Chương 143

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 143

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A Mộc Cổ Lãng Hãn khỏe mạnh là tốt, thần nghe tin chiến thắng thì cảm thấy vô cùng vui mừng. Được trời cao phù hộ, có A Mộc Cổ Lãng Hãn ở đây, tặc tử Cát Nhĩ Đan chỉ có thể chạy trối chết. Cuộc tranh chấp nhỏ ở Khách Nhĩ Khách Mông Cổ lần này cũng sẽ được giải quyết dễ như trở bàn tay. Sau lần họp đồng minh này, trong ngoài Mông Cổ sẽ bị thuyết phục.” Đỗ Lăng quận vương lớn tiếng tâng bốc.
Nhưng hôm nay Thái tử đã nghe quá nhiều những lời như thế này, nội tâm không hề dao động, “Cô xin nhận tấm lòng trung thành của quận vương, chờ lát nữa cuộc họp đồng minh thuận lợi hoàn thành, đương nhiên Hoàng A Mã sẽ nhớ kỹ công lao của các vị.”
Thái tử đang ám chỉ, chỉ cần Mạc Nam các người ngoan ngoãn làm gương tốt cho Mạc Bắc Mông Cổ, khuất phục dưới uy quyền của Đại Thanh, vậy sau này các người nhất định không thiếu chỗ tốt.
Đỗ Lăng quận vương nghe vậy thì càng cười chân thành hơn.
Quả nhiên là muốn đòi lễ vật, Thái tử ý vị thâm trường nhếch mép, chuẩn bị bưng trà tiễn khách.
Không ngờ đột nhiên lúc này lại nghe thấy một thỉnh cầu khác của Đỗ Lăng quận vương, khiến Thái tử suýt chút nữa bi sặc.
“Lần này thần còn có một việc nữa muốn mạo muội thỉnh cầu. Đứa con trai này của thần tên là Ô Lương Hãn Cát Nhĩ Tang, năm nay mười tám, võ nghệ tinh thông, diện mạo cũng tạm coi như tuấn tú lịch sự. Lúc trước A Mộc Cổ Lãng Hãn gả Đại công chúa đến bộ tộc Khoa Nhĩ Thấm, Nhị công chúa tháng sau sẽ được gả đến bộ tộc Ba Lâm, mấy ngày nay bộ tộc Ba Lâm giăng đèn kết hoa, chuẩn bị mọi thứ nghênh thú công chuá, thần nhìn mà nhịn không được đỏ cả mắt.”
“Mặc dù bộ tộc Khách Lạt Thấm không mang họ Bác Nhĩ Tế Cát Đặc, nhưng cũng là hậu lớn của Giả Lặc Miệt, thần tự nhận là miễn cưỡng đủ tư cách cầu thú một vị công chúa của A Mộc Cổ Lãng Hãn, nghe nói Tam công chúa nhỏ hơn nhi tử của thần một tuổi, phải chăng đây là duyên trời tác hợp? Mong Thái tử điện hạ chuyển lớn lời thỉnh cầu của thần đến Hoàng thượng, hy vọng ngài có thể thay thần nói vài lời hay ý đẹp trước mặt ngài ấy. Nếu có thể được như ý nguyện, bộ lạc Khách Lạt Thấm vô cùng cảm kích ngài.” Đỗ Lăng quận vương khẩn khoản nói.
Dường như Ô Lương Hãn có tập luyện từ trước, hắn vỗ ngực, quỳ xuống đất thề thốt, “Nhất định Ô Lương Hãn sẽ quý trọng công chúa như quý trọng từng đóa hoa kim liên* trên thảo nguyên!”
(*):Hoa kim liên: là một loài thực vật có hoa frong họ Mao lương. Loài này được Bunge miêu tả khoa học đầu tiên năm 1835, có tên khoa học là Trollius chinensis Bunge, tên tiếng Anh: Golden Queen hay Globe flower.
Lương Cửu Công nghe vậy thì hốt hoảng, đứng phía sau Thái tử nghẹn họng trân trối, nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải.
Thái tử cũng chưa từng gặp trường hợp này bao giờ, hắn vội vàng buông chung trà xuống nói, “Tháp Bố Nang mau đứng dậy, việc này cô không làm chủ được, còn phải Hoàng A Mã quay về, hỏi ý kiến ngài ấy mới được. Quận vương, hay là ngài cứ từ từ đã, việc này chờ đến sau khi kết thúc cuộc họp đồng minh rồi hẵng nói.”
Lương Cửu Công âm thầm khen ngợi Thái tử ở trong lòng, chiêu câu giờ này quả thật không tệ.
Việc này nếu hắn tự tiện đồng ý, chờ đến khi Hoàng đế quay về, thứ đón chờ hắn chính là những cơn bão táp quay cuồng.
Lương Cửu Công âm thầm xoa thái dương, nhìn Đỗ Lăng quận vương và con trai Ô Lương Hãn của hắn hoàn toàn không biết gì, nhịn không được cảm thấy thương tiếc cho bọn họ.
Hai người này quả là đã chạm vào nghịch lân của Hoàng đế, dựa theo tính cách mang thù của hắn, sau khi nghe xong thỉnh cầu của bọn họ, có lẽ bên ngoài sẽ không làm gì bọn họ, nhưng e là bên trong sẽ ngấm ngầm làm khó làm dễ bọn họ.
Đỗ Lăng quận vương liên mồm nài nỉ, nhưng Thái tử nhất quyết không đồng ý, sao hắn dám tự quyết chuyện này được chứ, cũng không phải gả nữ nhi của hắn.
Bất đắc dĩ, Đỗ Lăng quận vương chỉ có thể đồng ý với đề nghị của Thái tử, dẫn theo Ô Lương Hãn đứng dậy cáo lui.
Lương Cửu Công tự mình đựa bọn họ ra khỏi ngự trướng rồi mới quay lại.
….
Sau khi đi khỏi ngự trước một khoảng xa, Ô Lương Hãn mới không tình nguyện dò hỏi phụ thân, A Bố, sao A Bố cứ khăng khăng bắt con phải cưới công chúa Đại Thanh chứ. Con không thích đám nữ nhân đụng một cái là chảy nước mắt, diện mạo nhạt nhẽo, yếu ớt như vậy ngủ cũng không tận hứng.”
“Ngày hôm qua trong lúc vô tình con nhìn thấy cháu gái của Thổ Tạ Đồ Hãn, nghe nói tên là Bảo Lặc Nhĩ. Làn da bánh mật, người cao gầy, vú to chân dài, nhất định trên giường sẽ vô cùng hăng hái! Con thích kiểu nữ nhân này…” Ô Lương Hãn thô bỉ nói.
“Bốp” Đỗ Lăng quận vương tát một cái vào gáy hắn.
Ô Lương Hãn ôm đầu vẻ mặt u oán hỏi, “A Bố, sao A Bố đánh con?”
“Cút đi! Con có biết nếu Khách Lạc Thấm của chúng ta có thể cưới được một vị công chúa thì sẽ mang ý nghĩa gì không? Nữ nhân, nữ nhân, trong đầu con chỉ có nữ nhân! Lúc nào về con tốt nhất là tống cổ sạch sẽ mấy cái tiểu yêu tinh tháp na, mộc nhân gì đó bên cạnh con đi cho ta! Nếu không cưới được công chúa, vị trí này của ta con cũng đừng nghĩ ngồi!” Đỗ Lăng quận vương hung tợn liếc mắt nhìn Ô Lương Hãn một cái.
Lúc này Ô Lương Hãn mới cảm thấy lo lắng, huynh đệ của hắn đông đúc, nhưng may mà, hắn vừa đến tuổi, nương của hắn lại được cha yêu thương nên hắn mới giật được cơ hội này.
Nếu như vì mấy phụ nhân kia mà bỏ lỡ cơ hội kế thừa tước vị quận vương, vậy đó mới thật sự là mất nhiều hơn được.
“A Bố yên tâm, khi về con nhất định sẽ đuổi các nàng ấy đi!”
Ô Lương Hãn nhanh chóng suy nghĩ cẩn thận, tước vị chỉ có một, nhưng nữ nhân có rất nhiều, huống chi hắn còn được cưới công chúa về mà.
Mặc dù chưa từng nhìn thấy dáng vẻ của vị công chúa kia, nhưng cho dù dung mạo nàng ta có bình thường, chỉ bằng việc nàng ta là huyết mạch của Hoàng đế Đại Thanh, là công chúa kim chi ngọc diệp, vậy là quá đủ để sánh vai với hắn rồi.
Nếu không được hắn vẫn có thể nạp thiếp, nuôi dưỡng ở ngoại trạch, bên người thì nuôi thêm mấy nha hoàn thông phòng, cũng chẳng phải gì to tát.
Nghĩ đến đây, đáy lòng Ô Lương Hãn dâng lên chút mong chờ.
…..
Bên trong lớn trướng ở hành cung, Thái tử nhìn Lương Cửu Công tiễn Đỗ Lăng quận vương và con của hắn đi xa, nhịn không được phào nhẹ nhõm một hơi.
Hắn buông chung trà, lười biếng đứng bên trong túp lều rộng lớn vươn vai duỗi tay, sau đó cầm quyển tấu sớ Đỗ Lăng quận vương đưa cho mình đi đến thư phòng bên trong lều của Hoàng đế.
Cho dù Hoàng đế ở nơi nào thì cũng được hưởng thụ những vật xa xỉ nhất, chỉ là một cái thư phòng tạm thời thôi, nhưng lại được bố trí không khác gì so với trong cung.
Giá sách được làm bằng gỗ tử đàn, khăn trải bàn được thêu long văn tinh xảo, lông ngự bút được làm từ lông khổng tước, nghiên mực bằng ngọc được chạm khắc thủ công, nơi đây có đầy đủ mọi thứ.
Thái tử nhẹ nhàng đặt tấu sớ lên bàn của Hoàng đế.
Hoàng đế thường xuyên để Thái tử trông coi triều chính, việc ra vào thư phòng của Hoàng đế không phải chuyện gì đặc biệt đối với Thái tử.
Có điều đây là lần đầu hắn một mình vào đây.
Lương Cửu Công ra ngoài tiễn Đỗ Lăng quận vương, Hoàng đế ra ngoài dẫn theo thân tín của hắn. Còn nhóm cung nhân và thị vệ khác đều chỉ hầu hạ bên ngoài ngự trướng, không được phép vào trong.
Thái tử nhìn sắc trời, không nhịn được lòng tò mò.
Rốt cuộc là Hoàng A Mã đi đâu mà lúc nãy vẫn chưa thấy quay về?
Thái tử nhàm chán ngắm đống đồ trên giá sách của Hoàng đế, hắn định chờ Hoàng đế quay về để báo lại những sự việc phát sinh trong ngày hôm nay.
Đặc biệt là chuyện nhi tử Đỗ Lăng quận vương cầu thú, càng là chuyện quan trọng, hắn càng phải ở đây thuyết minh lại mọi chuyện.
Nhưng không hiểu vì sao, Thái tử có cảm giác Hoàng đế sẽ từ chối hắn ta.
Tất cả mọi người đều biết hiện giờ Tam công chúa là ái nữ của Hoàng đế, e là Hoàng đế không nỡ gả muội ấy đến bộ tộc Khách Lạc Thấm cỏn con.
Có lẽ vị muội muội này của hắn sẽ được gả trong kinh thành cũng nên.
Thái tử suy nghĩ lung tung, đầu ngón tay di chuyển từ một vại gốm màu xanh sang một hộp gỗ được điêu khắc tinh хаrо.
Thái tử buồn chán mở khóa chiếc hộp kia ra, không biết Hoàng A Mã cất bức họa nào trong đây?
Thái tử muốn tìm chút việc làm trong lúc nhàn rỗi, hay là thưởng thức bức họa này nhỉ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận