Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bánh bao! Còn có màn thầu!”

“Được, khẳng định sẽ mua, ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi trở lại a.”

“Được…được!”

Cô vẫy vẫy tay đưa hắn ra cửa, sau tiếng đóng cửa càn phòng liền vô cùng an tĩnh, không khí lại dần dần yên lặng .

Quay đầu nhìn lại bàn vẽ đặt bên cửa sổ , cô không có động lực, cũng không muốn vẽ tranh.

Đối với cô mà nói, sinh hoạt đã tới điểm cuối rồi, tìm không thấy kỳ vọng để sống tiếp, không có mộng tưởng, cũng không có hy vọng.

Tiêu Trúc Vũ buồn rầu dựa vào sô pha, nhìn về những tòa nhà cao cao phí ngoài cửa sổ , mây đen âm u , tựa hồ sắp có tuyết rơi.

Nếu là vào năm trước, cô còn ở bên cạnh bà, sẽ được ăn màn thầu mới vừa chưng từ lò chưng ra nóng hầm hập , mặc dù đông lạnh đến toàn thân phát run, trên người khoác rất nhiều lớp áo bông, cũng không muốn từ trong viện rời đi, ngây ngô cười nhìn bà ngoại ở trong phòng bếp bận rộn, bầu trời bay đầy bông tuyết, cô xuyên qua trắng màn tuyết trắng tinh nhìn động tác uyển chuyển nhẹ nhàng của bà ngoại.

Thật muốn, thật muốn trở lại cuộc sống trước kia.

Tiêu Trúc Vũ suy sút cúi đầu, dúi đầu vào đầu gối, không bao lâu, truyền đến một trận nghẹn ngào.

Buổi tối 12 giờ, cửa phòng được mở ra.

Tô Hòa Mặc mang theo một thân mùi rượu đi vào mép giường, chuẩn bị nằm xuống, nghe được mềm thanh âm hờn dỗi , vội vàng thẳng sống lưng ngồi dậy.

Uống rượu say làm đầu óc hôn mê, hắn lúc này mới ý thức phòng ngủ của mình đã để cho Tiêu Trúc Vũ nằm.

“Thực xin lỗi, đè nặng côi sao? Cô ngoan ngoãn ngủ đi, tôi ngồi đây một lát, đầu đau quá.”

Tiêu Trúc Vũ đem chăn kéo ở trước mắt, che lại cái mũi để ngăn cản mùi rượu nồng , rầu rĩ hỏi: “Bánh bao cùng màn thầu của tôi đâu?”

Hắn đặt mông ngồi dưới đất, cánh tay chống mép giường, đỏ mặt hướng về phía cô nhe răng cười cười.

“Thực xin lỗi, tôi uống nhiều quá, quên mất.”

“Ngày mai lại mua cho cô có được không?”

Tiêu Trúc Vũ không so đo, mặc dù cô đã rất đói bụng, giấu kín chờ mong mà rơi vào khoảng không.

“Sao cái gì của trên mặt cô cũng nhỏ hết vậy, cái mũi nho nhỏ, lông mày cũng nho nhỏ, miệng cũng vậy.” Đầu Tô Hòa Mặc choáng váng vươn tay đụng vào mặt cô, mới vừa chạm vài gương mặt non mềm, xúc cảm cả người liền giống như bị điệm giật mà run lên.

“Thật nộn a, giống như khối đậu hủ.”

Hắn càng hô hấp, trong miệng mùi rượu liền càng thêm dày đặc, Tiêu Trúc Vũ ngăn không được mà ghét bỏ.

Tô Hòa Mặc mơ màng sắp ngủ, ghé vào mép giường, tay vẫn như cũ không đình mà chạm vào mặt cô , như muốn đem tất cả ngũ quan của cô đều miêu tả một lần, thật sâu ghi tạc trong lòng, đầu ngón tay trêu chọc qua mỗi một chi tiết.

“Tiêu Trúc Vũ……” Hắn thở dốc như đã phí sức lực rất lớn , đôi mắt mê ly mất khống chế, choáng đầu hoa mắt , muốn lợi dụng lúc say lấy hết can đảm cùng cô thông báo một chuyện.

“Tôi rất muốn cùng cô ở bên nhau, thật sự, rất muốn, rất muốn.”

Chăn trên mặt của cô đã bị hắn kéo xuống, ngón tay dừng ở trên cánh môi ấm áp của cô , nhưng không biết có nghe được cô lặng lẽ nói một tiếng “ Được” hay không?.

Nghỉ đông, Tô Hòa Mặc mỗi ngày đều ra cửa uống rượu, lúc trở về không phải là nửa đêm cũng chính là rạng sáng.

Tiêu Trúc Vũ thường xuyên bị đói bụng, nhưng trước nay cô chưa từng oán giận qua, chỉ là rất tò mò, trước kia cũng không thấy hắn uống rượu.

Rạng sáng hai giờ , bên ngoài WC truyền đến âm thanh nôn mửa, cô xoa xoa mắt nhập nhèm buồn ngủ, rời giường đi ra ngoài.

Phòng vệ sinh mở đèn, mùi rượu tanh nồng từ bên trong truyền ra, thật khó ngửi , hắn phun đến tê tâm liệt phế, thanh âm nôn mửa một lần so với một lần càng mãnh liệt hơn .

Ngay sau đó hắn chống bồn cầu ,xả nước.

Tô Hòa Mặc chật vật từ bên trong đi ra , thấy cô đứng ở cửa phòng ngủ , đỡ khung cửa nhìn hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận