Chương 143

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 143

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ngẩng đầu, nhìn lên bóng dáng quen thuộc xuất hiện trên mái nhà, trái tim đột nhiên run lên.

Khương Từ Niên mặt đầy kinh ngạc, theo sát sau đó là lý trí sợ hãi đang thổi qua trong đầu óc anh, anh tê tâm liệt phế mà rống giận, âm thanh rít gào cơ hồ muốn thổi quét qua toàn bộ đại viện trống trải giọng nói hướng lên trên: “Lê Đông!”

Mặt trời chói chang trên cao, ánh mặt trời tùy ý mà rọi thẳng xuống, thân ảnh nhỏ bé xuất hiện trong một góc của nóc nhà, ánh sáng chiếu xuống, thân ảnh trở nên mơ hồ không rõ.

Nhóm bác sĩ dưới lầu đang khẩn cấp di chuyển, muốn từ chỗ của Khương Từ Niên chạy lên, anh nhìn thấy người ngồi trên xe lăn đang bấu chặt song sắt, cố sức ngồi dậy, không chút do dự mà đi ngược lại.

Trái tim của Khương Từ Niên như bị người ta cắm một cây dao thẳng tắp vào, điên cuồng mà gào rồi rống to đến khi cổ có màu đỏ đậm.

Anh như tận mắt nhìn thấy Lê Đông không chút do dự mà từ nóc nhà nhảy xuống.

Đôi mắt của Khương Từ Niên như muốn lòi ra khỏi hốc mắt, quay cuồng trong tuyệt vọng, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi tinh mịn từ trán anh chảy xuống.

Áo khoác trên người cô từ không trung rơi xuống.

Xe lăn vẫn bị mắc ở khe hở của lan can, xích sắt trên chân của Lê Đông vững chắc buộc lấy xe lăn, cả người đang treo lơ lửng từ sườn ngoài của lầu cao, váy trực tiếp lộn một vòng rồi quấn trên cổ, tóc tai rối tung rũ xuống.

Cả người giống như một khối thi thể, ở giữa không trung đang không ngừng lay tới lay lui như sắp đổ, chỉ có một chiếc xích sắt, buộc chân cô, khiến cô đang đứng ở tầng 6 lắc qua lắc lại.

Khương Từ Niên cơ hồ vừa lăn vừa bò mà chạy về hướng trên lầu, chân mềm khiến anh té ngã vài lần ở cầu thang, đầu gối không ngừng quỵ xuống, góc cạnh cứng rắn nhưng anh cũng không cảm giác được đau đớn.

Nỗi sợ hãi thật lớn trước mắt, cảnh sắc trong tầm mắt như quay cuồng, cảm giác muốn nôn mửa đang không ngừng cuồn cuộn trong dạ dày của anh, Khương Từ Niên hô hấp đình trệ, điên cuồng mà hướng về phía cầu thang chạy vội, anh không thể dừng lại được, trái tim như đang phảng phất sẽ đình chỉ bất cứ lúc nào, đến thang máy anh cũng quên đi vào.

Khương Từ Niên chạy đến mái nhà, Lê Đông đã bị nhóm bác sĩ liên hợp cứu, Khương Từ Niên cơ thể lung lay đang tiến vào giữa đám người, đem người vừa mới vớt lại đây ôm vào trong ngực.

Hai chân anh không còn sức lực quỳ hẳn trên mặt đất, cánh tay run rẩy kịch liệt, thân mình không tự chủ được mà cuộn tròn lên, đem thân thể đang hôn mê của Lê Đông ôm vào trong ngực, khiến cho thân thể gầy gò của cô bị kẹp đến biến hình.

Khương Từ Niên đem mặt của mình dán lại đỉnh đầu của cô, tiếng thở gấp dồn dập không thể kìm chế lại được, nước mắt giàn giụa theo đó chảy ra, tiếng khóc thống khổ đứt quãng mà phát ra.

“Ô………. Ô ô ô, a ô!”

Tiếng khóc của anh làm chấn động thân thể, nước mắt nước mũi giàn giụa chảy loạn khắp mặt, tiếng kêu la bi thống thật lâu không ngừng, tiếng nói nghẹn ngào tiếng kêu bi thương.

Nghe thấy tiếng khóc thảm, nhóm bác sĩ bên cạnh đi tới trấn an.

Không ai biết Khương Từ Niên nên nhiều may mắn Khương Đông không có xảy ra chuyện gì, nếu không anh sẽ không bỏ qua cho chính mình, kể cả cùng cô xuống tới suối vàng anh cũng không chút do dự.

Ác mộng quấn quanh, có người đang không ngừng ở bên tai cô khóc thút thít, từ bén nhọn mà gào khóc đến khi vô lực mà khóc nhắc nhở, cứ như thế lặp lại.

Bi thương to lớn bao phủ khiến cô cảm thấy giống hệt như địa ngục, vô luận Lê Đông có che lại tai của mình như thế nào nhưng cũng đều trốn không được, cô đi theo tiếng khóc thì thấy hình ảnh từng người đều cùng nhau khóc rống lên, nhìn lên không trung tối om, không biết được tiếng khóc này từ đâu mà đến.

Cô đem bản thân trốn vào một góc, che lại chiếc đầu đau của mình, gian nan thừa nhận rằng âm thanh này mãi không biến mất, bi thương tựa như cắm rễ của cây cổ thụ, bên chân rễ cây như đang quấn quanh đùi của cô, từ mắt cá chân cho đến khi vòng lên đùi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận