Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mùa đông sắp kết thúc, những tia nắng ấm áp sưởi ấm cả người thoải mái, đầu tóc mới gội sạch lúc này xõa tung trên vai, ánh mặt trời phác họa từng sợi vàng kim lập lòe trên mái tóc.

Gió lạnh hòa vào ánh sáng nóng rực, khẽ khàng lướt qua khuôn mặt, mang tới cảm giác vừa lạnh vừa êm dịu.

Lúc Khương Từ Niên ngẩng đầu lên nhìn cô, Lê Đông đã nhắm mắt lại, hình như là ngủ rồi.

Anh nắm tay nhỏ của cô nhéo nhéo, muốn thức cô dậy trò chuyện cùng anh, tựa như những ngày yêu đương cuồng nhiệt trong quá khứ, cô luôn luôn nhiệt tình thể hiện tình yêu nồng cháy của mình tới anh.

Khương Từ Niên cũng không phải không muốn tự mình thấu hiểu, anh ham muốn tình yêu của Lê Đông, nhưng điều này đối với anh mà nói lại quá không chân thực.

Không biết dưới thời tiết thoải mái ấm ấp như thế này có thể giúp cô ăn thêm một chút hay không.

Vừa nghĩ như vậy, Khương Từ Niên liền đứng lên, nhìn thoáng qua một nhóm bác sĩ đang đứng phía sau, anh tính toán trở lại phòng bệnh, bê bữa sáng còn chưa được ăn ra đút cho cô.

Mùi thơm của bùn đất xông vào mũi Lê Đông, mắt nhắm lại nhưng từng luồng sáng chói vẫn xuất hiện trên võng mạc, cô rúc vào xe lăn, cố gắng cuộn tròn thân thể của mình, ôm giữ lấy sự ấm áp tồn đọng trên cơ thể.

Phía trước truyền đến tiếng ồn ào, ngay sau đó liền kéo theo từng tiếng gào thét của bác sĩ: “Làm gì đấy!”

Lê Đông mở mắt ra, trên sân cỏ có mấy người đang đánh lộn, là ba bệnh nhân xông vào cắn xé nhau, bác sĩ mặc áo blouse trắng từ bốn phương tám hướng vọt tới, có người trong tay thậm chí còn cầm cả thuốc chích, chuẩn bị sẵn sàng đâm tới.

Lê Đông sửng sốt một lát, ngay sau đó, cô liền phát hiện Khương Từ Niên không có ở bên cạnh.

Không lâu sau đó, Khương Từ Niên bưng mâm đồ ăn bước vào sân cỏ, nhìn đến vị trí trước đó, cả xe lăn cùng Lê Đông đều mất tăm mất tích.

Mâm đồ ăn bị ném xuống đất, cháo bên trong đổ hết lên mặt cỏ, Khương Từ Niên điên cuồng chạy tới khu đất trống kia, dáo dác tìm kiếm xung quanh. Lê Đông mặc váy màu xanh lam, anh có thể dễ dàng phân biệt.

Ba bệnh nhân mới ban nãy còn đang xông vào đánh nhau đã bị cưỡng chế tách ra, bác sĩ chích một liều thuốc cho mỗi người rồi lôi họ trở về phòng bệnh, Khương Từ Niên túm lấy một bác sĩ chỉ vào khu đất trống kia: “Lê Đông đâu! Người ngồi ở trên xe lăn đâu rồi!”

Bác sĩ bị hỏi đến ngẩn tò te, vừa rồi tất cả các bác sĩ đã tụ tập giúp nhau tách ba bệnh nhân kia ra, không ai để ý tới nơi đó.

Khương Từ Niên tức giận mắng mỏ, chạy sang hướng khác tìm kiếm.

Địa hình trống trải không có bất cứ thứ gì che đậy, mặc dù vậy nhưng anh vẫn không thấy Lê Đông đâu, cô không có khả năng chạy ra khỏi bệnh viện tâm thần được, chỉ có khả năng duy nhất, là cô đi vào trong khi đại viện.

“Mau ra đây! Mau ra đây!”

Anh không nên mang Lê Đông đặt ở kia, chờ đến khi mang được cô về rồi, anh muốn đem một bó dây thừng cột chặt cô trên người mình.

Khương Từ Niên từ khu nằm viện trong lâu đài chạy ra bắt lấy tay của một người bác sĩ nam rồi chất vấn: “Gặp qua một nữ sinh ngồi xe lăn không? Mặc váy màu xanh lam!”

Bác sĩ chỉ ra phía sau: “Vài phút trước có đi qua đây, cô ấy là người nhà của anh sao? Anh là người bệnh phòng bao nhiêu, người bác sĩ điều trị chính của anh đâu?”

Lê Đông không có mặc đồng phục bệnh nhân, nên mới bị người khác hiểu lầm là người nhà được tự do đi lại không gặp trở ngại.

Khương Từ Niên bộ mặt dữ tợn bóp lấy cổ áo của vị bác sĩ kia rồi rống lên giận dữ: “Làm mẹ nhà anh! Anh mẹ nó không thấy được trên cổ chân của cô ấy có cột lấy xích sắt hay sao?”

Phía sau truyền đến tiếng thét chói tai, Khương Từ Niên quay đầu lại, trên bãi cỏ rất nhiều người, nhìn lên trên một chút là thấy một đôi tay vẫy gọi trên mái nhà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận