Chương 143

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 143

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những ký ức yếu ớt trong đầu cô đột nhiên trở nên sống động và dày đặc

Editor: Chang + Beta: Linh, Amouriel

Trong phòng bệnh, cô tràn đầy niềm vui vô bờ bến đối với đứa bé sắp ra đời, đến nỗi không nhìn thấy câu nói “Anh không muốn có con” của Chu Liệt đằng sau sự dứt bỏ nặng nề.

Đứa bé…

Sau khi Giang Hành và Chu Điềm ra đời.

Giang Ninh nhớ rõ lúc cô mang thai giai đoạn sau của thai kỳ, thân thể cô tốt hơn một chút, bụng cũng lớn lên từng ngày..

Một nụ hôn nhẹ nhàng rơi vào mắt Giang Ninh.

Chu Liệt yêu thương đứa bé, tất cả đều xuất phát từ tận đáy lòng.

Một người bố như vậy…Anh thực sự không muốn có con sao?

[Bởi vì so với đứa con người anh muốn là em hơn, người mà anh càng sợ mất đi cũng là em.]

Mà bây giờ, Giang Ninh nghe những lời Chu Liệt giấu trong lòng.

Anh chỉ…

Chu Liệt nhìn đồng tử đang kích động của cô, tiến lại gần.

Trong một đêm, Giang Ninh bị cuốn trôi.

[Bởi vì so với đứa con người anh muốn là em hơn, người mà anh càng sợ mất đi cũng là em.]

Một đêm đó, đều là Chu Liệt ôm cô, ở phía sau thừa nhận sức nặng của thân thể cô.

Giang Ninh nhớ rõ lúc cô mang thai giai đoạn sau của thai kỳ, thân thể cô tốt hơn một chút, bụng cũng lớn lên từng ngày..

Cô rất muốn, nhưng quá lo lắng.

Cô phù nề, đau thắt lưng và không thể xuống giường được.

Đôi khi chỉ có thể ngồi và ngủ …

Mỗi lần cô xoay người, mỗi một lần mơ mơ màng màng tỉnh dậy, luôn có người so với cô phát hiện sớm hơn, tỉnh nhanh hơn…

Một đêm đó, đều là Chu Liệt ôm cô, ở phía sau thừa nhận sức nặng của thân thể cô.

Lúc mang thai rất nguy hiểm….

An ủi cô, chăm sóc cô đi vào giấc ngủ …

Những khúc mắc trong lòng Giang Ninh, anh tự tay rút từng cây ra.

Giang Ninh nhớ rõ sau khi cô sinh xong, từ trong phòng phẫu thuật trở về phòng bệnh.

Mỗi lần cô xoay người, mỗi một lần mơ mơ màng màng tỉnh dậy, luôn có người so với cô phát hiện sớm hơn, tỉnh nhanh hơn…

Nỗi sợ mất cô…..

Có lẽ.

Một người bố như vậy…Anh thực sự không muốn có con sao?

Lúc ấy là Chu Liệt cả đêm không chợp mắt.

Khiến nhịp tim của cô mất khống chế.

Trên mặt Chu Liệt không có niềm vui làm bố, mà là nằm sấp trên người cô, cúi đầu thật lâu.

Tỏ tình, từng câu từng một.

Chỉ cần anh nhắm mắt lại, ác mộng đáng sợ giống như rắn độc quấn chặt lấy trái tim anh

Nhưng cuối cùng, mấu chốt của những vấn đề này lại nằm ở tình cảm của họ.

Giang Ninh nhớ rõ sau khi cô sinh xong, từ trong phòng phẫu thuật trở về phòng bệnh.

Trong phòng bệnh, cô tràn đầy niềm vui vô bờ bến đối với đứa bé sắp ra đời, đến nỗi không nhìn thấy câu nói “Anh không muốn có con” của Chu Liệt đằng sau sự dứt bỏ nặng nề.

Từng chút từng chút, đều khắc sâu vào trong xương tủy Chu Liệt.

Trên mặt Chu Liệt không có niềm vui làm bố, mà là nằm sấp trên người cô, cúi đầu thật lâu.

Người đàn ông xoa mặt cô, nhẹ nhàng vuốt ve một lần nữa, không ngừng nói, “Em không sao là tốt rồi, em không sao là tốt rồi…”

Không lên tiếng, cũng không cử động.

Lúc ấy là Chu Liệt cả đêm không chợp mắt.

Anh muốn ôm cô thật chặt, nhưng lại sợ làm cô đau.

Lúc đó Chu Liệt.

Tại sao không giống như cô chứ, đã đi giữa sự sống và cái chết một lần.

Sau khi Giang Hành và Chu Điềm ra đời.

Cẩn thận như vậy, chỉ sợ là một giấc mộng thủy tinh nhiều màu sắc, vừa chạm vào đã vỡ vụn.

Giang Ninh nằm trên bàn mổ rất hạnh phúc, bởi vì vì con mình cô sẵn sàng từ bỏ sinh mệnh của bản thân.

Những ký ức yếu ớt trong đầu cô đột nhiên trở nên sống động và dày đặc

Nhưng Chu Liệt không phải…

Vậy đối với Chu Liệt mà nói, tại sao không phải chứ?

Lúc đó Chu Liệt có phải cũng đỏ mắt như ngày hôm nay không?

Giang Ninh không nhớ rõ.

Cô chỉ nhớ rằng sau khi thuốc mê hết tác dụng, cô đau đến khóc nức nở.

Bình luận (0)

Để lại bình luận