Chương 143

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 143

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bà ta… đi rồi… sao?” Kế Oanh Nhi cố gắng thu lại thần trí giữa lúc sa vào cực lạc nóng bỏng, nhỏ giọng hỏi hắn.
Còn Ôn Trạm cực kỳ hào hứng, trước đây hắn từng nhìn lén Từ Uyển vụng trộm nên giờ đây lúc mây mưa với con dâu thì bị bà ta nhìn lén lại, quả là nhân quả tuần h0àn.
Nhưng dù là nhìn lén người khác hay bị người khác nhìn lén thì tɾong lòng hắn vẫn giống như được thêm dầu vào lửa, làm lửa tình bốc cao, gân mạch hắn rung động và tɾong nhận thức chỉ còn sót lại thú tính.
“Kệ bà ta, bảo bối, mau xoay người chổng mông lên để ta… để ta chơi cái động tiên từ phía sau nào. Trong động của nàng có một con yêu tinh hạ lưu biết phun nước dâm đó, để ta bắt nó giúp nàng.”
Chàng thật là… Đừng nói gì nữa, chàng là yêu tinh hạ lưu số một trên đời
Hai người điên loan đảo phượng, ở tɾong phòng chơi bời một hồi, làm nhau đến mức đệm chăn đã ẩm ướt từ trận làm t̠ình đêm qua giờ càng thêm nhếch nhác.
Những tiếng kêu rên “a a ô ô” dâm đãng vang lên không ngừng, đến hết thời gian một nén nhang thì thiên hạ mới tạm đã thái bình.
Khi Từ Uyển đã không còn kiên nhẫn chờ đợi thì Ôn Trạm mới ăn vận điểm trang chỉnh tề xuấthiện.
Hắn đẩy cửa bước vào, từ khoé mắt đến đuôi ͼhân mày đều ngập tràn sắc xuân, môi mỏng tre0 cao một nụ cười nhẹ nhàng.
Có lớp áo xanh nho nhã, Ôn Trạm đã “biến hình” thành văn thần tuấn tú Ôn lớn nhân tươi sáng lỗi lạc.
Dáng vẻ ấy đĩnh bạt tuấn duật dưới ánh mặt trời khiến Từ Uyển phải chớp mắt hoảng hốt, cảm xúc cũ ùa về.
“Hôm qua ta mới ra tù thì hôm nay bà đã tìm được chỗ ở mà đến thăm, phu… Từ… Từ tiểu thư có lòng rồi.”
“Dù chúng ta đã hoà li không còn là vợ chồng nữa thì ngươi cũng không cần khách khí như vậy, cứ gọi ta là Uyển Uyển.”
Từ Uyển cố ý lạnh mặt oán giận, vừa mới ra tù hôm qua mà hôm nay hắn đã chơi bời lêu lổng cùng nữ nhân khác, lại còn vì mê chơi nữ nhân mà bắt bà ta chờ lâu đến vậy, thật là hoang đường.
“Uyển…”
Ôn Trạm vừa nói một chữ “Uyển” thì tɾong phòng ngủ đã vang lên một tiếng đập đồ thật ma͙nh, hắn lập tức co ro, không dám xưng hô bậy bạ chọc giận bình dấm chua nhà mình nữa.
Ôn Trạm chỉ mỉm cười nói “Ta vẫn nên gọi bà là Từ tiểu thư vậy, tôn kính một chút, tránh người ngoài hiểu lầm làm vấy bẩn thanh danh của bà.”
“Chúng ta là phu thê thì lo chuyện thanh danh gì chứ, sao chàng lại…”
“Chúng ta không phải là phu thê ”
Ôn Trạm nghiêm nghị ngắt lời Từ Uyển, sau đó hắn nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc đến hốt hoảng đau lòng của bà ta thì lắc đầu thở dài, hỏi “Sao bà lại đến đây gặp ta? Có điều gì muốn nói à?”
“Ta… ta muốn nói chàng biết ta vốn không muốn hoà li với chàng, do phụ thân…”
“Ta hiểu, yên tâm, ta chưa từng giận bà vì quyết định đó.”
Từ Uyển gật gật đầu, rồi bà ta cúi đầu vò nhẹ cổ tay áo, dường như muốn nói gì đó nhưng khó có thể nói thành lời.
Ôn Trạm cũng kiên nhẫn chờ bà ta mở miệng chứ không thúc giục. Từ Uyển cảm động trước sự dịu dàng này, cuối cùng cũng hạ quyết tâm nên ngẩng đầu nhìn Ôn Trạm.
“Ta muốn ở với chàng, ta… Ta không thể quên chàng, chàng cho ta the0 với, được không?”
“Khoan nói đến việc ta không có nhiều tiền cho bà ăn xài, mới vừa rồi bà cũng thấy ta đã có gia đình, sao có thể tư thông với người khác. Lại nói, hai chúng ta sống với nhau đến ngần ấy năm nhưng cũng chẳng hoà hợp, không được đâu, tuyệt đối không được ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận