Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Về phần không vui, thì phải quyết định bởi câu chuyện anh kể.

Thẩm Phi Bạch nói: “Anh và Tô Đình cũng xem như cùng nhau lớn lên từ nhỏ, trước kia quan hệ cũng coi như tạm được. Một đám trẻ con trong lớn viện rất dễ chơi chung với nhau.

Tạ U U nghe anh nói mình và Tô Đình và thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, trong đầu lập tức bắt đầu chua, không nhịn được chẹp miệng, cảm giác giống như làm đổ bình dấm chua, nhưng vẫn lên tinh thần tiếp tục nghe.

Thanh mai trúc mã, hẳn cũng là một hồi ức tốt đẹp.

Nhưng cho dù tốt đẹp như thế nào, nếu cô đã đứng bên cạnh Thẩm Phi Bạch thì sẽ không để bọn họ có cơ hội hàn gắn lại. Cho nên cô cũng muốn biết nhánh cây cuối cùng của bọn họ, để kịp thời bóp chết mọi khả năng.

Tạ U U ghen tuông nói một câu: “Cho nên từ nhỏ hai người đã bắt đầu nảy sinh tình cảm với nhau rồi à?”

Thẩm Phi Bạch nghe ra vị chua bên trong, một vò dấm đổ ra cũng không chua bằng cô.

Anh dừng lại, giọng nói dịu dàng: “Ghen rồi à?”

Trên mặt Tạ U U ngượng ngùng một chút, cô không nói gì, trong lòng cũng ghen vô cùng.

Khóe miệng Thẩm Phi Bạch hơi cong lên, nhéo nhéo vú vô, nói bên tai cô: “Người cùng anh nảy sinh tình cảm, chẳng phải là người ở trong ngực anh sao? Còn có thể là ai nữa?”

Tạ U U được anh dỗ một câu như vậy, lúc này trong lòng mới vui vẻ.

Đối với Thẩm Phi Bạch mà nói, đó cũng không tính là chuyện gì cũ gì đáng để nhắc tới.

Ở lứa tuổi mà mọi người đều chưa hiểu chuyện, bọn họ hợp tác sinh ra Thẩm Trung, Tô Đình cũng có thể tiếp tục duy trì quan hệ với bạn trai, coi như là theo nhu cầu của mỗi bên.

Chỉ là bây giờ nhìn lại, những chuyện đó không khỏi quá hoang đường.

Tối hôm đó đối với Tạ U U mà nói, cho dù là sau này rất nhiều năm trôi qua, cô vẫn sẽ thỉnh thoảng nhớ lại dư vị của những ký ức tốt đẹp. Trong lòng cô, đây chính là đêm động phòng hoa chúc của hai người họ, nhất định phải khắc ghi cả đời.

Cô nghe anh nói sơ qua về chuyện cũ của Tô Đình, cuối cùng xác định cả đời này của anh chỉ yêu mỗi mình cô. Cô có chút tùy hứng đụng vào trong ngực anh, khóe miệng nhếch lên một đường cong hoạt bát, làm nũng trong lòng anh, mái tóc đuôi ngựa rơi ra cũng không thèm đoái hoài tới.

Khóe môi của anh hơi cong lên, ôm cánh tay của cô thật chặt, để cô hoàn toàn nằm trong ngực mình.

Mối tình đầu của thị trưởng Thẩm vậy mà lại đến trễ hơn so với tất cả mọi người. Tạ U U cẩn thận cất giữ bí mật này trong lòng, trên mặt mỉm cười ngọt ngào, lộ rõ tâm tính của thiếu nữ.

Bọn họ uống rượu giao bôi ở trên bàn ăn, ăn bữa tối dưới ánh nến, cùng nhau nhảy điệu Waltz, còn có bài ca kinh điển trong máy hát, giống như đôi vợ chồng bình thường nhất thế gian, cuối cùng sẽ ân ái trên giường, ga trải giường ướt rồi lại ướt.

Pháo hoa ngoài cửa sổ nở rộ từng chùm trong màn đêm, vô cùng rực rỡ.

Đó là Thẩm Trung, Vương Tuyền và trợ lý nhỏ, bọn họ cố tình thả pháo hoa ở bờ sông dưới lầu, trong tầm nhìn của Thẩm Phi Bạch và Tạ U U có thể nhìn thấy rất rõ ràng.

Nhìn pháo hoa ngoài cửa sổ, ánh sáng trong đôi mắt xinh đẹp của Tạ U U lại lần nữa khiến anh lạc lối.

Thật ra anh vẫn còn nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy cô, nhiều sao nữ ngồi cùng một chỗ như vậy, đều là người đã trải đời, mỗi người đều mang theo mục đích

riêng phải đạt được. Anh chỉ cần quét mắt một vòng đã nhìn ra suy tính trong lòng bọn họ, bắt đầu mất hết cả hứng.

Nhưng trong những người này, anh lại thấy được một người giả làm người lớn. Cô có một nửa ngây thơ, một nửa phức tạp, muốn học theo những sao nữ xung quanh mạnh vì gạo, bạo vì tiền, linh hoạt khôn khéo, nhưng lại học rất vụng về, còn tưởng rằng không ai nhìn ra được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận