Chương 143

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 143

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bà lấy thuốc mỡ ra, dặn dò Hạnh Mính: “Con bôi thuốc cho bản thân mình trước đi, trong nồi mẹ đang nấu cháo đó, chờ ba con trở về, mẹ cùng con đến bệnh viện.”

Hạnh Mính nghe thấy chuyện ly kỳ vừa rồi mẹ kể, cảm thấy không bình thường lắm.

Cô đi đến trước cửa phòng, cầm lấy tay nắm cửa, thật cẩn thận vặn ra.

Trong thư phòng có một chiếc giường đơn, trên đó có một người con trai đang nằm yên ngủ say. Không ngờ người con trai đó lại là Nguyên Tuấn Sách?

Hạnh Mính sợ tới mức vội liếc mắt nhìn bóng mẹ trong phòng bếp, cố gắng ổn định tâm trạng, đi qua cánh cửa, đến mép giường, nhẹ nhàng đẩy đẩy bả vai của Nguyên Tuấn Sách.

“Nguyên Tuấn Sách.”

Anh không chút phản ứng, gương mặt tái nhợt giống như người chết, tay chân vẫn lạnh như băng.

Dáng vẻ bệnh tật yếu ớt như này, bảo sao mẹ cô lại thấy anh đáng thương, còn tận tình nấu cho anh uống nữa.

Nguyên Tuấn Sách ngủ một ngày cũng không tỉnh.

Vì không biết nhà anh ở đâu, Y Chi Anh cũng muốn cho anh ngủ một giấc thật ngon, nên chẳng gọi anh dậy, có chuyện gì để ngày mai lại nói. Nhưng ba Hạnh Mính thì lại không yên tâm, vì thế ông đi tìm chìa khóa thư phòng, khóa trái cửa thư phòng lại.

“Chờ đến khi cậu ta tỉnh, muốn ra ngoài thì tự nhiên sẽ gõ cửa. Dù sao cũng là một người xa lạ, giữ người ta ở nhà thì cần phải cẩn thận một chút.”

Hạnh Mính không dám giải thích, cô tính toán chờ đến khi Nguyên Tuấn Sách tỉnh lại, sẽ đi xin con hồ ly kia giúp đỡ, nhờ anh ta hỗ trợ, tiêu trừ ký ức của ba mẹ cô.

Trong lúc ngủ mơ, Hạnh Mính cảm giác có người đang cào cào trên mặt cô, đầu ngón tay lạnh băng, nhẹ phẩy quẹt qua, cảm giác quen thuộc. Đến khi mở mắt ra, nhìn thấy nụ cười khiến cô gặp ác mộng hàng đêm.

“Cổ Hạnh Mính, có mùi hương khiến tôi rất không thích, nhão dính dính, đây là cái gì?”

“Thuốc.” Hạnh Mính khàn khàn lên tiếng.

Lúc này Nguyên Tuấn Sách đang nằm bên cạnh cô, nghiêng đầu, dù bận vẫn ung dung nhìn cô, trong mắt tràn ngập ánh nhìn không rõ, giống như tất cả mọi chuyện đều trong lòng bàn tay anh.

Một cánh cửa phòng bình thường, làm sao có thể nhốt được anh.

“Không cần bôi thuốc, dấu vết trên cổ em là do tôi véo, vì bức hồn phách trong cơ thể Hạnh Mính ra ngoài. Có một thứ không biết sống chết, bám vào trong người Hạnh Mính, tôi đã giết nó.”

Nguyên Tuấn Sách nói xong, ý cười càng đậm: “Hạnh Mính có tin tưởng, tôi đã biến thành thần không?”

Không đợi cô phản ứng, Nguyên Tuấn Sách nâng tay lên, trong lòng bàn tay bỗng nhiên toát ra một ngọn lửa. Màu sắc của ngọn lửa này không giống với ngọn lửa yêu u lam lúc trước, nó có màu hồng rực. Từng lỗ chân lông của cô có thể cảm giác được sự nóng bỏng như sắp bị phỏng.

“Yêu lực của tôi đã trở lại, tôi có thể cảm giác được một cỗ sức mạnh cường đại trong trái tim. Chuyện này cũng có nghĩa là, sinh mệnh của tôi cũng sẽ không ngừng vào hai năm sau, tôi sẽ vĩnh viễn, vĩnh viễn ở bên Hạnh Mính.”

Ngọn lửa trong lòng bàn tay Nguyên Tuấn Sách biến mất, Hạnh Mính vẫn chưa hết kinh ngạc, hình ảnh ngọn lửa phản chiếu trong đồng tử cũng nháy mắt tắt ngúm.

“Đây là vẻ mặt gì thế? Hạnh Mính không hy vọng tôi sống sót sao?”

Nỗi sợ hãi với Nguyên Tuấn Sách ào ào ngóc đầu trở lại, đối sức mạnh không biết tên của anh mà sinh ra sợ hãi, cô sợ sẽ giống như ngày xưa, bất kỳ khi nào cô làm anh không vui, anh cũng có thể giết chết cô. Hạnh Mính sợ hãi thân phận yêu ma của Nguyên Tuấn Sách, sợ anh có sức mạnh không giống người bình thường.

Cô chực muốn ngồi dậy, lại bị Nguyên Tuấn Sách ấn bả vai, đè xuống.

“Sinh cho tôi một đứa con đi, Hạnh Mính.”

“Cậu nói bậy cái gì thế, cậu căn bản không hiểu quy tắc của nhân loại, mình làm sao có thể sinh con!” Cô sợ hãi sự bạo lực ẩn sâu trong hành động của anh, vắt hết óc thuyết phục anh, đè thấp giọng, nức nở nói: “Mình không thể sinh, Nguyên Tuấn Sách, cậu không thể bắt mình sinh con, mình mới 17 tuổi.”

“Vì sao không thể sinh? Hiện tại tôi dùng thân thể của nhân loại, chỉ cần bắn vào trong cơ thể của Hạnh Mính là được. Hạnh Mính sẽ đồng ý giao hợp với tôi, đúng không?”

Nguyên Tuấn Sách mỉm cười, bóp chặt cổ Hạnh Mính, hung hăng ấn cô lên gối đầu, xoay người đè lên người cô, ngăn chặn mọi đường thoát.

“Em không muốn tôi chết, đúng không Hạnh Mính! Tôi thích Hạnh Mính, chúng ta cùng sinh một đứa trẻ đi. Trong bụng Hạnh Mính sẽ sinh ra một đứa trẻ thuộc về anh!”

Chỉ cần tưởng tượng đến đó, Nguyên Tuấn Sách trở nên cực kỳ hưng phấn, sức mạnh trong tay cũng không thể khống chế. Anh xốc chăn lên, dùng sức túm lấy quần áo của Hạnh Mính, thô bạo xốc váy ngủ của cô lên.

Nguyên Tuấn Sách mạnh mẽ tách hai chân cô ra, vừa hoảng loạn nói: “Sinh một đứa trẻ đi Hạnh Mính, như vậy cho dù tôi chỉ còn sống được hai năm, tôi cũng có thể dùng một loại phương thức khác, ở bên cạnh em.”

Móng tay Hạnh Mính cào lên mu bàn tay của Nguyên Tuấn Sách, vì thiếu oxy trầm trọng mà tròng mắt lần thứ hai hiện lên tơ máu. Cảm giác đau đớn chồng chất khiến cần cổ chết lặng, không còn tri giác, cô cắn chặt răng, Nguyên Tuấn Sách gấp gáp khó nhịn, nhanh tay thoát y, miệng cứ lẩm bẩm lặp lại muốn cô sinh một đứa trẻ.

“A, a, a!”

Anh cầm dương vật sung huyết gân xanh ngoằn ngoèo của mình, cưỡng ép nhét vào. Âm đạo khô ráo mỏng manh như tờ giấy, từng tầng từng tầng mị thịt bị nghiền qua, ép phẳng.

Trong mắt Nguyên Tuấn Sách không còn tiêu cự, nhìn chằm chằm vào nửa cây dương vật vẫn còn thừa bên ngoài, cố sức nhét chúng vào trong. Cọ xát trong trạng thái khô khốc thế này chỉ sinh ra đau nhức, nhưng chút đau đớn này cũng không thể làm nhiễu loạn cảm xúc cố chấp cực đoan của anh lúc này.

Phòng cách vách chính là của ba mẹ, Hạnh Mính cắn chặt răng không dám để bản thân phát ra âm thanh, bụng nhỏ run rẩy co thắt, dường như còn hơi hiện ra hình dạng dương vật thẳng tắp khổng lồ.

Thôi, chuyện này từ trước đến nay vẫn luôn là ác mộng của Hạnh Mính. Lúc trước cô cho rằng hai người làm tình với nhau là một chuyện rất tốt đẹp, sẽ làm người ta thấy thoải mái, không thể tự kiềm chế, thậm chí có lúc cô còn lo lắng mình sẽ vì vậy mà luân hãm.

Nhưng sau khi gặp gỡ Nguyên Tuấn Sách, cô mới nhận rõ, đây là một chuyện rất đau khổ, cô rõ ràng đã sợ tới như vậy, đã đau tới như vậy, vì sao ngay cả khi cô xin tha anh cũng không chịu rút ra.

Người chân chính được thoải mái đến độ không thể tự kiềm chế, chỉ có Nguyên Tuấn Sách.

“Đừng cào tôi, Hạnh Mính.” Nguyên Tuấn Sách hơi ngẩng người về sau né tránh, trên cằm đã có một vệt đỏ do móng tay để lại, vệt đỏ kéo dài một đường đến cổ, thậm chí làn da cũng bị móng tay sắc bén để lại vệt xước.

“Hạnh Mính.”

Gương mặt Hạnh Mính tràn ngập vẻ phẫn nộ, cô nằm dưới người anh, trong mắt đong đầy nước mắt, nỗi khiếp sợ bủa vây, ánh mắt sợ hãi, cô cắn răng, tuyệt vọng nhìn anh.

Hai mắt chất đầy oán hận, cô vươn tay, dùng răng và móng tay đồng thời tấn công Nguyên Tuấn Sách.

Nguyên Tuấn Sách chưa từng ý thức được, ánh mắt của Hạnh Mính như vậy là đang bộc lộ nỗi hận sâu sắc, cô hận anh.

Anh bắt lấy cổ tay cô, dương vật vừa rút ra lại nhét vào bên trong, hận ý trong mắt cô cũng lập tức chuyển thành thống khổ. Để Hạnh Mính không bộc lộ lại ánh mắt như vừa rồi, anh liên tục lặp động tác làm tình, thọc vào rút ra động tác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận