Chương 141

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 141

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em đừng tàn nhẫn đối với mình như vậy.” Tiêu Lê bị cách nói này của cô chọc cười “Không có ai nói mình như em.”
Vu Mạn Mạn không phụcbĩu môi, sau đó tối đó xem vide0 trang điểm hai tiếng mới bắt đầu thử làm.
Ngày hôm sau, Vu Mạn Mạn vinh quang chói lọi ra cửa với Tiêu Lê, tới cửa khách sạn tiệc cưới thì thấy Tiêu Lê dùng bút máy ký tên hai bọn họ, còn chưa kịp cười trộm đã nghe thấy giọng nói quen thuộc
“Vu Mạn Mạn?”
Vu Mạn Mạn quay đầu lại nhìn, thì thấy Triệu Hồng Trác nhìn cô cười gương mặt sắp nhăn vào một đống.
“Trời ạ, thực sự là em, đã lâu không gặp.”
Trước đây khi học lớn học, Triệu Hồng Trác là hội trưởng của hội văn học, ở trường cũng coi như là nhân vật phong vân. Vu Mạn Mạn là thành viên nhỏ tɾong hội văn học, nhanh chóng cúi đầu khom lưng chào hỏi hội trưởng “Chào học trưởng Triệu ”
Tiêu Lê liếc mắt nhìn dáng vẻ ͼhân chó của Vu Mạn Mạn, lông mày nhíu lại. Triệu Hồng Trác biết có lẽ tɾong lòng tên này không vui, nhanh chóng mở miệng “Học muội đừng khách sáo như vậy, anh đều không còn là học trưởng của em, hiện giờ chỉ là lão nam nhân hơn em 2 tuổi mà thôi.”
“Ha ha, Tiêu Lê cũng là lão nam nhân hơn em 2 tuổi.”
Ba chữ lão nam nhân này thực sự chói tai, Triệu Hồng Trác nhìn gương mặt Tiêu Lê lại âm trầm, suy nghĩ có khả năng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Anh ta nhanh chóng cười gượng hai tiếng, tiếp đón hai người vào chỗ.
Bọn họ tới thời gian không sớm không muộn, đúng lúc bên cô dâu đã ngồi gần hết. Trên bàn phần lớn là bạn học lớn học, bởi vì hiện giờ đường ai nấy đi rấtvất vả tề tụ ở tɾong hôn lễ này, càng như biến hôn lễ thành họp lớp.
Chuyện giữa Tiêu Lê và Vu Mạn Mạn, Triệu Hồng Trác xem như biết rõ ràng, nhưng mà người cùng giới với Tiêu Lê thì biết rấtít. Ngay khi Triệu Hồng Trác không biết nên giới thiệu Vu Mạn Mạn thế nào, Tiêu Lê đã mở miệng trước
“Vợ sắp cưới của tôi, Vu Mạn Mạn.”
Không phải, anh như vậy đúng là vội chọc he0 cái, đây chọc nhẹ, là chọc lớn.
Người trên bàn lập tức cùng nhất trí “oa” một tiếng, ánh mắt nhìn Vu Mạn Mạn dù ít dù nhiều đều có chút hươռg vị bát quái. Vu Mạn Mạn vừa tức giận vừa buồn cười, sau khi ngồi xuống thì lén lút trừng Tiêu Lê một cái “Thầy Tiêu, không chơi nổi có phải không, nói trước phải là em đồng ý mới được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận