Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vai ác chính là có mị lực như vậy.
Vốn đạo diễn Lâm muốn diễn xen kẽ, nhưng sau vài ngày quay tỷ muội An Lăng, Đại Tư Không và Việt công tử ông có chút nghiện nên trực tiếp kêu mọi người chia ra diễn.
Kể từ đó, mấy diễn viên cùng nhau đua diễn.
Người diễn diễn đến sảng khoái, người xem cũng xem đến sảng khoái.
Đến khi cần nữ chính lên sân khấu mọi người mới hết cách lôi Nhan Nghiên về.
Nhan Nghiên đã trở lại nhưng vẫn làm mọi người thất vọng, không, là càng thất vọng.
Ban đầu mọi người không có hứng diễn lắm, nhưng hiện tại diễn viên đua nhau diễn muốn điên rồi nên diễn xuất của Nhan Nghiên gây ảnh hưởng rất lớn đến không khí.
Tựa như Lương Triều Vĩ, Hoàng Thu Sinh và Lưu Đức Hoa đang khoe diễn xuất của mình thì đột nhiên nhảy ra một kẻ vô danh tiểu tốt hô to một tiếng,
“Cố lên.”
Đạo diễn Lâm đúng là muốn khùng mất.
Ông vốn cho rằng Nhan Nghiên chỉ là không hiểu thấu đáo kịch bản nên không chuẩn bị tốt, nhưng biểu hiện hiện tại của cô cho thấy, không phải vậy.
Là diễn xuất của Nhan Nghiên giảm xuống, khả năng lý giải kịch bản cũng giảm theo.
Chẳng những giảm xuống mà còn giảm tới mức không nỡ nhìn.
Nhan Nghiên căn bản không thể hòa nhập vào bầu không khí này.
Dù đạo diễn Lâm đem tiêu chuẩn của mình hạ thấp thì diễn xuất của Nhan Nghiên tạm được.
Nhưng nếu Nhan Nghiên là vai phụ ông cũng châm chước cho, ngược lại Nhan Nghiên là diễn viên chính!
Hơn nữa bộ phim này cũng tập trung vào nữ chính.
Lấy diễn xuất như vậy cô không thể làm nữ chính.
Không biết đã diễn đi diễn lại mấy lần, cuối cùng đạo diễn Lâm sinh ra ý niệm đổi diễn viên.
Nhưng đổi ai đây?
Đạo diễn Lâm do dự.
Vừa ngẩng lên liền thấy Đường Đường đang đọc kịch bản, đạo diễn Lâm thuận miệng nói,
“Cô có muốn diễn thử Anh Cơ không?”
Không có!
Một chút cũng không có!
Vai diễn đã diễn qua, bây giờ Đường Đường đã hết hứng thú, huống chi gần đây diễn tỷ muội An Lăng sảng khoái như vậy.
Đường Đường lắc đầu như trống bỏi, cười cười nói giỡn với đạo diễn,
“Đạo diễn, ngài xem gương mặt này của tôi, tôi không diễn tỷ muội An Lăng thì ai có thể diễn?”
Mọi người đều cười.
Đạo diễn cũng cười.
Ông chỉ tùy tiện hỏi thôi, nếu Đường Đường diễn Anh Cơ vậy tỷ muội An Lăng phải thay đổi người.
Đường Đường diễn tỷ muội An Lăng ông hài lòng trăm phần trăm.
Cho nên, lại tìm người khác vậy.
Mấy chuyên viên trang điểm nói chuyện phiếm trong phòng hóa trang, đúng lúc nói tới việc này.
Có nhân viên công tác nghe được đối thoại của Đường Đường và đạo diễn, cười nói với người bên cạnh,
“Ban nãy Lâm đ*o hỏi Đường Đường có muốn diễn Anh Cơ không đó.”

“Thật hả?”

“Thật ra tôi cảm thấy được mà, gần đây Nhan Nghiên thật sự chướng mắt…”

“Vậy Đường Đường nói thế nào?”

“Đương nhiên là từ chối rồi ~”
Câu sau Nhan Nghiên đã không nghe vào, cô chỉ nghe thấy câu phía trước.
Đạo diễn Lâm thật sự muốn đổi cô đi.
Mà người thay thế cô, Là Đường Đường!
Mấy ngày qua như muốn dày vò Nhan Nghiên.
Đạo diễn Lâm so với đạo diễn
“Nhϊếp Chính Vương”
còn nghiêm khắc hơn, lại hay nhắm vào cô.
Đường Đường và những người khác đều diễn hai ba lần là qua, đến cô thì điên cuồng NG*.
Dù cô thật sự không diễn tốt bằng bọn họ nhưng cũng không cần phải NG gần hai mươi lần chứ.
Hơn nữa đạo diễn Lâm thường xuyên chỉ người khác diễn nhưng chưa bao giờ chỉ cho cô.
Có vài nhân viên công tác nói cô làm chậm trễ tiến độ, cô cũng không phải cố ý mà.
Có điều Nhan Nghiên nghĩ đây là kết quả tệ nhất rồi.
Nhiều ngày qua đạo diễn Lâm cũng không nhắc tới chuyện đổi người, Nhan Nghiên cho rằng sẽ không xảy ra chuyện đó.
Không ngờ, hai chữ đổi người lại đột nhiên lọt vào tai cô.
Thậm chí, đạo diễn Lâm còn muốn dùng Đường Đường thay thế cô!
Nói nhăng nói cuội gì vậy?
Nhan Nghiên giận run người, cô có thân phận gì còn Đường Đường có thân phận gì?
Cô bị đổi đã đủ mất mặt, nếu Đường Đường thế vào vậy cô còn mặt mũi nào ở trong cái giới này nữa?
Trợ lý vẫn luôn cẩn thận theo sau Nhan Nghiên thấy hôm nay tâm tình Nhan Nghiên không tệ liền thở phào một hơi.
Kết quả khó khăn lắm mới rảnh rỗi chút tâm sự với nhân viên đoàn phim liền nghe tiếng hét bén nhọn của Nhan Nghiên,
“Không có chuyện làm gì ra ngoài tám chuyện với người ta để đến khi tôi cần thì không thấy đâu.
Tôi thuê cô có ích lợi gì?
Cô nhắm làm được thì làm, không làm được thì thu dọn hành lý biến đi…”
Sắc mặt trợ lý trắng bệch, trong tay còn ôm một đống quần áo của Nhan Nghiên, vẻ mặt sợ hãi sắp khóc.
Trợ lý nói xin lỗi với mọi người, sau đó chạy đến chỗ Nhan Nghiên.
Những người nói chuyện với trợ lý Nhan Nghiên lúc nãy thấy cô gái nho nhỏ ở phía kia đang cúi đầu chịu đựng Nhan Nghiên mắng.
Một người trong đó mắng
“Fuck”
rồi quay đầu đi.
Trợ lý Nhan Nghiên là cô bé nhát gan, mỗi khi nói chuyện cùng bọn họ đều cười ngại ngùng.
Gần đây vì Nhan Nghiên luôn kéo chân sau nên thật ra bọn họ thường làm lơ những người bên cạnh Nhan Nghiên, có điều nhìn Nhan Nghiên lâu lâu lại mắng trợ lý, chỉ cần có chuyện không hài lòng liền lấy trợ lý ra xả giận.
Thấy nhiều lần, trong lòng thật sự bất bình.
Trước đây nghe đồn tính tình Nhan Nghiên tốt, biết đối nhân xử thế, mẹ nó toàn là giả.
Đoàn phim rất nhiều diễn viên nhưng Nhan Nghiên là người xấu tính nhất.
Người quay phim đang dọn máy quay đứng từ xa thấy Nhan Nghiên và trợ lý nhỏ đang cúi đầu, trong lòng anh có chút mê mang.
Anh và Nhan Nghiên đã hợp tác chung một lần, khi đó Nhan Nghiên mới hai mươi mốt tuổi, còn anh làm trợ lý nhϊếp ảnh, hỗ trợ ở đoàn phim.
Dù Nhan Nghiên nhỏ hơn anh ba tuổi nhưng lúc nào trên mặt cô cũng tươi cười, đôi khi sẽ nói giỡn hoặc làm nũng với trợ lý.
Anh chưa từng thấy Nhan Nghiên tức giận bao giờ.
Hiện giờ rốt cuộc là làm sao vậy?
Thợ quay phim đột nhiên nhớ tới một từ.
Bỏ bùa.
Biểu hiện bây giờ của Nhan Nghiên tựa như bị người ta bỏ bùa.
Tính cách thay đổi, diễn xuất cũng kém đi.
Kém tới nỗi Bách Thần còn nhìn ra.
Bách Thần là một người mới nhưng lại rất có thiên phú.
Hơn nữa sau biểu hiện xuất sắc của Đường Đường, Bách Thần sợ bản thân kém Đường Đường quá nhiều nên cũng chuyên tâm nghiên cứu kịch bản.
Qua một thời gian, Lâm đ*o nói tuy Bách Thần diễn còn hơi non nhưng cũng không tệ lắm.
Bách Thần nhẹ nhàng thở ra, theo bản năng nhìn về phía Đường Đường.
Kết quả Đường Đường đang cầm điện thoại không biết đang làm gì nhưng trên mặt cười tươi như hoa.
Mỗi ngày tiến bộ một chút, có vài diễn viên tiền bối đã bắt đầu đáp diễn với Đường Đường.
Càng diễn Bách Thần càng bị kéo vào bên trong cốt truyện, cuối cùng anh cũng hiểu được cảm giác nhập tâm vào nhân vật là như thế nào.
Đồng thời cảm nhận được, bản thân bị kéo đi.
Đây là chênh lệch, so sánh với các tiền bối, anh thiếu kinh nghiệm, so sánh với Đường Đường, có lẽ anh thiếu thiên phú.
Nhưng mỗi lần diễn cùng Nhan Nghiên, Bách Thần hoàn toàn không có cảm giác này, rất khó nhập tâm.
Khi đó anh lại giống một người mới chỉ biết đọc thoại.
Thất vọng lại nhân đôi thêm.
Bách Thần cảm thấy, có lẽ nên dừng ký ức khi quay
“Lữ hành hoa lộ”
thôi, như vậy hình tượng của Nhan Nghiên sẽ vĩnh viễn dừng ngay lúc đó.
Lắc lắc đầu không nghĩ đến chuyện này nữa, anh đang ở đoàn phim
“Anh Cơ”
không phải chương trình kia.
Dù ban đầu đóng phim chỉ vì theo đuổi Đường Đường nhưng hiện tại phát hiện ra diễn xuất rất thú vị, anh cũng yêu thích việc đóng phim, đây đúng là một chuyện vui ngoài ý muốn.
Lại nhìn Đường Đường đang chơi điện thoại.
Hôm nay cô không diễn nên ngồi một bên xem kịch bản.
Bách Thần hít sâu một hơi.
Có quỷ mới biết vì sao thấy Đường Đường, anh lại hồi hộp như vậy.
Ghế dựa bên cạnh Đường Đường trống, Bách Thần làm bộ không có việc gì ngồi lên đó.
Bách Thần ho nhẹ một tiếng, tay lướt lướt điện thoại rồi như nhàm chán không có việc gì nên nhìn Đường Đường,
“Đang nói chuyện?”
Đường Đường hoảng sợ.
Cô đang nói chuyện với Minh Thiếu Diễm.
Phải biết rằng, Minh Thiếu Diễm rất bận, hắn có thể nói chuyện yêu đương với cô trong thời gian làm việc thế này là chuyện hiếm có thể nào!
Thật ra gần đây đóng phim rất thuận lời, nhưng Minh Thiếu Diễm hỏi tới vậy sẽ không thuận lợi.
Đường Đường cảm thấy từ khi bản thân yêu đương, cô càng ngày càng xấu xa.
Minh Thiếu Diễm hỏi cô có mệt hay không, dù không quá mệt cô cũng trả lời rất rất mệt, mệtt đến mức không động đậy nổi.
Sau khi tố khổ xong sẽ mềm mại nói,
“Em rất nhớ anh ~”
Đường Đường không trông cậy Minh Thiếu Diễm sẽ nói gì đó ngọt ngào.
Người đàn ông này lúc nào cũng làm nhiều ít nói, yêu đương đã vài tháng, Minh Thiếu Diễm nói lời âu yếm chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Minh Thiếu Diễm bên kia yên lặng một hồi, sau đó gửi lại một dòng, [ Anh cũng nhớ em.
] Đường Đường:……
Đối với chú nhỏ Minh chính trực đây đúng là khó có được!
Đường Đường cười toét miệng, thật ngoài ý muốn nhưng cô vẫn muốn nữa, [ Em muốn nghe anh nói.
] Minh Thiếu Diễm:……
[ Giọng nói đó, nói anh có nhớ không?
] Minh Thiếu Diễm:……
Mỗi lần nói chuyện cùng Đường Đường đều có cảm giác bất lực sâu sắc khi lấy nhầm kịch bản.
Ông chủ lớn Minh ngồi trong văn phòng trống rỗng nhìn chằm chằm điện thoại gần một phút, cuối cùng gửi câu nói thẹn nhất đời này của hắn.
Ngay lúc Đường Đường cho rằng Minh Thiếu Diễm không nói thì điện thoại nhận được tin nhắn,
“Nhớ em.”
Đường Đường nghe âm thanh quen thuộc, trầm thấp từ tính, dễ nghe muốn chết, cả người đều vui vẻ rạo rực, như chìm trong biển hạnh phúc.
Cô tưởng đã hai người sẽ không nhắn tin nữa nhưng vì một câu của Minh Thiếu Diễm, Đường Đường dùng chất giọng làm nũng nói,
“Em rất muốn về nhà.”

“Ngoan, đóng phim đi.”
Chú Minh quả nhiên

Bình luận (0)

Để lại bình luận