Chương 141

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 141

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Bắc Dịch nửa con mắt cũng không liếc nhìn hắn: ” Tâm này đã chết , tôi sẽ không đem em ấy giao cho anh để làm bất cứ cái thực nghiệm gì .”

Rina ôm nước cà chua mà uống, một ngụm một ngụm đi xuống , cô ngồi ở trong lòng ngực Hòa Uyên , bị trở thành đứa bé , hai chân cuộn tròn lên, đạp lên đầu gối hắn .

“Uống ngon không?”

Hòa Uyên ghé vào đầu vai cô , chóp mũi ngửi được hương vị trong miệng đối phương : “Thật thơm nha, thật muốn đem em một ngụm ăn luôn!”

Nói xong còn– ngao ô —một tiếng, bên cạnh Hi Dư trừng hắn một cái: “Anh có thôi ghê tởm hay không .”

“Cút mẹ cậu đi, gia cùng cậu nói chuyện sao?”

“Chủ nhân chủ nhân, có thể ban thưởng tôi uống một chút sao?” Tang Nại mắt trông mong khẩn cầu, Rina đang muốn đưa ra , Hòa Uyên một chân đem hắn đá thật xa.

Từ bên ngoài hoa viên Tưởng Tự Trạc tiến vào , đánh giá này gian nhà , kêu Hòa Uyên một tiếng.

“Lại đây, xem cái này đi .”

Nhìn Hòa Uyên rời đi, Hi Dư một tay đem cô ôm vào ngực, ngửi mùi hương trên cổ cô , liền có ý niệm Hòa Uyên giống nhau như đúc ý .

“Đem chị ăn luôn!”

Rina biết bọn họ chỉ là nói giỡn, nhưng khi Hi Dư ghé vào trên cổ cô, hàm răng cọ xát vào làn da, tựa hồ là đang đợi cơ hội cắn đi xuống, lại khiến cô sợ hãi đến mức lông tơ cũng lặng lẽ dựng đứng lên.

“Ah……” Hi Dư nhịn không được rên rỉ, dùng đầu lưỡi liếm láp da thịt cô.

“Nhớ không lầm, có phải là chị vẫn là người chưa thành niên đúng không ?”

“Ừm.” Rina gật đầu.

“Vậy hẳn là nên gọi một tiếng gái nhỏ thì đúng hơn , nào, gọi một tiếng”anh” nghe một chút.”

“Anh.” thanh mềm mại của cô , kêu to mang theo ý nũng nịu, so với xưng hô với cô là chị thì loại cảm giác này khá hơn nhiều. Gần đều hòa tan đến bên trong tâm khảm, ôm chặt cơ thể cô, nhịn không được mà cùng cô giao triền hôn môi, hai đầu lưỡi thay nhau đan chéo lên.

“ Ưm…… Rất thích, rất thích, mẹ nó, em dùng cách này để câu dẫn người sao! Thật muốn ăn e,, thao thao thao!”

Rina quay đầu sang một bên cùng Hi Dư hôn môi, nước miếng theo khóe miệng lưu lại, không chú ý tới một bên Tang Nại, lặng lẽ lại , uống một ngụm nước trái cây trên tay cô.

Cũng coi như là hôn gián tiếp đi. Cậu nghĩ.

“Về sau cũng gội tôi là anh được không?” Hi Dư dừng việc hôn lại hỏi cô.

Rina nghiêng đầu hỏi: “Vì sao?”

“Bởi vì ghen ghét.”

Mỗi lần cô xưng hô với Tưởng Tự Trạch là anh, hắn đều sẽ nổi điên ghen ghét,âm thanh ngọt ngào như đang ở trên giường làm nũng, mà cô căn bản là không ý thức được, thật là cái đồ ngốc nghếch.

“Ngô.” Cô chu môi lên, giống như có chút không tình nguyện, gương mặt tái nhợt của Hi Dư nở nụ cười, mắt vô thần như cá chết giống một như tùy thời nghiêng đầu liền sẽ tức giận.

“Hi Dư, anh không giống một người anh trai.”

“Làm sao ? tôi muốn em gọi là anh có phải xem tâm tình em sao? Nói là em gọi liền gọi, cũng đừng nói nhiều vô nghĩa như vậy!”

“Anh trai.”

Hắn lúc này mới vừa lòng cười.

“Kêu tên của tôi cũng rất ngọt, về sau đã gọi tôi là anh Hi Dư , biết không?” Vỗ vỗ đầu cô nói.

“ Anh Hi Dư .”

Tang Nại một bên nghe vậy liền ghen quỳ xuống tới cầu cô gọi là kêu em trai.

“Chủ nhân…… Có thể hay không, gọi tên tôi——”

“Rina.” Lầu hai xuất hiện nam nhân mặc áo khoác trắng, cánh tay chống lên lan can,hướng về phía cô nở một nụ cười làm tâm người ta nhộn nhạo, bên miệng câu lấy má lúm đồng tiền là thật ấm lòng lại đẹp.

“Lại đây một chút.”

Động tác vẫy tay cũng toả ra sự gợi cảm.

Hi Dư buông cô ra , cảnh giác nhìn chằm chằm nam nhân ở lầu hai, mà trong mắt hắn lại chỉ có cô gái càng ngày càng tới gần.

Sau đó mang theo cô đi đến lầu hai.

“Bọn Hòa Uyên sao còn không trở về?” Tang Nại hỏi.

Hi Dư cũng tò mò nhìn lại phương hướng bọn họ vừa rồi đi: “Tôi đi tìm xem xem.”

Phía sau hoa viên là một cái hành lang thật dài, hình như là thông đến phòng ở sau, dẫm lên đá cuội trên mặt đất, phát hiện bên kia có sương trắng .

Hít vào cái mũi trung sương trắng có chút không thích hợp, Hi Dư dừng bước chân, không nghĩ lại hướng phía trước đi xuống đi, hắn ẩn ẩn cảm giác không ổn, nhưng nhìn đến chỗ ngoặt chỗ có một cái cánh tay đặt ở trên mặt đất.

Hắn ý thức được tình huống, chạy tới, Tự Trạc cùng Hòa Uyên ngã trên mặt đất, hôn mê bất tỉnh. Mà cửa chính trước mặt đang mở rộng, sương là từ nơi đó thoát ra, chữ trên vách tường được viết hoa : Phòng thí nghiệm, không có phận sự miễn vào.

Hi Dư vội vàng che mũi lại, nhưng đã muộn, chân trực tiếp mềm đi.

Rina đi theo lên lầu, lầu hai có sân phơi, bên trong bày ra hai cái ghế, Chu Bắc Dịch ngủ ngã vào một chiếc ghế trong đó .

Bình luận (0)

Để lại bình luận