Chương 141

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 141

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoàng đế ôm lấy Đoan Tĩnh không ngừng thở dốc, hắn đè lên người nàng vỗ nhẹ khuôn mặt nhỏ của nàng hỏi, “Kiểu Nhi? Kiểu Nhi! Nàng có bị thương ở đâu không?”
Đoan Tĩnh thở hồng hộc, vô lực trừng mắt liếc xéo hắn một cái, giọng nói khàn khàn, “Nếu con biết ngài dạy kiểu này, con không để ngài dạy đâu…”
Hoàng đến hôn lên khuôn mặt đỏ ửng của nàng trấn an, mặt nhỏ vừa non vừa mềm khiến hắn nhịn không được muốn cắn một cái, hắn dõng dạc nói, “Không phải rất có hiệu quả sao? Bảo đảm sau hôm nay kỹ năng cưỡi ngựa bắn cung của nàng sẽ tiến bộ vượt bậc.”
Đoan Tĩnh cạn lời liếc mắt nhìn hắn một cái, nàng nằm nghỉ một lát mới lấy lại chút sức lực từ cơn cao trào cực hạn kia, tay nhỏ vô lực chống lên ngực Hoàng đế nói, “Đứng dậy, nặng muốn chết!”
Hoàng đế đâm nhẹ long căn nửa cứng nửa mềm trong cơ thể Đoan Tĩnh, cười nhếch mép nói, “Thiên nhiên hoang dã, nơi này rất thích hợp để làm chuyện phòng the.”
Tiểu huyệt sau cơn cao trào còn chưa thoát khỏi dư vị, vô cùng tê dại, chỉ cần chạm nhẹ cũng khiến cơ thể Đoan Tĩnh run rẩy.
Nàng rên khẽ một tiếng, ngay sau đó buồn bực nhéo Hoàng đế một cái.
Hoàng đế vui vẻ làm bộ bị đau chọc nàng. Đổi lấy cái liếc xéo đầy mị hoặc của Đoan Tĩnh.
Đoan Tĩnh mặc kệ hắn, nàng cố gắng nghiêng đầu ngắm nhìn xung quanh, không ngờ hai người đã chạy đến ở kế bên một con sông nhỏ từ lúc nào không hay.
Nơi đây cỏ còn tươi tốt hơn những nơi khác, chúng phát triển tốt đến độ thân cây che kín bóng dáng hai người.
Cách đó không xa, bên cạnh bờ sông mọc đầy cây mận, cây nào cây nấy đều nở hoa trắng xóa một vùng trời, tựa như mây mù giăng lối, đẹp đến mức chỉ muốn hái xuống để thưởng thức.
Bên cạnh suối nước róc rách, con ngựa trắng đang uống nước, nhìn thật giống nơi thế ngoại đào nguyên. “Đẹp quá…” Đoan Tĩnh thưởng thức cảnh đẹp, nhịn không được cất lời khen.
“Đúng vậy, rất đẹp…” Hoàng đế nhếch mép thưởng thức thân thể mềm mại bên dưới.
Dương vật đang vùi trong hoa huyệt Đoan Tĩnh lại bắt đầu phồng lên, Hoàng đế nhẹ nhàng đưa đẩy, cọ xát với mị thịt bên trong hoa huyệt.
Đoan Tĩnh run rẩy, bàn tay mềm mại xô đẩy ngực hắn, “Từ bỏ, ngài rút ra đi.”
“Không được, ta đã nói rõ hôm nay bao dạy bao hiểu mà.” Hoàng đế cúi người cách một lớp yếm ngậm lấy núm vú của Đoan Tĩnh.
“A… con, con biết rồi!” Đoan Tĩnh không kịp đề phòng bị hắn cắn nhẹ thì cả người run rẩy, vẻ mặt kiên định nhìn Hoàng đế.
“Thật sao?” Hoàng đế ngậm lấy đầu vú của nàng, vẻ mặt nghi ngờ hỏi lại.
“Ừm!” Đoan Tĩnh gật đầu như giã tỏi.
“A… Vậy cưỡi thử cho Hoàng A Mã xem.” Hoàng đế nở nụ cười thâm sâu, ngay sau đó nghiêng người nằm xuống, để Đoan Tĩnh ngồi lên người hắn.
“Hả?” Đoan Tĩnh không ngờ hắn lại làm như vậy, “Cái này, cái này không giống.” Khóe mắt nàng đỏ ửng, miệng nhỏ giọng nói thầm.
“Không giống nhau chỗ nào, Hoàng A Mã còn không cưỡi nổi, sao có thể cưỡi ngựa được chứ?” Hoàng đế cưỡng từ đoạt lí, một tay nâng eo Đoan Tĩnh lên, để nàng ngồi thẳng xuống côn thịt dựng thẳng lên trời của mình.
Sau đó duỗi tay ra đan mười ngón tay mình vào tay nàng, “Nhìn xem, cái này không phải rất giống cưỡi ngựa sao?” Đoan Tĩnh cạn lời liếc xéo hắn một cái, tiểu huyệt bị hắn cắm vào vừa chua xót vừa no căng.
“Ngồi vững, ngựa sắp chạy!” Hoàng đế nở nụ cười xấu xa, ngay sau đó cong lưng, hẩy hông lên trước.
“Ưm… đừng…” Đoan Tĩnh bị nảy lên một cái, quy đầu thao vào hoa tâm mềm mại, thân gậy cọ xát với vách động, mị thịt bị gậy thịt kéo sâu vào trong rồi lại kéo ra ngoài.
“Một là nàng cưỡi ta, hai là ta cưỡi nàng, chọn một cái đi.” Giọng nói Hoàng đế khàn khàn, hắn đưa cho Đoan Tĩnh hai lựa chọn, bóng tối trong mắt hắn không ngừng khuếch tán, thúc giục Đoan Tĩnh đưa ra quyết định.
Nhìn thì có vẻ là hai lựa chọn nhưng thật ra chỉ có một.
Đoan Tĩnh bất đắc dĩ, cho dù thế nào người bị thao đều là nàng, vậy không bằng tự mình nắm giữ tiết tấu.
Nàng cúi người, dán môi mình lên tai Hoàng đế mềm mại nói, “Vậy, con muốn cưỡi Hoàng A Mã.”
Hoàng đế mong chờ, “Bảo bối ngoan, con phải vận dụng hết kỹ năng cưỡi ngựa bắn cung mà Hoàng A Mã đã dạy con đấy.”
Đôi mắt mênh mông sương mù của Đoan Tĩnh liếc nhìn hắn một cái, ngay sau đó nàng chậm rãi nắm lấy bàn tay to lớn của Hoàng đế làm điểm tựa, eo nâng lên rồi hạ xuống.
Đoan Tĩnh quỳ ngồi trên hông Hoàng đế, cơ thể phập phồng lên xuống. Bầu ngực đong đưa, sóng nhũ nhấp nhô. Mái tóc đen dài đung đưa quanh hông, đuôi tóc quẹt nhẹ lên đùi Hoàng đế khiến hắn cảm thấy ngứa ngáy.
“A…” Đoan Tĩnh vặn vẹo vòng eo, vẻ mặt mê say.
Hai tay nàng vững vàng nắm chặt tay Hoàng đế, dùng nó trợ lực, Đoan Tĩnh ngậm lấy phân thân của Hoàng đế, cố
nén cảm giác trướng căng, không ngừng vặn vẹo vòng eo.
Nàng ngoáy hông để côn thịt của Hoàng đế xoay một vòng bên trong tiểu huyệt mình, tinh dịch đậm đặc trộn lẫn hoa dịch không ngừng chảy ra từ bên trong hoa huyệt, khiến bụng Hoàng đế ướt dầm dề.
Dưới tác dụng của trọng lực, mỗi lần ngồi xuống đều vào rất sâu.
Nhìn xuống phía dưới, côn thịt màu đỏ tím cắm sâu vào hoa huyệt phấn nộn của Đoan Tĩnh, chỉ chừa lại phần rễ gậy dài khoảng một đốt ngón tay, mỗi lần nàng phập phồng gậy thịt như ẩn như hiện.
Nơi hai người tương dán lầy lội một mảng, chất lỏng nhớp nháp không ngừng chảy xuống mặt cỏ theo động tác kịch liệt của cả hai, tựa như giọt sương sớm đọng trên cây vào sớm mai.
Đoan Tĩnh cảm thấy rất thẹn thùng, nàng vội vàng quay đầu sang một bên, không dám nhìn tiếp.
Cơ thể nàng không ngừng phập phồng lên xuống, từ xa nhìn lại, tựa như nàng đang thật sự cưỡi một chú ngựa với chiều cao khiêm tốn.
“Kiểu Nhi, nhanh nữa lên… Uy!” Hoàng đế không chút đứng đắn mở miệng trêu chọc, hắn cong eo thẳng lưng cắm lên trước, liên tục thúc giục Đoan Tĩnh đẩy nhanh tiết tấu.
Đoan Tĩnh thở hổn hển, nàng cố gắng xoắn chặt gậy thịt cực nóng trong cơ thể mình, mông nhỏ không ngừng nhấc lên ngồi xuống.
Nhưng Hoàng đế vừa mới trải qua một đợt làm tình cực kỳ kích thích, tốc độ hiện tại không nhanh không chậm, sức chịu đựng của hắn phải gọi là cao thủ.
Đoan Tĩnh cưỡi trên người Hoàng đế một hồi lâu, mãi đến khi cuối cùng không chịu đựng nổi nữa, cả người bủn rủn ngã nhào vào ngực Hoàng đế.
Cảm xúc tuyệt vời khi da thịt dán vào nhau khiến cho cả hai đói khát ôm chầm lấy nhau.
Mồ hôi dính nhớp trên cơ thể cả hai hòa quyện vào nhau, họ thậm chí còn cảm nhận được nhịp tim đập của người kia.
Thình thịch, thình thịch…
Tim đập càng lúc càng dồn dập.
Tóc mai hai bên ướt đẫm, môi đỏ nhếch lên, mặt áp lên ngực Hoàng đế thở dốc, “Mệt quá… con không chịu nổi nữa…”
Hoàng đế bất đắc dĩ xoay người, đè lên bé con không biết cố gắng.
Hắn cưỡi lên người nàng, giọng nói trầm khàn vang lên, “Để Hoàng A Mã đích thân dạy cho con những điều cần thiết khi cưỡi ngựa.”
“Sau khi lên ngựa phải giữ chặt dây cương.”
Hoàng đế vừa nói vừa kéo chiếc yếm xộc xệch te tua của Đoan Tĩnh ra, hai tay nắm lấy bầu vú của Đoan Tĩnh, xoa bóp trong lòng bàn tay mình.
Đoan Tĩnh nhíu mày rên rỉ, “Ư….. đau…”
“Tiếp theo chân trước phải đạp chắc bàn đạp, thẳng lưng lên ngựa.”
Hoàng đế tiếp tục chỉ dạy Đoan Tĩnh, hắn thẳng lưng, hai chân kẹp chặt vòng eo của nàng, dùng tư thế ngồi ngay ngắn cắm thẳng vào trong.
“Mông không được ngồi sát với lưng ngựa, phải lắc lư theo tiết tấu chạy của ngựa.”
Hoàng đế vừa nói vừa nâng mông, thúc hông đong đưa hạ thân.
“Ưm…” Thân thể Đoan Tĩnh cứng còng nhận lấy từng cú thúc của hắn.
“Muốn rẽ trái thì kéo dây sang bên trái, muốn rẽ phải thì kéo dây sang bên phải.”
Hoàng đế làm mẫu nhéo nhẹ núm vú của Đoan Tĩnh sang hai bên, lòng bàn tay chơi núm vú của nàng đến cứng như đá.
Đoan Tĩnh chống tay lên bụng nhỏ của hắn lắc đầu liên tục.
“Việc còn lại chính là hưởng thụ khoái Cảm rong ruổi!” Hoàng đế vừa dứt lời liền điên cuồng thúc hông.
Đoan Tĩnh bị hắn đâm đến mức cơ thể lắc lư không ngừng, mỗi một cú thúc của hắn đều cắm thẳng vào tử cung nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận