Chương 143

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 143

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ác long lại lần nữa cưỡng gian cô công chúa yếu đuối bị nhốt trên tòa tháp cao.

Minh Bạch chậm rãi trầm người, đẩy mạnh vào trong, dương vật to lớn nhét đầy cửa động, cố gắng đẩy từng vách tường, mạnh mẽ chen vào. Miệng nhỏ bị căng đầy đến trong suốt, nhìn qua thật đáng thương.
Thiếu niên đẩy tầng tầng vật cản ra, đến khi bụng anh gắt gao dán chặt vào háng Chi Đạo. Mặc kệ bên trong cô khô khốc như sa mạc hay ướt át như dòng suối, khoảnh khắc Minh Bạch tiến vào, chính là lúc Chi Đạo trải nghiệm đau khổ khi bị xé rách, nhưng khoái cảm lại sinh ra từ chính nỗi đau này.
Minh Bạch véo âm đế cứng ngắc hồng rực của cô, tiến vào. Nhiệt độ cơ thể ấm áp bao trùm, ngực dán ngực. Anh tinh tế hôn lên vành tai cô, hơi thở xâm lấn sườn cổ của cô.
Nhẹ giọng nói:
“Chị ơi, chị còn lớn hơn em một tuổi, sao nơi này lại nhỏ như vậy?”
Mỗi câu mỗi chữ đều cố ý hạ thấp giọng, âm điệu câu người. Tên điên khùng đó còn nói anh sẽ thật nhẹ tay, nói là anh suy nghĩ vì cô.
“Hại em mỗi lần chỉ có thể vào thật chậm thật chậm. Em sợ chị bị xé rách, chị thấy em có tốt bụng không?”
Cả con quái vật khổng lồ của Minh Bạch tiến vào khiến Chi Đạo đau đến nhíu mày, cô lập tức mắng anh: “Có phải anh có bệnh không?!”
Chi Đạo hỏi lại anh: “Chai nước khoáng đó… anh cho cái gì vào?”
“Thuốc ngủ.”
Đến tận lúc này, Chi Đạo mới xem như đã nhìn rõ, người trước mắt không phải Minh Bạch luôn chiều cô thương cô trước kia.
Lúc cô bảo anh làm thì anh không làm, cứ nhất định muốn khóa cô trên chiếc giường nhỏ, dùng phương thức này để kích thích cô. Anh cố chấp, không tiếc dùng thuốc ngủ khiến cô choáng váng, bắt cô lại, cầm tù cô, mạnh mẽ làm cô đau, làm cô khóc. Anh cũng thật con mẹ nó biết diễn kịch. Mệt cô còn luôn cho rằng anh là kiểu người ngoan ngoãn dịu dàng, không có hứng thú với tình dục, là người bình thường.
A.
Minh Bạch chính là kẻ điên biết diễn nhất mà cô biết. Người bình thường vui vẻ trên nỗi đau của người khác, còn anh thì ‘vui vẻ’ trên sự mất tự do của cô.
Trong huyệt nhỏ vẫn còn một đống tinh dịch chưa kịp chảy ra hết, con người đó đã ngang ngược chui vào, ép hai bên vách tường căng ra. Chi Đạo hít sâu một hơi, trong lòng không ngừng mắng chửi vũ khí của anh. Cửa động theo động tác thọc vào rút ra của anh không ngừng biến hóa, vách thịt non bên trong cũng bị lôi kéo thập thò ra ngoài. Minh Bạch không chỉ thỏa mãn với cảm giác chinh phục miệng dưới của Chi Đạo, từng tấc da thịt trắng lóa trước mắt cũng thuộc mục tiêu công kích của anh. Mỗi một tấc da đều được anh chăm sóc, hút vào, dính chặt đôi môi anh, mỗi lần anh dời đi là phần da ở nơi đó cũng như bị kéo đi theo. Minh Bạch dùng sức, bụng thiếu nữ căng phồng theo hình dạng của anh, làn da thiếu nữ phủ kín những dấu đỏ do anh tạo ra.
Cao trào tới rất nhanh, khoái cảm khiến cơ thể càng nhạy cảm hơn, Minh Bạch lại luôn thích vào lúc này gặm cắn da thịt. Chi Đạo cắn lên cằm anh, để lại một dấu răng rõ ràng, dùng ánh mắt lên án anh đang tàn nhẫn ngược đãi cô.
Càng đau Minh Bạch lại càng mãnh liệt, hôn môi cô, nuốt chửng hô hấp của cô. Đôi tay dùng sức chụp, bắt, niết mông cô, từng tiếng bộp bộp thanh thúy khiến mông thịt cô tê dần. Vài tiếng nức nở lại tràn ra khỏi miệng, nước mắt vừa rơi xuống đã bị anh hút sạch vào miệng.
Chi Đạo mở to đôi mắt ướt át, trừng mắt nhìn anh.
Giọng điệu không rõ kèm theo tiếng khóc nức nở: “Có giỏi thì con mẹ nó hôm nay anh thao chết tôi đi.”
Nghe thế, Minh Bạch dừng lại, nhìn cô một cái, móc ra một chiếc di động dưới gối đầu.
Anh chậm rãi đứng thẳng người, ống kính nhắm thẳng vào Chi Đạo, bật chức năng ghi hình.
“Anh định làm gì!” Chi Đạo theo bản năng muốn duỗi tay che mặt lại, nhưng đôi tay bị trói chặt trên đầu chỉ có thể giãy dụa khiến chiếc giường run rẩy.
Thiếu niên vừa chậm rãi đẩy đẩy vòng eo, vừa quay lại toàn bộ cảnh tượng này. Minh Bạch muốn ghi lại những biểu cảm đáng yêu của Chi Đạo, ghi lại vẻ mặt ửng hồng lúc cô trầm luân vì anh, ghi lại những phản ứng chân thực của thân thể cô. Từ trên xuống dưới, anh chậm rãi chụp bầu ngực bị chà đạp đáng thương đến đỏ lên của thiếu nữ, vòng eo giãy giụa, âm đế ướt sưng. Anh nghiêm túc chọn góc thật đẹp để ghi hình. Ghi lại cả quá trình dương vật của anh làm cách nào chui vào trong cơ thể Chi Đạo, kết hợp với cô, luật động khiến cô vui sướng.
Còn phải ghi lại cả âm thanh rên rỉ mỹ diệu nghẹn ngào của Chi Đạo.
“Không cần…Đừng quay lại… Ưm…”
Khắp người đều là dấu vết do anh tạo ra.
Quả nhiên tình dục là minh chứng tốt nhất cho tình yêu. Minh Bạch rót toàn bộ tội nghiệt và nhiệt tình của mình vào trong điện thờ của cô. Cơ thể hai người thật phù hợp, giao hòa với nhau, là chiếm hữu cũng là mở ra.
Minh Bạch nghĩ thầm, hoặc là cứ thế này chôn trong cơ thể cô, hoặc là không cần tồn tại nữa.
Ấn vào nút tạm dừng. Minh Bạch phát lại đoạn video vừa rồi, quay màn hình máy điện thoại lại cho cô xem, cười đến thuần khiết.
“Chị ơi, chị nhìn thấy không?”
“Nhìn xem em thao chị như thế nào.”
Chi Đạo không kịp phòng ngừa, theo bản năng liếc mắt nhìn qua một cái, những hình ảnh dâm mỹ đó lập tức khắc sâu vào ký ức:
Chung quanh miệng huyệt là hỗn hợp của tinh dịch dâm đãng và máu. Con quái vật to lớn thong thả ra vào, kéo theo những tia nước nhỏ chảy ra. Miệng huyệt nhỏ bé giờ lại bị căng lớn đến mức khó tin. Từng đường gân ngoằn ngoèo quấn quanh con quái vật, khiến nó càng đáng sợ hơn. Minh Bạch ra ra vào vào, một đoạn đuôi của quái vật vẫn thừa ra bên ngoài, nhìn thấy hình ảnh, tâm trí Chi Đạo càng bị kích thích hơn, lượng nước chảy ra từ cơ thể nhìn bằng mắt thường cũng thấy nhiều hơn. Minh Bạch còn chưa tiến vào hết, Chi Đạo đã cảm thấy anh chạm tới cổ tử cung của cô rồi.
Cô hoảng loạn nhắm mắt lại: “Anh là biến thái sao?!”
Minh Bạch tắt di động, tùy ý ném nó lại trên giường, cong eo hạ người đối diện với gương mặt Chi Đạo. Hô hấp của thiếu niên phả lên mặt, ngón tay ôn nhu vuốt ve theo từng đường nét của cô.
Ánh mắt quyến rũ như hồ ly tinh.
“Vì sao bên trong em lại phối hợp như vậy? Mỗi lần đều hút chặt không muốn anh rời đi?”
“Anh câm miệng!”
Hơi thở của Minh Bạch như tẩm thuốc gây nghiện: “Chị ơi…”
Dưới thân đột nhiên hung hăng va chạm, giọng nói cũng theo đó mà biến chuyển, lạnh lùng tàn nhẫn hơn: “Bởi vì em đâm vào nơi này rất thoải mái sao?”
Cơ thể Chi Đạo co rút, vòng eo đột ngột bị anh đâm vào, khoái cảm vọt lên đỉnh đầu, cằm thiếu nữ ngẩng cao, thần kinh run run.
Cơ bụng săn chắc của thiếu niên đã mướt mồ hôi, phản chiếu ánh đèn lấp lánh. Làn da còn trắng nõn mềm mại hơn da của Chi Đạo, tạo thành sự tương phản giữa yếu đuối mong manh và tục tằng thô lỗ, xinh đẹp đến bất cận nhân tình.
Minh Bạch cứ nhắm vào vị trí mẫn cảm nhất của cô, lao tới nghiền áp: “Điểm mẫn cảm của em quá dễ tìm.”
Chi Đạo bị đâm đến tê liệt, từng tế bào đều muốn đình công, mất sức, nước mắt sinh lý cuồn cuộn rơi xuống. Tiếng rên rỉ không thể nén nổi, thoát ra khỏi cuống họng, kêu rên khó khống chế, liên thanh không dứt, hòa với tiếng kẽo kẹt của giường nhỏ.
Minh Bạch vừa nhìn vừa cắm, còn nói Chi Đạo thật đáng yêu.
Anh nhấc cao hai chân của cô, bắt đầu dùng sức trừu động. Lực độ không hề thu liễm, dùng hết mọi sức mạnh, sức lực của thiếu niên khiến Chi Đạo như rơi xuống vực sâu địa ngục. Thịt trên người cô đều bị anh đâm đến run rẩy chia lìa, tạm thời mất đi hi vọng sống sót.
Cô muốn chết.
Minh Bạch lại thản nhiên tự đắc nhìn cô tuyệt vọng. Bởi vì yêu cô, cho nên Chi Đạo mới có thể làm anh tổn thương, mới có thể khiến anh thống khổ.
Nhưng anh không thể để một mình mình chìm trong nỗi thống khổ vui sướng này được, anh muốn cô ở bên anh mọi lúc.
Anh gạt mái tóc rối của cô ra, thì thầm bên lỗ tai nhỏ xinh.
“Chị ơi,” Hô hấp hỗn loạn: “Em trai hầu hạ chị có thoải mái không?”
Chi Đạo không nói nên lời, chỉ có tiếng rên rỉ vô nghĩa thoát ra từ miệng cô.
Hô hấp dồn dập, thật đáng thương lại còn làm ra vẻ làm vẻ ta đây. Minh Bạch cắn vành tai run rẩy của cô, ha giọng mê hoặc cô bước vào tầng sương mù mông lung.
“Tại sao lại không nói?”
“Thật sự bị em thao chết rồi sao?”
“Không phải bảo em cút đi sao? Sao bây giờ lại bày ra dáng vẻ đáng thương như vậy, trong miệng chỉ phát ra những tiếng…” Minh Bạch học theo tiếng thở gấp rên rỉ của cô, nhại lại bên tai cô.
“Ừm, ah, ư?”
“Biến thái…” Chi Đạo gian nan phun ra hai từ.
Lỗ tai thiếu niên hồng rực, động tác mạnh mẽ thao cô như đang đốt cháy sinh mạng.
“Anh chỉ gọi em một tiếng chị mà em đã hưng phấn đến mức hút chặt anh. Đến tột cùng là ai biến thái?”
Ánh mắt thiếu niên đột nhiên thâm trầm lạnh băng, như con mèo xinh đẹp đột nhiên bước ra từ chỗ ngoặt. Bầu không khí nhiễm chút nguy hiểm, mùi hương quyến rũ trên người anh phiêu đãng khắp xung quanh.
”Anh còn chưa đi vào toàn bộ.”
Minh Bạch chậm rãi cởi bỏ sợi tơ hồng đang trói chặt đôi tay Chi Đạo, hô hấp giống như ma quỷ.
“Chi Đạo, em nói rất đúng.”
Anh sợ một màn kế tiếp sẽ khiến tay cô đau đến bị phế đi mất.
“Chúng ta còn chưa đủ khắc sâu.”
Lần này, nhất định ghi nhớ, khắc sâu vào trong lòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận