Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên mặt bình tĩnh không gợn sóng, nhưng đáy mắt lại không hề che giấu, du͙© vọиɠ trần trụi, khí thế hung hăng muốn chiếm đoạt cô..
Rõ ràng là anh đang thỏa mãn chính mình, nhưng Ngôn Trăn bị ánh mắt kia nhìn, cô lại tưởng như chính mình bị lột sạch.
Trần Hoài Tự bắt được tầm mắt nhìn lén của cô, nghiêng đầu hôn cô, thấp giọng mở miệng trong tiếng hừ nhẹ không tình nguyện của cô: ” Tài xế sắp tới rồi. “
“ Anh còn gọi người lái hộ? “
“ Ừm, uống rượu, không có cách nào lái xe. ” Anh cắn môi cô,” Bảo bối, chỉ dựa vào như này tôi tạm thời không bắn được. “
Ngôn Trăn nghe ra ý của anh, cắn môi nói: ” Vậy sao anh không gọi muộn một chút? “
” Tính toán sai. ”
“ Vậy tôi cũng… tôi mặc kệ anh. ” Cô nghiêng đầu,” Anh tự nhét vào đi, hoặc là dùng quần áo che lại. “
Trần Hoài Tự nắm má cô, lại cắn vành tai cô: ” Tôi cứng rắn, em cảm thấy em có thể sống tốt? “
Ngôn Trăn: …
Cô cắn răng: “… Vậy anh nhanh lên một chút! Nếu bị phát hiện, anh sẽ chết chắc! “
Anh hôn lên chóp mũi cô, cười khẽ: ” Rất nhanh. “
Ngôn Trăn bị anh áp đảo trên ghế, vén váy lên, bất an nắm chặt góc áo.
Trần Hoài Tự nắm côn ŧᏂịŧ chen vào giữa đùi, ma sát thịt non bên trong đùi, qυყ đầυ chống vào qυầи ɭóŧ, vùi vào vải bông hơi ướŧ áŧ, phản chiếu rõ ràng hình dạng huyệt đạo.
Cô nhịn không được thở dốc ra tiếng.
Thắt lưng và bụng anh nhẹ nhàng dùng sức, qυყ đầυ ấm nóng liên tục mài đi mài lại khe nhỏ đang đóng chặt kia, cọ xát từng chút một trong tiếng nức nở của cô, căng thẳng cơ mông, ưỡn lưng không ngừng va chạm.
Chỉ là cọ miệng huyệt như vậy, Ngôn Trăn đã ướt đến rối tinh rối mù, không cách qυầи ɭóŧ đâm hai cái, nhỏ giọng phát ra tiếng rêи ɾỉ quyến rũ câu người, phảng phất giống như thật sự đã vào trong.
Cảm nhận Trần Hoài Tự càng cứng rắn, hận không thể tàn nhẫn làm một trận rồi nói sau.
Huyệt nóng ẩm ướt quấn lấy cách vải vóc cắи ʍút̼ qυყ đầυ, theo hô hấp của cô ngậm vào bên trong. Trần Hoài theo nhịp nhẹ nhàng chống đỡ vài cái, cảm thấy kém không nhiều lắm, đột nhiên phát lực, thúc một cái nặng vào trong huyệt.
Cô nức nở ra tiếng, eo lưng bất giác căng thẳng, huyệt thịt ngậm lấy đỉnh côn ŧᏂịŧ mới nhét vào, cái mông nhỏ run rẩy không ngừng siết chặt cắn, kẹp đến thắt lưng Trần Hoài Tự cũng tê dại, cắn răng nặng nề thở dốc một tiếng, rút ra đút vào chân cô bắt đầu bắn tinh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận