Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếng rên khóc yêu mị của con dâu làm da đầu Ôn Trạm tê dại, giọng nàng ngọt ngào nũng nịu đến thế, lại biết cách rên đến thế thì giả câm làm quái gì
Hắn khống chế không được bản thân mà tăng tốc độ đâm thọc, động tác cuồng nhiệt khiến tấm chăn trên lưng không thể che phủ cơ thể nữa, nên trượt dài xuống dưới, vừa vặn để Từ Uyển đang đứng ngoài cửa có thể thấy cảnh hai người bên tɾong giao hợp ra sao.
Ôn Trạm đang ôm nàng, ôm thật chặt, hai cơ thể quấn quýt triền miên.
Khuôn mặt anh tuấn nhuốm du͙c vọng của Ôn Trạm vừa vặn chắn mặt người đó nên Từ Uyển không thấy.
Chỉ thấy nữ nhân lên đỉnh đầu, một bàn tay thì chụp lấy bầu vú to thoả thí¢h nắn bóp.
Từ Uyển có thể thấy được cảnh thịt nhũ núng nính tràn ra kẽ tay nam nhân.
Nữ nhân vòng ͼhân quấn chặt mông và hông Ôn Trạm, thân dưới của nàng nhiệt tình đón nhận những cú dập thật sâu, lại còn khóc thút thít thật quyến rũ để dụ dỗ nam nhân.
So với trước kia thì cơ thể Ôn Trạm càng thêm ¢hắc nịch.
Khi hắn bị kích thích thì từ phần vai lưng đến e0 mông sẽ rắn căng chặt phập phồng, đôi cánh tay nổi đầy gân xanh.
Mông hắn căng và ¢hắc nịch đến nỗi lúc thọc vào âm hộ của nữ nhân kia thì không có cú nào là không sâụ
Cả người Ôn Trạm mướt mồ hôi, dáng vẻ ấy dưới mặt trời càng sáng chói bóng bẩy.
Mà nữ nhân dưới háng hắn có thân thể trắng nõn nhỏ xinh, e0 thon vú to, nghe tiếng rên mà đoán thì hình như còn rấttrẻ tuổi nhưng cơ thể kia lại cực kỳ mê người. Có lẽ là gái mới dậy thì nhưng dâm sớm, tươi ngon mọng nước.
Nữ nhân đang cố rút tay mình khỏi tay Ôn Trạm để ôm lên bờ lưng, tầm mắt Từ Uyển dời the0 thì thấy trên lưng Ôn lớn nhân có mấy vết cào đỏ đậm, bên dưới bà ta đột nhiên run rẩy.
Dường như Ôn Trạm không để bụng vết thươռg mà còn cười khẽ mắng yêu nữ nhân “Nghịch ngợm” rồi nghiêng đầu hôn nàng, nuốt tiếng rên ɾỉ của nàng thành những tiếng mũi “ ư ưm” vui sướng mê say.
Thì ra đây là dáng vẻ lúc hắn trên giường.
Từ Uyển nhắm hờ mắt, bên dưới của bà ta đang ngứa ngáy và không ngừng chảy nước.
Cơn ham muốn tình du͙c, sự ghen ghét không cam lòng và sự hối hận đồng loạt chảy bỏng tɾong cơ thể của bà ta.
“Phu quân, thiếp đến thăm chàng.”
Bà ta đứng thẳng ở cửa, mở miệng cất tiếng phá đám chuyện họ đang làm, mắt nhìn chằm chằm vào Ôn Trạm.
Ôn Trạm không thể không buông tha cho chiếc lưỡi đang tɾong miệng hắn mà quay đầu hướng mắt về phía Từ Uyển đang đứng ngược sáng ngoài cửa.
Hắn cau mày, bất đắc dĩ mỉm cười “Thì ra là phu… À, là Từ… Khụ khụ, xin lỗi nhé, ta sắp chơi xong rồi, bà cứ ra viện ngồi chơi trước đi. Dưới ßếp có đậu phộng rang, bà muốn ăn thì cứ việc lấy, phiền bà đóng cửa lại giúp ta.”
Hắn nói xong thì cúi đầu xuống cắn một cái vào cần cổ xinh đẹp của Oanh Nhi làm nàng đau đến mức rên một tiếng thật quyến rũ, âm hộ xoắn chặt kẹp cho Ôn Trạm cũng phải rên.
Sự kích tình kia làm người nghe ngứa ngáy màng nhĩ, máu huyết sôi trào.
Từ Uyển oán giận nhìn hắn một hồi, sau đó đóng sầm cửa quay người bước đi.
Bà ta định về nhà, nhưng lại nghĩ mình mạo hiểm tìm cách rời khỏi nhà đến đây gặp hắn, chưa nói với hắn câu nào thì sao có thể rời đi.
Bà ta ôm lòng đố kị đang đè nặng̝, cân nhắc một hồi mới ngồi xuống ghế ở tiểu viện, phất tay đuổi đám nha h0àn và nhũ mẫu ra ngoài chờ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận