Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngựa giỏi khó huấn luyện! Khi gặp khó khăn, chúng ta phải đối mặt với nó, tuyệt đối không được từ bỏ!” Hai bàn tay cứng rắn như sắt của Hoàng đế nắm chặt lấy hai vú Đoan Tĩnh, gân xanh trên côn thịt nổi lên chằng chịt, không ngừng ma xát với cửa tử cung của Đoan Tĩnh.
Quy đầu va chạm với khe hở cửa tử cung, tinh hoàn đập vào huyệt khẩu phát ra những tiếng “bạch bạch bạch”.
Khoảnh khắc Đoan Tĩnh rên rỉ một tiếng cao vút, Hoàng đế cắm thêm mấy chục cái, cuối cùng thành công đột phá lớp phòng thủ, thao vào trong tử cung của nàng.
Côn thịt cắm tàn nhẫn, quy đầu tấn công thẳng lên vách ngăn tử cung, lực hút mạnh mẽ khiến người khác hít thở không thông khiến da đầu Hoàng đế tê dại.
Hắn sảng khoái đến thở dồn dập, ngoài miệng còn không quên chỉ bảo Đoan Tĩnh, “Vượt qua nguy hiểm, nàng sẽ gặt hái được thành công vang dội.”
“Kiểu Nhi, đã học được chưa?” Hoàng đế đè nén cảm giác muốn bắn, tà ác hỏi.
Đoan Tĩnh gật đầu như giã tỏi, vừa thừa nhận những cú thúc hung bạo của Hoàng đế vừa run rẩy trả lời đứt quãng, “Ưm… học được, học được rồi! Um a…”
“Bảo bối ngoan, đúng là nữ nhi ngoan của Hoàng A Mã…” Hoàng đế thả bàn tay đang nắm vú Đoan Tĩnh ra, hắn cúi người hôn lên bờ môi đỏ mọng của nàng, nỉ non, “Kiểu Nhi, nghe tiếng nước phát ra từ tiểu huyệt của con đi, sắp nhấn chìm Hoàng A Mã rồi!”
“Cắn chặt như vậy, mỗi một nếp gấp bên trong tiểu huyệt đều đang run rẩy, quấn chặt lấy long căn của Hoàng A Mã, thúc giục Hoàng A Mã thao con. Con nói xem, Hoàng A Mã dạy con có tốt không?”
Đoan Tĩnh nức nở gật đầu, “Hoàng A Mã, Hoàng A Mã dạy rất tốt…”
Hoàng đế hài lòng dùng sức đâm côn thịt hai cái hỏi tiếp, “Bị Hoàng A Mã thao lâu như vậy mà sao vẫn còn rất bóp, có đôi khi tiểu huyệt của con ép Hoàng A Mã chưa kịp làm gì đã bắn vào. Kiểu Nhi, con nói xem, Hoàng A Mã thao con có thoải mái không?”
Hai mắt Đoan Tĩnh mê ly, khuôn mặt ửng đỏ, cơ thể bị Hoàng đế thao đến run lẩy bẩy, căn bản không biết hắn đang nói gì.
Nhưng họa vô đơn chí là, đúng lúc này nàng vậy mà cảm thấy buồn tiểu.
Bàng quang căng lên, bị côn thịt đè ép trong lúc vô tình, cảm giác buồn tiểu dâng lên mãnh liệt, không ngừng thúc giục nàng nhanh chóng phóng thích.
“Hửm? Thoải mái không?” Hoàng đế giữ chặt vòng eo Đoan Tĩnh, không ngừng thúc giục nàng đưa ra đáp án.
Quỳ đầu đâm mạnh lên vách tử cung, tiếng nước òm ọp vang vọng tứ phía.
“Thoải, thoải mái…” Đoan Tĩnh khó khăn đáp lại, nàng cố nén khoái cảm, đồng thời không ngừng siết chặt hạ thân, tránh tình trạng mất khống chế.
Nhưng siết chặt hạ thân khiến khoái cảm càng mãnh liệt hơn, cơn buồn tiểu càng dâng lên mạnh mẽ.
Đúng là vòng tuần hoàn ác liệt.
“Thoải mái như thế nào? Hửm? Kiểu Nhi nói rõ xem nào.” Hoàng đế gặng hỏi.
“Hoàng A Mã! Hoàng A Mã thao Kiểu Nhi rất thoải mái… hu hu…” Đoan Tĩnh cố gắng nén sự ngượng ngùng nói cho xong, ngay sau đó nhịn không được khóc thành tiếng.
“Thoải mái đến mức nào?” Hoàng đế liến mút vành tai Đoan Tĩnh dò hỏi, hạ thân không ngừng đâm chọc, khiến chốn đào nguyên giữa hai chân Đoan Tĩnh đỏ tươi một mảng.
“Thoải mái, thoải mái đến mức, Kiểu Nhi, Kiểu Nhi muốn bay lên trời…” Đoan Tĩnh đỏ mắt cầu xin, “Hu hu… Hoàng A Mã mau bắn ra đi, Kiểu Nhi khó chịu, muốn đi tiểu…”
Hoàng đế nghe vậy bèn ấn nhẹ lên bụng nhỏ của Đoan Tĩnh, trong mắt là sự hưng phấn, “Kiểu Nhi, tè ra!”
“Đừng, đừng mà…” Đoan Tĩnh cắn môi lắc đầu liên tục.
Hoàng đế duỗi tay giữ chặt eo Đoan Tĩnh, thân gậy đâm lên trên, điên cuồng đâm vào bàng quang đang phồng lên của Đoan Tĩnh.
Đoan Tĩnh khổ sở nhẫn nhịn, mồ hôi không ngừng chảy từ thái dương nàng xuống.
Tốc độ của Hoàng đế nhanh đến mức bóng dáng của hắn ở trong mắt Đoan Tĩnh chỉ là một vệt sáng, những đám mây trên trời cũng đang không ngừng đung đua.
Khoái tích lũy ngày càng nhiều, Hoàng đế dẫn Đoan Tĩnh cùng nhau lên đỉnh.
“CMN!” Hoàng đế gồng cơ bụng, gầm lên bắn ra từng luồng tinh dịch. Quy đầu cắm chặt vào cửa tử cung, từng
dòng tinh dịch đậm đặc rót vào tiểu tử cung của Đoan Tĩnh.
Đoan Tĩnh rên rỉ thét chói tai, thân thể không ngừng run lẩy bẩy, ái dịch phun trào, giao hòa cùng với tinh dịch của Hoàng đế.
Bàng quang bị đè ép đến cực hạn, Đoan Tĩnh thẫn thờ bị đưa lên đỉnh.
Cảm giác cao trào mê ly khiến não nàng trống rỗng, tiểu huyệt bên dưới rỉ nước tiểu trong vô thức.
Ngay sau đó, một dòng nước tiểu vàng nhạt phun thẳng lên bụng Hoàng đế.
Hoàng đế ngồi dậy, để mặc côn thịt mềm nhũn trượt ra khỏi hoa huyệt của Đoan Tĩnh.
Hắn thích thú tách hai chân Đoan Tĩnh ra, thưởng thức cảnh nàng mất khống chế bài tiết, nhìn lỗ nhỏ của nàng chảy ra tinh dịch đậm đặc, một cái lỗ khác bài xuất nước tiểu.
Đoan Tĩnh rùng mình, muốn ngừng nhưng vô lực, chỉ biết để mặc Hoàng đế tách hai chân mình ra, cơ thể bủn rủn bài tiết những giọt nước tiểu cuối cùng.
Sau đó Đoan Tĩnh đỏ mắt, bụm mắt thẹn thùng khóc thút thít, “Hu hu… Con không muốn để ý đến ngài nữa…”
Hoàng đế duỗi tay chọc vào lỗ tiểu của Đoan Tĩnh, nàng vô lực cả người run lẩy bẩy.
Hoàng đế mỉm cười, ngã nằm xuống bên cạnh Đoan Tĩnh, tay duỗi ra ôm nàng vào ngực dỗ dành, “Không sao cả, không cần phải xấu hổ. Rất đẹp, trước giờ Hoàng A Mã chưa từng nhìn thấy cảnh cao trào nào đẹp như vậy.” Đoan Tĩnh cố chấp tránh né cái ôm an ủi của hắn, nàng quyết định không thèm để ý hắn nữa.
“Thật đấy, bảo bối ngoan, Kiểu Nhi ngoan… Phu nhân? Tiểu nương tử?” Hoàng đế gọi lung tung dỗ dành nàng.
Đoan Tĩnh chậm rãi lộ một con mắt từ kẽ hở những ngón tay, nhìn thấy vẻ mặt chân thành của hắn, mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, “… Thật xấu hổ.” Nàng cắn môi không muốn tiếp thu sự thật bản thân mất khống chế.
Hoàng đế thò mặt qua hôn lên môi nàng, đầu lưỡi duỗi ra liếm láp cánh môi Đoan Tĩnh, dịu dàng nói, “Hoàng A Mã thích Kiểu Nhi nhất, Kiểu Nhi ăn nhiều long tinh của Hoàng A Mã như vậy mà vẫn không chê, Hoàng A Mã bị Kiểu Nhi tưới nước tiểu thì có là gì đâu?”
Đoan Tĩnh buồn bực liếc xéo hắn một cái, “Ngài còn dám nói!”
“Được rồi được rồi, không nói nữa không nói nữa.” Hoàng đế cười nhếch mép ôm lấy nàng, cả hai cùng nhau hưởng thụ sự ấm áp trong yên lặng.
Mặt cỏ đã bị bọn họ san bằng, nằm trên lớp cỏ mềm mại, nhìn lên bầu trời, cảm nhận từng cơn gió nhẹ của thảo nguyên, chóp mũi ngửi mùi hương hoa lan nhè nhẹ, cảm giác thích thú và tự do như lữ khách ngao du khắp nơi.
…..
Bên trong lớn doanh của Hoàng đế ở hành cung.
Thái tử thay mặt Hoàng đế tiếp đón một lượt những quý tộc Mông Cổ không quan trọng.
Tiếp đón nốt đợt cuối cùng, ngay cả Lương Cửu Công chỉ hỗ trợ cho Thái tử thôi mà cũng sắp đứng không nổi.
Thứ mà những người này mong muốn không gì khác ngoài việc thể hiện lòng trung thành và muốn được ban thưởng.
Thái tử không chê phiền, hắn còn phải cẩn thận tiếp đãi từng người, làm tốt công tác trấn an từng vương công quý tộc.
Nhưng Thái tử không ngờ, tiếp đón gần đến cuối, hắn còn có thể gặp được một yêu cầu vô cùng đặc biệt.
Người cuối cùng Thái tử tiếp đón chính là con thứ Ô Lương Hãn Cát Nhĩ Tang của Đỗ Lăng quận vương của bộ tộc Khách Lạt Thấm ở Mạc Nam Mông Cổ.
Nếu giờ này Đoan Tĩnh ở đây, nàng có thể nhận ngay ra, đây chính là ngạch phụ vừa đào hoa vừa lạm tình của nàng ở đời trước.
Lúc này hắn ra vẻ đạo mạo, ngồi ngay ngắn phía dưới phụ thân Đỗ Lăng quận vương của hắn, ngoan ngoãn nghe phụ thân hắn nói chuyện.
“Đã lâu rồi thần không được gặp Thái tử, trong lòng mong nhớ, dạo này sức khỏe của điện hạ có tốt không?” Sau khi Đỗ Lăng quận vương thỉnh an xong, vẻ mặt nhớ mong dùng tiếng Mông Cổ hỏi han Thái tử.
Thái tử mỉm cười thanh nhã, nội tâm lại cảm thấy rất phiền chán, không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu hắn trả lời câu hỏi này không ngày hôm nay rồi, “Cô rất khỏe.”
Đỗ Lăng quận vương dùng hai tay dâng một cuốn tấu sớ lên nói, “Thỉnh điện hạ vấn an A Mộc Cổ Lãng Hãn giúp thần.
Lương công công tiếp nhận tấu sớ rồi đưa cho Thái tử.
Thái tử cầm tấu sớ, mỉm cười gật đầu với Đỗ Lăng quận vương nói, “Hoàng A Mã rất khỏe, có điều chính vụ bận rộn, nên mới để cô tiếp kiến quận vương”

Bình luận (0)

Để lại bình luận