Chương 141

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 141

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chờ một lúc, tờ giấy bắt đầu tỏa ra một làn khói mỏng. Điền Yên cầm một góc tờ giấy đặt lên trên khăn trải giường.

Cô tiếp tục điều chỉnh góc kính, ánh sáng nóng rực dần dần đốt cháy tờ giấy. Ngọn lửa màu vàng cam và ánh mặt trời màu vàng đan xen với nhau, trên mặt Điền Yên hiện lên một nụ cười đắc thắng.

Khắp nơi trong phòng ngủ đều có vật liệu dễ cháy, không cần phải đợi lửa lên tới trần nhà, chuông báo cháy đã nhanh nhạy phát hiện ra hơi khói.

Điền Yên đứng ở huyền quan, yên tĩnh chờ còi báo động thu hút người bên ngoài. Trong tay cô cầm một cây bút máy trộm được từ thư phòng, nắp đã được tháo ra.

Đúng như dự đoán, bên ngoài ồn ào náo động. Khóa cửa được mở bằng thiết bị truyền tin vô tuyến, Điền Yên tựa lưng vào tường, nhắm mắt hít một hơi thật sâu.

“Điền tiểu thư!”

Người đàn ông đi vào không thấy ai, khói đã từ phòng ngủ lan ra phòng khách. Hắn hoảng sợ chạy vào, không ngờ một bàn tay trong góc tường đột nhiên vươn ra, kẹp lấy cánh tay hắn. Nắm tay phải nhanh chóng di chuyển từ dưới lên trên, cú va chạm trúng ngay cằm hắn.

Người đàn ông lập tức mất thăng bằng, cắn lưỡi kêu lên đau đớn, hắn còn chưa kịp rên lên, Điền Yên đã nhanh chóng giơ chân trái lên, cong chân đánh vào bên sườn của hắn, sau đó giơ bút máy đâm mạnh vào lưng hắn!

“A a a a!”

Hắn ngã xuống đất gào lên đau đớn, trên cơ thể co giật còn đang cắm một cây bút máy thẳng tắp. Những người không dám vào cửa nhất thời sửng sốt.

Điền Yên ngồi xổm tìm khẩu súng bên hông hắn. Cô thuần thục lên nòng, nhanh chóng phát ra tiếng răng rắc trong trẻo. Sau đó nhắm ngay đầu mình.

“Điền tiểu thư! Điền tiểu thư!”

Chuyện này còn đáng sợ hơn cả việc bị chĩa súng vào người. Trong lúc nhất thời, họ cho rằng cô đang tuyệt vọng, sẵn sàng tự sát như những người nằm vùng khác, thà chết chứ không đầu hàng.

Điền Yên mặc áo sơ mi to rộng của Bàng Kinh Phú, hai chân lộ ra bên ngoài, da đều bị anh giày vò đến bầm tím, trong mắt không có một chút cảm xúc nào, như thể thật sự bị dồn vào bước đường cùng, người chết không có chút ý chí sinh tồn nào.

“Hoặc là để tôi đi xuống, nếu không tôi sẽ tự sát.”

“Đừng, đừng, đừng!”

Nhóm người bọn họ thường xuyên được Nham Oanh và Phó Hách Thanh hun đúc, họ đều biết Bàng Kinh Phú yêu người nằm vùng này nhiều như thế nào.

Bây giờ họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi theo cô.

“Chúng tôi để cô đi xuống, cô bỏ súng trước đi.”

“Cút ngay!”

Điền Yên gào thét.

Ba người đàn ông sợ đến ngừng thở, né người nhường đường, họ chỉ có thể trơ mắt nhìn cô đi vào thang máy.

Đợi cửa thang máy đóng lại, họ vội vàng liên lạc với Phó Hách Thanh.

Đến tầng ngầm thứ ba, một đường thông suốt không trở ngại.

Điền Yên đi chân trần ra ngoài, cô chĩa súng vào đầu. Phòng trừng phạt chật kín người của Tứ Phương Trai, họ cũng hoàn toàn bối rối khi nhìn thấy cảnh tượng này.

“Đàm Tôn Tuần ở đâu!”

Bọn họ nhìn nhau, không ai trả lời. Điền Yên đè lên cò súng, đặt họng súng lên huyệt thái dương, gầm lên: “Tôi hỏi Đàm Tôn Tuần ở đâu!”

“Ở bên này!”

Một người đàn ông đứng dậy dẫn đường, tất cả mọi người đều đứng lên. Có vô số công cụ có thể chế ngự cô từ phía sau, nhưng không ai dám chủ động làm cô bị thương.

Đàm Tôn Tuần bị treo lơ lửng trong phòng thủy tinh, nhìn cậu ta còn sa sút hơn mấy ngày trước. Cơ thể đã lâu không được chăm sóc, chiếc áo sơ mi kẻ sọc màu xám tro bẩn thỉu, nồng nặc mùi hôi thối, tóc bị máu nhuộm thành màu đỏ.

Bên chân cậu ta là hộp cơm ăn còn dư lại và mấy chai nước suối. Bọn họ chỉ đảm bảo cậu ta không bị chết đói. Lúc đi vệ sinh thì dùng dây xích đưa cậu ta vào nhà vệ sinh. Thời gian còn lại, không khác gì súc vật.

“Mở khóa!”

Người bên cạnh vội vàng cầm chìa khóa tiến lên.

Nghe được âm thanh của cô, Đàm Tôn Tuần cử động, trong cổ họng phát ra một tiếng khàn khàn. Cậu ta đang gọi tên cô.

Sợi xích sắt được nới lỏng khỏi cổ tay của cậu ta, Đàm Tôn Tuần chật vật quỳ sụp xuống đất.

“Đàm Tôn Tuần.” Điền Yên vội vàng nắm lấy cánh tay của cậu ta: “Đứng lên!”

Biết cô tới cứu mình, Đàm Tôn Tuần không dám lề mề. Cậu ta cắn răng, cả người run rẩy, bò đầu gối đứng dậy. Điền Yên kéo cánh tay cậu ta khoác lên bả vai mình, tay còn lại còn không quên ấn họng súng vào thái dương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận