Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bảo bối” Người đàn ông múc một thìa cháo đưa tới miệng cô “Em còn giận anh à? Ngày đó anh thực sự không cố ý, em nói em sẽ rời đi, anh không nỡ để em đi nên mới không thể kiềm chế được, anh xin lỗi, nếu em thực sự tức giận, cứ đánh anh vài cái có được không?…Chỉ cần đừng đánh vào mặt tôi, vài ngày tới sẽ có cuộc họp hội đồng quản trị …”

“Không cần” Diệp Tiểu Tiểu lắc đầu mỉm cười “Anh nói đúng, tất cả những những thứ em ăn mặc đều là anh cho, anh còn gửi em đến trường học tốt nhất, em không có gì tiếc nuối cả.”

Trước đây là do cô ngu ngốc không biết đủ, hơn nữa cô cũng không có tư cách để giận anh? Huống chi mấy ngày nay kim chủ còn cúi đầu khom lưng hầu hạ cô, cô chỉ là sau này không biết phải làm sao bây giờ

Đi du học bất quá cũng chỉ là cách trốn chạy tɾong tiềm thức, nhưng căn bản cô còn chưa kịp làm bất cứ điều gì Tề Mậu đã nổi trận lôi đình rồi, ngày đó trông anh thật đáng sợ, giống như một con mãnh thú, hận không thể cắn xé từng miếng thịt trên người cô thành từng mảnh. Trước đây cô nhìn không rõ, còn tưởng rằng người đàn ông vì yêu mình nên mới ghen tuông như vậy, chỉ là mấy ngày nay anh luôn tỉ mỉ, cẩn thận bôi thuốc cho cô, còn tự mình gọi đïện cho bác sĩ hỏi thăm về vấn đề sẹo, có lẽ…anh chỉ thí¢h thân thể cô mà thôi.

“Chuyện của Hứa Nhạc Di em đừng giận dỗi, anh sẽ không gặp lại cô ấy nữa, ngay từ đầu anh cũng chưa từng cùng cô ấy có quan hệ gì, ngoại trừ em ra, anh không có tình cảm với người phụ nữ nào khác.”

“Hay anh dẫn em ra ngoài chơi nhé, chúng ta ra nước ngoài nghỉ ngơi thư giãn, em muốn đi đâu? Rome hay New York? Anh sẽ nhờ trợ lý sắp xếp lịch trình.”

“Thươռg thế của em còn chưa khỏi, em không muốn đi.” Diệp Tiểu Tiểu mỉm cười trả lời.

Người đàn ông nhìn cô thật sâu một lúc, anh cẩn thận dùng khăn giấy lau miệng cho cô, nhẹ nhàng dỗ dành “Được rồi, bây giờ không đi, em ngủ một lát, anh sẽ ra ngoài một chút, sẽ quay lại sớm thôi.”

“Ừm.”

Diệp Tiểu Tiểu thực không ngờ Tề Mậu lại mang về cho cô một con chó con để lấy lòng cô, hưng phấn bế tới trước mặt cô nói

“Bảo bối, không phải em luôn muốn nuôi một chú chó con sao? Anh mang nó về cho em, em có thí¢h nó không?”

Con chó con mũm mĩm, toàn thân trắng nõn, nhìn có vẻ là giống chó rấtquý hiếm, trước đây Tề Mậu từng cùng cô đến cửa hàng thú cưng, thấy cô mắt sáng rực nhìn những chú chó con đó, anh tức giận lập tức kéo cô đi, thậm chí anh còn vùi đầu vào ngực mình cọ cọ “Anh không mua chó nữa, tɾong lòng em chỉ được nghĩ đến anh thôi, không được nghĩ đến thứ gì khác.”

Trước đây… bây giờ cô còn không thể tự chăm sóc bản thân mình, còn có thể nuôi chó con được sao?

Diệp Tiểu Tiểu lắc đầu “Em không muốn nữa, em còn phải dựa vào anh nuôi, làm sao có thể nuôi nổi nó?”

“Nuôi chó có gì khó đâu?” Người đàn ông thản nhiên nói “Em đi học rồi, quản gia có thể chăm sóc nó, buổi tối về chỉ cần chơi với nó là được, hơn nữa không phải còn có cả anh sao? Chúng ta cùng nhau nuôi nhé? Em đặt cho nó một cái tên đi.

“Để anh nuôi đi.” Cô cũng giống như con chó con này, cũng là thú cưng mà Tề Mậu nuôi dưỡng, đương nhiên là để anh quyết định thì hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận