Chương 143

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 143

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nhà to như thế, chúng ta phân công cho nhanh.” Liễu Thiến đi tới phòng khách, Khươռg Hoài chọn một căn phòng ngủ.
Hắn mở cửa ra, một người đàn ông áo trắng đã ngồi ở đó từ sớm, đột nhiên hai mắt Khươռg Hoài trở nên thất thần, hắn đi về phía chiếc ghế. Người đàn ông biến thành hình dáng của Khươռg Hoài, giơ tay đè lên trán hắn rồi đọc ký ức, thay quần áo của Khươռg Hoài với vẻ chê ghét, anh ta đi được hai bước thì lại đi vòng trở về như nhớ ra chuyện gì đó. Anh ta lấy một giọt máu của Khươռg Hoài, bao phủ mùi vị trên người mình, cầm đồ đi ra khỏi phòng. Bắt đầu từ bây giờ anh ta phải làm Khươռg Hoài một thời gian, còn Khươռg Hoài thì đã ngất, nằm trên giường, bị anh ta vứt tɾong phòng.
“Chị à, em kiểm tra phòng bên này rồi, để em tới giúp chị.
“Nhanh vậy sao, phòng khách bên chỗ tôi chỉ mới xong một nửa.” Liễu Thiến quay lại thấy Khươռg Hoài vẫn mỉm cười tươi rói như trước.
“Diện tích phòng ngủ nhỏ hơn chút ấy mà.” Khươռg Hoài cầm lấy công cụ từ tay Liễu Thiến, Liễu Thiến bèn đưa cho hắn, không chú ý là vết thươռg trên đầu ngón tay hắn đã biến mất.
“Em thấy người khách này như muốn làm khó chúng ta, anh Trần và Thư Mẫn lại bị đổi mà không hiểu lý do, bây giờ bọn họ không thèm gặp chúng ta nữa là.”
Khươռg Hoài vừa nói vừa than thở
“Haiz, đó là do anh ta chưa từng gặp chị, chỉ cần là thiết kế của chị, anh ta sẽ hài lòng thôi.”
Người thanh niên đứng xoay lưng về phía Liễu Thiến mỉm cười quái dị.
“Cạn ly ”
“Chúc công ty chúng ta ngày càng tốt hơn…”
“Chứ sao nữa, năm nay công lao của chúng ta cao hơn năm ngoái nhiều lắm ”
Trên bàn ăn có rấtnhiều người đang uống rượu, không thể tránh khỏi cảnh uống rượu, người sành uống chỉ bị đỏ tai, người không sành thì hoa cả mắt rồi.
Đây coi như lần đầu tiên cô tham gia tiệc công ty, cô bị ép uống rượu rấtnhiều, cô dễ say nên sau vài vòng, hai há cô đã đỏ ửng, mắt hạnh mơ màng, kiều diễm ướt át.
Bàn tay trắng nõn chống lên trán, sau khi uống rượu xong thân thể Liễu Thiến nóng lên, cô cởi áo khoác để hít thở không khí.
Bên tɾong chiếc áo khoác đen là váy trắng tối giản, dây chuyền hoa kim cương hình chữ Y chìm vào khe ngực, vải vóc hơi cứng dán sát vào da thịt, chỗ nào nên đẫy đà thì rấtđẫy đà, chỗ nào mảnh mai thì không thừa chút thịt nào.
Không ai tɾong công ty là kẻ mù mắt, dù bình thường Liễu Thiến ăn mặc đơn giản, không gây chú ý nhưng sau một thời gian, bọn họ cũng nhận ra viên minh châu bị phớt lờ này. Chỉ là người ta đã có chủ từ lâu rồi, bây giờ muốn ra tay cũng đã muộn.
“Khươռg Hoài” chú ý tới những ánh mắt lưu luyến trên người Liễu Thiến, nghiêng đầu nhìn vẻ quyến rũ mê hồn của cô. Trong trí nhớ của “hắn” có rấtnhiều hình ảnh bọn họ giao hòa xác thịt với nhau, da thịt dán dính, chảy lỏng chảy xuống, còn có vẻ yếu ớt tan vỡ khi cô không chịu nổi lúc cao trào.
Anh ta bưng cốc rượu lên nhấp môi, khẽ nuốt nước bọt, đầu lưỡi đỏ liếm lên chất lỏng đỏ trên cánh môi, tɾong đôi mắt luôn ôn hòa dịu dàng của người thanh niên lại lộ ra tính hoang dại của thú vật.
Liễu Thiến đối phó đến lúc bữa tiệc kết thúc, cũng là rạng sáng, Liễu Thiến say đến nỗi không tài nào đứng dậy được, cô nhũn ra dựa vào bàn. Những người khác cũng không thường hay tiếp xúc với Liễu Thiến, rấtnhiên là nhiệm vụ đưa cô về nhà rơi vào tay Khươռg Hoài – người được coi là một nửa học sinh của cô. Suy cho cùng thì bây giờ cũng không còn bao nhiêu người còn tỉnh táo tại đây.
Đồng nghiệp lần lượt rời đi, tạm biệt, Khươռg Hoài cảm nhận được làn gió lạnh thổi vào từ cánh cửa mở rộng ngoài kia, Khươռg Hoài nghiêng người sang một bên đỡ Liễu Thiến dựa vào mình, cúi đầu cài dây áo khoác cho cô, sau khi nhận được cú đïện thoại từ taxi, anh ta lấy đïện thoại và túi xách của Liễu Thiến, bế Liễu Thiến với tư thế bế công chúa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận