Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hộ Nghi cố sức mở mắt lại phát hiện bản thân đang nằm trên giường, tɾong nháy mắt nàng có chút mơ hồ, còn nghĩ rằng bản thân nàng đang ở tɾong cung. Sau một lúc lâu mới phản ứng lại nghe thấy tiếng xe di chuyển bên ngoài vang lên cùng một chút chấn̵ động truyền đến mới phát hiện bản thân đang ở tɾong một chiếc xe ngựa rộng lớn.
Nàng chỉ cảm thấy yết hầu khát khô theo phản xạ muốn đứng dậy tìm nước uống, vừa mới ngồi dậy một loạt tiếng động leng keng leng keng vang lên, nàng chợt bất động tại chỗ, rốt cuộc không thể bước đi một bước.
Hộ Nghi không thể tưởng tượng được mà thấy bên trên cổ ͼhân mảnh khảnh của nàng bị khảm quanh một vòng dây xích lớn khoảng đầu ngón tay. Một đầu khác nối với trên vách xe ngựa, khoảng cách vừa hay dài một đoạn chỉ có thể để người ngồi dậy mà thôi, rốt cuộc không thể rời khỏi hoặc đi xuống giường được.
Dây xích này không biết làm từ chất liệu gì, không phải bằng sắt nhưng lại phi thường cứng rắn, dây xích hơi ngăm màu đen.
Bản thân nàng còn đang ở trạng thái khiếp sợ chợt thấy một người đi đến đã đẩy cửa xe ra.
Là Yến Tề Quang.
Hộ Nghi không thể tin nổi mà nhìn hắn, sau đó tự giễu mà cười hai tiếng, hồi lâu mới từ tɾong trạng thái phẫn uất mà tỉnh lại, muốn mở miệng nói chuyện lại phát hiện không thể phát ra thanh âm.
Hộ Nghi khiếp sợ hé miệng lặp đi lặp lại rấtnhiều lần nhưng đều không thể nói ra một chữ nào, chỉ có một chút hơi thở nóng bỏng từ tɾong miệng thoát ra mà thôi.
Nàng đột nhiên hiểu được, sau đó chỉ cảm thấy một chút tâm ý ấm áp còn sót lại đều giống như hơi thở đó phiêu tán tɾong gió rồi.
Hộ Nghi quay đầu nhìn về phía Yến Tề Quang, tɾong mắt một mảnh thanh minh, nàng chỉ vào yết hầu chính mình, không tiếng động dùng ánh mắt chất vấn hắn.
Yến Tề Quang cười một tiếng, thậm chí còn cười đến thật tự nhiên sau đó đi tới bên giường chậm rãi vuốt ve dây xích kia, hồi lâu mới nói “Nghi Nương gấp chuyện gì? Yên tâm, chẳng qua tạm thời điểm á huyệt mà thôi.”
Hắn quay đầu lại nhẹ nhàng a một tiếng, mới cười như không cười nhìn Hộ Nghi, cúi người nhéo cằm nàng “Cái miệng nhỏ này có thể phát ra những tiếng rên ɾỉ mất hồn như vậy, trẫm sao có thể nhẫn tâm hoàn toàn huỷ hoại được?”
Ngữ khí hắn từ đầu tới cuối đều rấtmềm nhẹ, thậm chí so với lúc trước, thời điểm khi hai người ân ái càng thêm nhu hoà, chỉ là những lời phát ra đều như dao dâm khiến Hộ Nghi rùng mình. Chỉ cảm thấy toàn thân giống như bị băng lạnh quét qua nổi lên một tầng da gà, hàm răng đều nhẹ nhàng run run.
Lại thấy hắn tinh tế đánh giá khuôn mặt nàng, ánh mắt sâu thẳm, khóe môi mỉm cười, còn dùng bàn tay ấm áp xoa nhẹ trên da thịt Hộ Nghi, sau đó nhặt chăn bị đá đến cuối giường lên đắp lại trên người nàng “Nghi Nương đừng bị cảm lạnh, chờ lát nữa y phụcbị trẫm lột sach cũng không có đưa tới đâụ”
Hộ Nghi toàn thân run lên, ngơ ngẩn nhìn hắn giống như không thể tin hắn sẽ đối xử với nàng như vậy, nước mắt không kìm chế được tự giác chảy xuống.
Yến Tề Quang vươn ngón tay nhẹ nhành lau nước mắt cho nàng, mới ôn nhu nói “ Nghi Nương ngốc, khóc cái gì? Thế nhưng lại sợ hãi như vậy?”
Nói xong vân vê đầu ngón tay ướt át, chợt cười lạnh nói “Chưa gì đã bị dọa thành như vậy, lúc trước sao dám chạy trốn hả? Nàng dám cùng thuộc hạ của hắn chạy không nghĩ tới kết cục bị trẫm bắt được hay sao?”
Yến Tề Quang nhiều năm nắm quyền lực lớn tɾong tay, uy nghi đế vương một khi phát ra khiến không ít triều thần mặc dù đã trải qua sóng gió cũng phải sợ hãi lập tức quỳ xuống đất xin tha. Chỉ là trước kia hắn chưa bao giờ ở trước mặt Hộ Nghi bộc lộ uy nghi đế vương đối với nàng mà thôi.
Lúc này tức giận khiến Hộ Nghi nhẹ nhàng run rẩy, nàng muốn nói nàng không phải cùng Nhiếp Trường Qua chạy trốn, lại không thể nói được, chỉ có thể cắn môi liều mạng lắc đầụ
Yến Tề Quang thấy thần thái nàng như vậy theo bản năng thu liễm khí thế, sau khi phản ứng lại chỉ cảm thấy càng tức giận, dùng tay tách môi nàng ra, đầu ngón cái ở môi nàng nghiền áp thật ma͙nh, sau một lúc lâu mới nói “Nghi Nương vừa rồi muốn nói cái gì? Đáng tiếc trẫm hiện tại không muốn nghe, một chữ đều không muốn nghe ”
“Như vậy càng tốt, trẫm cho Nghi Nương một cơ hội cuối cùng, Nghi Nương chỉ cần gật đầu hoặc là lắc đầụ” Hắn hơi mỉm cười, cúi người gần nàng hỏi “ Việc hôm nay xảy ra rốt cuộc có phải chính bản thân Nghi Nương muốn chạy hay không?”
Hắn nhìn chằm chằm nàng, thanh âm như chém chặt đinh sắt “Chuyện đó có phải hay không?”
Hộ Nghi nhắm mắt lại, thật lâu lúc sau, mới nhẹ nhàng gật đầụ
Đúng là bản thân nàng phải đi.
Nàng không nghĩ lừa hắn. Cũng không cần thiết lừa hắn.
Chỉ là sau khi gật đầu, một lúc lâu sau mới hơi hơi lắc đầụ
Nàng muốn nói nàng không phải muốn cùng Nhiếp Trường Qua ở bên nhaụ
Đáng tiếc Yến Tề Quang đã không nhìn thấy.
Hắn trực tiếp đưa mắt nhìn sang chỗ khác.
Sau đó điên cuồng cười lớn, hắn ngồi ở bên giường cười hồi lâu, hai mắt đều đã cười ra nước mắt, mới xoay người nhìn nàng, bàn tay nắm lấy cằm nàng khiến nàng đối diện hắn, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm đôi mắt nàng “Nghi Nương à Nghi Nương nàng thật đúng là…… Thẳng thắn thành khẩn một chút cũng không chịu lừa trẫm.”
Vừa dứt lời, tay hắn đột nhiên buông nàng ra, nói “Đáng tiếc đồ vật của trẫm cho dù trẫm có bỏ đi, cũng không thể phản bội trẫm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận