng.
Hai bầu ngực đầy đặn, đàn hồi bị vải quấn chặt nên không được mềm mại như bình thường, Tống Thanh Dương dùng răng và đầu lưỡi xô vạt vải quấn ngực ra, để lộ một hạt đậu đỏ của nàng ra ngoài. Sau đó, hắn lại dùng răng môi ngậm hạt đậu nhạy cảm này vào miệng rồi hít sâu một hơi.
“Ưm… Biểu ca…”
Yến Tuyền không nhịn được rên lên thành tiếng, giọng điệu nũng nịu khiến người nghe thấy không khỏi rùng mình, Tống Thanh Dương cùng mút mạnh hơn, nước bọt thấm ướt vải quấn ngựa của nàng.
Bàn tay hắn cũng không dừng lại mà lần mò đến nơi giữa hai chân nàng, chạm vào chỗ bí ẩn đang kêu gào đói khát giữa hai chân rồi ấn nhẹ một cái, ngay lập tức nước trong chỗ bí ẩn đó chảy ra ngoài.
“Ướt rồi, càng ngày biểu muội ướt càng nhanh.” Tống Thanh Dương cắn lỗ tai nàng nói khẽ.
Yến Tuyền khẽ cắn môi, vô cùng ngượng ngùng, thế nhưng ngoài mặt nàng vẫn mạnh miệng, lẩm bẩm gì đó rồi mới nói: “Rõ ràng là do bây giờ biểu ca biết được chỗ nào trên người ta chỉ cần vừa bóp là có thể chảy nước nên biểu ca chỉ chăm chăm bóp chỗ đấy thôi.”
Tống Thanh Dương trầm giọng cười: “Có chỗ nào trên người muội bóp mà không chảy nước chứ.”
Trong lúc nói chuyện, Tống Thanh Dương nâng một cái chân trắng nõn nà của nàng lên, tay còn lại cần thứ to lớn đang căng cứng kia, tìm được chỗ ẩm ướt giữa hai chân nàng thì bắt đầu đút mạnh thứ to lớn kia vào trong tiểu huyệt.
“Ưm, nhẹ, nhẹ chút…” Cho dù tiểu huyệt đã ẩm ướt nhưng cũng không thể chịu được từng cái đâm vào rút ra hết sức mạnh bạo của hắn.
“Không nhẹ được, trong muội chặt quá, nếu không làm mạnh thì ta không vào được.” Cho dù tiểu huyệt này đã bị hắn cắm bao nhiêu lần, cho dù lần trước hắn đâm chọc tiểu huyệt nàng mạnh bạo như thế nào thì sau đấy lúc đi vào nó vẫn chặt như lần đầu tiên, vách thịt cứ bóp chặt côn thịt tầng tầng lớp lớp, thoải mái đến nỗi xương cụt hắn cũng thấy tê dại.
“Đợi ta chọc đến đỉnh vài lần, tiểu huyệt thả lỏng ra một chút là được rồi.”
Tống Thanh Dương nghiến răng nói, ưỡn eo chậm rãi nhấp hông, chọc thẳng côn thịt vào trong tiểu huyệt ấm nóng nhiều nước tạo ra tiếng nước òm ọp. Tiểu huyệt không ngừng co bóp như thể chỉ hận không thể bóp gãy côn thịt của hắn.
Tống Thanh Dương nâng một chân còn lại của nàng lên, để hai chân trắng nõn nà của nàng vòng qua ôm chặt eo hắn. Mỗi một lần hắn đâm vào đều khiến nàng nảy lên một cái rồi sau đó lại hạ xuống, khiến cây gậy sắt cứng rắn kia hoàn toàn đâm thẳng vào sâu trong tiểu huyệt non nớt của nàng.
Yến Tuyền làm sao có thể chịu được chiêu này của hắn, tiếng rên rỉ ngâm nga nũng nịu của nàng không ngừng vang lên, nếu không phải tiếng náo nhiệt của đường phố bên ngoài quá to thì không chừng tiếng rên này của nàng đã thu hút không ít kẻ háo sắc đến tìm xem cuối cùng là chỗ nào phát ra tiếng kêu dâm đãng như này.
Tống Thanh Dương cực kỳ yêu cái huyệt nhỏ chặt nhiều nước này của nàng, hắn càng đâm sâu hơn làm nhanh hơn, thế nhưng đúng lúc này, bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân, là Kim thị đang đi từ trên lầu xuống.
Tống Thanh Dương vội vàng dừng lại, giơ tay che cái miệng vẫn đang rên rỉ của Yến Tuyền.
Hai người tập trung lắng nghe, chỉ nghe thấy Kim thị đi xuống lầu, miệng vẫn đang ngâm nga bài hát: “… Cởi áo lưới, cởi áo lưới, ôm eo chàng, thứ mềm nhũn dưới háng ca ca xuất hiện từ trong hư không, nóng hừng hực, cứng như sắt thép. Theo từng cái đâm chọc ra vào khiến hồn thiếp tê dại, linh hồn lâng lâng, trên không chạm trời dưới không chạm đất, cái mạng nhỏ cũng sắp mất đi…”
Nương tử của gia đình trong sạch biết hát khúc ca dâm đãng như thế này sao? Ừm… Có lẽ do mưa dầm thấm lâu rồi học được, dù sao cũng sống ở chỗ ăn chơi như này mà.
Yến Tuyền đang nghĩ như vậy, bất chợt lại bị Tống Thanh Dương đâm mạnh vào một cái, suýt chút nữa nàng kêu thành tiếng, cũng may là đã nhịn được.
Tống Thanh Dương thấy Kim thị không phát hiện ra, thế là hắn lại bắt đầu tiếp tục chuyển động, côn thịt thô to không mạnh mẽ đâm vào giống như vừa nãy mà tốc độ đã chậm lại. Thế nhưng lực đâm vào lại mạnh hơn, từng cái từng cái đâm thẳng vào cổ tử cung nàng giống như cây chùy sắt đang đóng đinh.
Hắn vừa bắt đầu chuyển động là Yến Tuyền không còn chút sức lực nào nghĩ đến mấy chuyện đâu đâu nữa.
Chuyển động nhẹ nhàng này không mang đến cảm giác khoái cảm tuôn trào giống như lúc mạnh mẽ ra vào hồi nãy nhưng cũng có cảm giác thoải mái rất riêng. Mỗi lần ra vào, hắn đều va chạm rất đúng chỗ, đâm vừa chậm vừa mạnh xuyên qua tiểu huyệt non nớt của nàng rồi xông thẳng đến cổ tử cung, khiến toàn bộ phần bụng dưới của nàng đều thấy tê dại, nước dâm ào ào chảy ra giống như nước lũ vỡ đê, tưới vào côn thịt nóng bỏng của hắn. Sau đó, nó lại bị động tác rút côn thịt to lớn của anh rầm chảy ra theo, bắn tung tóe khắp nơi trên đất giống như mưa rơi.
Đồ đạc lặt vặt để bên trong đã không được lau dọn nên đã đóng một lớp bụi, nay bị nước dâm bắn vào, tro bụi không nhìn thấy nữa mà chi để lại vệt nước mờ mờ. Một khi những giọt nước đó khô đi thì chẳng bao lâu trên những vệt nước mờ mờ đó sẽ lại đóng một lớp bụi.
Đột nhiên, gian phòng sát vách vang lên tiếng gà gáy, miệng Kim thị vẫn đang ngâm nga khúc hát đột nhiên im bặt, sau đó bên ngoài vang lên giọng nói của Kim thị. Giọng của thị không lớn nên Yến Tuyền đứng trong phòng không nghe rõ lắm, mà nàng cũng không quan tâm, thế nhưng Tống Thanh Dương đột nhiên dừng lại, nhìn ra ngoài thông qua khe cửa.
Yến Tuyền có chút tò mò, hỏi hắn: “Sao vậy?”
“Muội xem đi.”
Yến Tuyền nhìn theo hướng hắn chỉ, chỉ thấy Kim thị ngồi xổm ở một bên tường, trên tường có một cái lỗ to bằng quả đấm, thị đang nói chuyện với cửa hang.
Cũng là cái lỗ đục trên tường, chẳng lẽ giống như tẩu tử của thị hay sao? Nhưng cái lỗ nhỏ như vậy, làm gì có người nào chui vào được?
Trong lúc Yến Tuyền còn đang thấy khó hiểu thì nàng lại nhìn thấy phía bên kia của cái lỗ có một vật thì qua, vật đó to lớn rất dài, cũng giống như thứ to lớn đang cắm trong tiểu huyệt nàng đây mà!
Yến Tuyền vô thức siết chặt tiểu huyệt, bỗng nhiên nàng làm vậy khiến Tống Thanh Dương lập tức hít sâu một hơi.
Tống Thanh Dương cũng không ngờ nàng sẽ làm vậy: “Người trong nhà thị không phải rất sợ nhiễm bệnh sao? Sao đám cô tẩu của thị cứ hết người này đến người khác đều ham của lạ thế?”
Yến Tuyền cũng muốn biết nhưng rõ ràng bây giờ không phải lúc thích hợp để hai người hỏi chuyện này. Bọn họ cũng chỉ có thể nhìn Kim thị dùng nước bọt làm ướt cây gậy to lớn kia, sau đó vén váy lên, cởi quần dài ra, nhón chân chĩa cây gậy đó về phía tiểu huyệt của mình rồi đút vào, nuốt hết cây gậy dài đó.
Tiểu huyệt Kim thị đã ướt đẫm từ lâu, cho nên cũng không cần cọ xát để chảy nước nhiều hơn nữa, tiểu huyệt ẩm ướt chạm vào tường, để lại một hình tiểu huyệt mờ mờ trên bức tường trắng. Sau đó, nam nhân ở bờ tường bên kia bắt đầu chuyển động, đâm thẳng vào chỗ sâu trong tiểu huyệt Kim thị hết lần này đến lần khác, trong khoảng thời gian ngắn đã toàn thân Kim thị run lên vì lên đỉnh, không ngừng rên rỉ “ưm a”.
Nhìn thấy hai người đó làm chuyện bậy bạ này, Tống Thanh Dương cũng không chịu nổi, bắt đầu tiếp tục chuyển động ra vào trong cơ thể Yến Tuyền.
Có lẽ do vừa nhìn người khác vừa ‘làm’ nên Yến Tuyền chỉ cảm thấy bây giờ còn căng thẳng, kích thích hơn cả lúc vừa nãy, chẳng biết trôi qua bao lâu, cuối cùng nàng lên đỉnh cùng lúc với Kim thị đang hưởng vui thú ngoài kia.
Tiểu huyệt siết chặt cây gậy lớn đang chôn trong mình, Tống Thanh Dương có phần không nỡ kết thúc, cuối cùng cũng lên đỉnh, bắn tất cả tinh hoa khí dương tích góp mấy ngày nay vào nơi sâu trong cơ thể nàng.
Ở bên ngoài, đám Kim thị cũng đã xong việc, côn thịt thò vào cũng đã rút ra sau tường nhưng cũng chỉ được một lúc, sau đó lại có một cây côn thịt đút vào trong cái lỗ trên tường, rõ ràng hình dạng và kích thước của cái này khác với cái trước đó.
Yến Tuyền và Tống Thanh Dương liếc mắt nhìn nhau, khẽ nói: “Chẳng lẽ Kim thị lại lén lút tiếp khách ngay trong nhà?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận