Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ cửa phòng đi đến cầu thang có một đoạn hành lang, Thích Kỳ Niên ôm Minh San nhẹ nhàng như ôm đứa bé, đi chân trần không tiếng động đi trên hành lang, vừa đi vừa thao cục cưng trong lòng.
Mới đầu cục cưng còn giãy giụa kịch liệt, muốn hắn về phòng, nhưng hành lang còn chưa đi xong, cô đã bị thao thành thật, cũng không náo loạn, dựa vào người hắn rên ɾỉ yêu kiều.
Tiếng rên ɾỉ kia vừa lãng vừa quyến rũ, chính là hồ ly dâm đãng.
Rõ ràng là rất thích, còn cãi bướng nói không kích thích, lúc này cả người cô đều bị thao mềm, xem cô còn mạnh miệng kiểu gì.
“A a… A… Thật sâu, cha, cha… Chỗ đó sắp bị cắm hỏng…”
“Tiểu tổ tông, bức của con tao như vậy, sẽ không cắm hỏng được, lại thêm một căn đều có thể cắm vào.” Hắn có ý xấu trêu chọc cô.
Quả nhiên là mặt Minh San đỏ bừng lên, khó thở nói “Không muốn…”
“Được rồi được rồi, không chơi như vậy, cha chỉ đùa con thôi.” Thích Kỳ Niên hôn mặt cô đầy sủng ái, hôn đến phát ra tiếng “Nói cho cha, thao như vậy sướng hay không?”
Minh San đều xấu hổ muốn chết, hắn còn luôn hỏi, thật sự không muốn trả lời.
Minh San nâng cằm lên hôn lên môi hắn, chủ động của cô rất dễ dàng khơi mào dục hỏa của người đàn ông, môi của cô vừa dán lên đã bị người đàn ông hôn đáp lại, hai người lập tức hôn đến khó chia lìa.
Tiếng cơ thể va chạm “bạch bạch bạch” có vẻ vô cùng vang dội trong ban đêm yên tĩnh.
“Ừm… Ừm ừm…” Minh San nhắm mắt hôn môi với cha, vẻ mặt si mê.
Thích Kỳ Niên ôm cô, một đường đi một đường thao, mãi đến khi đến cuối hành lang.
Hắn đứng ở chỗ cầu thang cắm vào rút ra một lát, mới nương theo ánh đèn mỏng manh ở phòng khách dưới lầu, tiếp tục đi xuống lầu.
Khi dẫm lên cầu thang, côn thịt thô dài lại cắm thật sâu vào trong tao tâm của Minh San, cắm đến cô kêu lên một tiếng, cuống quýt mở mắt ra nhìn
“Cha… Đừng, đừng đi xuống.”
Tiểu Thanh đang ngủ dưới lầu, nhỡ đâu bị cô ấy nghe thấy được?
Minh San thực sự không dám nghĩ, sau này cô còn có mặt mũi nào gặp Tiểu Thanh.
“Không sao.” Thích Kỳ Niên nói “Một người giúp việc mà tôi, cô ta không dám nhìn lén.”
“Nhưng… A…” Minh San bị cha đưa đẩy một lát, đẩy đến côn thịt cắm sâu vào tao tâm, khoáı cảm tê mỏi lập tức thổi quét thần kinh của cô, khiến cô không nói được gì.
Minh San bất đắc dĩ phát hiện, từ sau khi không còn phản kháng cha, hắn chậm rãi như tằm ăn ý chí của cô, khiến thể xác và tinh thần của cô luân hãm, điểm mấu chốt cũng dần mất đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận