Chương 143

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 143

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

vẫn là người đàn ông nghiêm cẩn, chỉ là sau đó còn một tin nhắn nữa,
“Qua mấy ngày…”
Chưa nghe hết câu nói bên cạnh đã chen một câu,
“Đang nói chuyện?”
Đường Đường sợ tới mức suýt chút nữa là ném điện thoại.
Cô vội vàng tắt âm thanh, rời khỏi Wechat, trên mặt nở nụ cười chuyên nghiệp,
“Đúng vậy, hôm nay không diễn nên thả lỏng, thả lỏng.”
Bách Thần thề, anh nghe được tiếng đàn ông!
Tuy không nghe được nội dung, nhưng anh đảm bảo nghe người đó nói,
“Ngoan.”
Chữ này, quá ái muội.
Bách Thần lập tức khẩn trương, người đàn ông này là ai?
Vì sao dùng giọng điệu đó nói chuyện với Đường Đường?
Hơn nữa không biết có phải ảo giác hay không Bách Thần cảm thấy âm thanh này có chút quen tai.
Bách Thần muốn hỏi nhưng lấy quan hệ hiện tại của anh và Đường Đường không hề thích hợp.
Cho nên dù trong lòng tò mò cũng ngăn lại, nghiêm túc thảo luận kịch bản với Đường Đường.
Bách Thần làm như anh là một người mới cái gì cũng không biết, hỏi Đường Đường xem mình đã lý giải đủ phân đoạn A, phân đoạn B hay chưa.
Nếu Bách Thần tới vì việc riêng, Đường Đường sẽ không quan tâm, nhưng bây giờ Bách Thần hỏi chuyện công việc, Đường Đường đành lấy kịch bản ra nói lý giải của mình cho Bách Thần.
Bách Thần rất có thiên phú diễn xuất, Đường Đường vừa chỉ điểm một chút, Bách Thần lập tức có thể hiểu rõ.
Đường Đường nhịn không được cảm thán, quả nhiên là nam chính có bàn tay vàng, kinh người như vậy.
Hai người đang nói, đột nhiên nói xa vang lên tiếng thét chói tai, mọi người đồng loạt nhìn về phía đó.
Trợ lý nhỏ gần bên cạnh Nhan Nghiên bị dính đầy cà phê, quần áo bẩn hết, có lẽ tay bị phỏng đau nên liên tục chà xát.
Nhan Nghiên ngồi trên ghế mắng trợ lý chuẩn bị càng phê quá nóng, muốn bỏng chết cô sao.
Vì vậy mà Nhan Nghiên tạt thẳng cốc cà phê lên người trợ lý.
Bách Thần đối diện với ánh mắt oán hận của Nhan Nghiên, chợt phản ứng lại.
Bởi vì thấy anh và Đường Đường nói chuyện nên Nhan Nghiên đem trợ lý ra trút giận?
Hai tay Bách Thần run lên.
Anh chỉ cảm thấy không tin nổi.
Nhan Nghiên thu hồi tầm mắt, mắng trợ lý cút ra chỗ khác, đừng làm cô chướng mắt.
Bên cạnh có người nhìn không được nói,
“Nhan Nghiên, cô đừng quá đáng.”
Nhan Nghiên cầm kịch bản một bộ tôi đang nghiêm túc đọc,
“Có liên quan tới cô à?”
Đột nhiên Đường Đường cảm thấy không chịu nổi.
Gương mặt quen thuộc nhất lại biến thành bộ dáng mà cô ghét nhất.
Trong ngực Đường Đường khó chịu.
Nếu Nhan Nghiên thế giới này còn sống, biết được hiện tại bản thân biến thành thế này, cô ấy sẽ nghĩ gì?
Vì sao lại như vậy?
Vì sao cô ta muốn đem bao nhiêu công sức của Nhan Nghiên thật phá hủy đến nông nỗi này?
– — Hôm sau, trợ lý bên cạnh Nhan Nghiên không thấy nữa.
Đến ngày thứ ba, bên cạnh Nhan Nghiên lại là một cô gái gầy gầy thanh tú.
Đường Đường ngẩn người nhìn gương mặt quen thuộc.
Đó là Tiểu Chanh.
Tiểu Chanh là trợ lý lâu nhất bên cạnh Đường Đường.
Quyển tiểu thuyết này cũng là Tiểu Chanh đưa cho cô xem.
Tuy cô không nhớ cụ thể khi nào Tiểu Chanh tới, nhưng hình như muộn hơn hiện tại một chút.
Tiểu Chanh không nhát gan như trợ lý trước, cô rất hoạt bát nói nhiều.
Đường Đường nhìn chằm chằm cô ấy một hồi làm Tiểu Chanh nhận ra, cô ấy cười tươi với Đường Đường.
Chiều đến, Tiểu Chanh mời đoàn phim uống cà phê, cô tự mình đem cho Đường Đường một ly.
Thời điểm quay chụp ban đêm, không hiểu sao Tiểu Chanh cả người ỉu xìu, còn trốn tránh người khác.
Lúc đó, Đường Đường tức muốn chửi bậy.
“Nhan Nghiên mắng cô?”
Tiểu Chanh nhìn cô một cái, sau đó sợ hãi nhìn xung quanh, lắc đầu nhỏ giọng nói,
“Không có”
rồi nhanh chóng chạy đi.
Đây là lần đầu tiên Đường Đường thật sự căm ghét người này.
Tuổi Tiểu Chanh rất nhỏ, mới học xong lớn học đã làm trợ lý cho cô.
Lúc hỏi cô ấy vì sao không tìm công việc tốt hơn, Tiểu Chanh đôi mắt sáng lấp lánh nhìn cô nói cô ấy là fan, từ khi Nhan Nghiên mười lăm tuổi đóng phim Tiểu Chanh đã rất thích.
Đường Đường không có người nhà cũng không có người yêu, mấy năm liền người thân nhất chính là Lục Minh.
Sau này Lục Minh dẫn dắt các nghệ sĩ khác, dành rất ít thời gian cho cô, chỉ có Tiểu Chanh là luôn bên cạnh.
Tuy bắt đầu có chút không quen, nhưng sau mấy năm ăn chung ở chung, có khi Đường Đường thật sự xem Tiểu Chanh là em gái.
Đường Đường chưa bao giờ thấy Tiểu Chanh khóc.
Hơn nữa là bị mắng khóc.
Trong lòng lửa giận tràn đầy, cô không dám nghĩ Nhan Nghiên có đánh cô ấy hay không.
Đường Đường hít sâu vào, liếc Nhan Nghiên một cái lại quay đầu về chỗ.
Đạo diễn Lâm gần đây rất khó xử.
Chờ mong đối với Nhan Nghiên bị mài mòn từng ngày, đến người mới còn diễn tốt hơn cô, diễn viên như vậy sao gánh vác nổi nữ chính.
Rất nhiều người ở đoàn phim lén nói Nhan Nghiên bị bỏ bùa, còn nói Nhan Nghiên đánh chửi trợ lý.
Đạo diễn Lâm nghe được im lặng thật lâu.
Ông đã hợp tác cùng Nhan Nghiên mấy lần, khi đó Nhan Nghiên không phải như lời đồn nói.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến một diễn viễn xuất sắc như vậy lại biến thành thế này.
Đạo diễn Lâm nghĩ không ra, cũng không có thời gian suy nghĩ, hiện tại việc quan trọng nhất là làm sao để giải quyến vấn đề diễn xuất của Nhan Nghiên.
Đổi người là cái đạo diễn Lâm nghĩ khả thi nhất.
Nhưng đổi người không phải muốn đổi là đôi.
Nhan Nghiên không phải vai phụ mà là nữ chính.
Hơn nữa cô cũng không phải diễn viên tuyến mười tám vô danh, mà là diễn viên nổi tiếng, có thể nói cô là diễn viên hàng đầu trong nước.
Đổi đi một diễn viên như vậy, áp lực dư luận sẽ như thế nào.
Hơn nữa nếu Nhan Nghiên không chịu đồng ý tình hình sẽ càng khó hơn, còn nếu cưỡng chế thay người, vậy đoàn phim phải bồi thường một khoản giá trên trời.
Nhan Nghiên mà ghi hận, muốn chèn ép bọn họ thì số tiền càng nhiều.
Đạo diễn Lâm chỉ là đạo diễn, không phải nhà sản xuất, cũng không phải người đầu tư, cho nên gặp vấn đề tái chính đoàn phim ông phải suy xét thận trọng.
Nhưng lấy tình hình bây giờ, Nhan Nghiên không hề tiến bộ, cũng không nhập tâm vào vai diễn, để cô tiếp tục chỉ lãng phí thời gian, đốt biết bao nhiêu tiền.
Một đoàn phim lớn như
“Anh Cơ”
, mỗi ngày tiêu phí ít nhất cũng phải sáu con số.
Gần đây ông hết cách chỉ có thể quay chụp cho suất diễn của những người khác, nhưng đó không phải là biện pháp.
Đạo diễn Lâm khó có khi tiến thoái lưỡng nan như vậy.
Vốn dĩ là một ông già khó tính, nay càng cục súc khó ở hơn.
Toàn đoàn phim ai cũng bị mắng ngập đầu, ngay cả Đường Đường diễn tốt cũng nơm nớp lo sợ.
Sợ đụng vào đầu họng súng của đạo diễn Lâm.
Tất nhiên, người bị mắng nhiều nhất là Nhan Nghiên.
Đạo diễn Lâm tức mình, nói thật gần đây ông tức Nhan Nghiên đến bất lực rồi, Nhan Nghiên làm gì ông không muốn quản nữa.
Nhưng không còn cách nào khác, đạo diễn Lâm vẫn cố gắng giảng cho Nhan Nghiên.
Ông xem như đã nhìn ra, chờ Nhan Nghiên tự mình hiểu kịch bản là không có khả năng, vậy nên dứt khoát chỉ hết cho cô.
Đạo diễn Lâm là đạo diễn hơn nửa đời người, ông chưa từng mệt như vậy.
Những diễn viên ông mời trước giờ đều diễn rất khá, chỉ một mình Nhan Nghiên.
Tiền thù lao của Nhan Nghiên lên tới năm ngàn vạn, đạo diễn Lâm nghĩ đến mà giận sôi máu, năm ngàn vạn đó có chia cho ông miếng nào không?
Chật vật diễn ba ngày liên tiếp, ngay khi đạo diễn Lâm chịu không nổi nữa thì rốt cuộc Nhan Nghiên đã khá hơn.
Nhưng chỉ giới hạn trong cảnh diễn đơn hoặc diễn cùng diễn viên quần chúng, còn cô diễn cùng với diễn viên khác sẽ nhìn ra chênh lệch ngay.
Đạo diễn Lâm ngồi như tượng trước máy quay, đôi mắt chăm chú nhìn vào trông có chút hoảng hốt, không biết ông đang nghĩ gì.
Sau một hồi, đạo diễn Lâm cầm điếu thuốc lên hô ngừng, ông nhìn Nhan Nghiên rồi đứng lên,
“Nhan Nghiên, lại đây.”
Mọi người đều cho rằng đạo diễn lại chỉ cách diễn cho Nhan Nghiên tiếp nên không nghĩ nhiều.
Chẳng qua khi hai người đi rồi ai cũng cảm thán đạo diễn Lâm vất vả, còn nói Nhan Nghiên có mặt mũi nào lấy tiền đóng phim cao như vậy.
Nhan Nghiên cũng nghĩ đạo diễn muốn chỉ cho cô nên theo ông tới phòng hóa trang.
Tóc đạo diễn Lâm đã hoa râm, mỗi một cọng tóc dường như đang lộ sự mệt mỏi.
Hút hết điếu thuốc, đạo diễn Lâm nhìn Nhan Nghiên, ông chậm rãi nói,
“Rời đoàn đi.”
Nụ cười trên mặt Nhan Nghiên cương lại, hơn nữa ngày mới phản ứng lời đạo diễn.
Cô trừng mắt nhìn đạo diễn chằm chằm, sau đó chợt đứng phắt dậy,
“Tại sao chứ!”
Tiếng Nhan Nghiên quá lớn, các chuyện viên trang điểm đang đứng nói chuyện phiếm gần đó bị tiếng hét giận dữ của cô dọa hết hồn.
Bọn họ hai mặt nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đạo diễn Lâm đã đi qua nửa đời người, hình như ông đã sớm đoán được Nhan Nghiên sẽ có thái độ này.
Nhưng trong lòng vẫn cực kỳ bực bội nên rút ra một điếu thuốc nữa.
“Cô hỏi tại sao?”
Đạo diễn Lâm cau mày,
“Tôi không nói chuyện này trước mặt mọi người mà nói riêng với cô, đó là giữ mặt mũi cho cô lắm rồi.
Cô rời khỏi đoàn phim rồi tự công bố là kết quả tốt nhất.
Thanh danh của cô và cả đoàn phim đều không bị ảnh hưởng.
Khi rời đi cô còn nhận được một khoản bồi thường, bọn tôi cũng có thể đi con đường của chúng tôi.”
Nhan Nghiên nghe không vào, hai ngày nay cô cảm giác diễn rất tốt mà, đạo diễn Lâm đột nhiên nói như vậy quả thực là làm cô không kịp phòng bị.
“Hai ngày nay biểu hiện của tôi không phải rất tốt à?”
Đạo diễn Lâm nhìn Nhan Nghiên, ông cảm thấy cô đã hiểu lầm gì đó.
Đạo diễn Lâm không kiên nhẫn, thái độ này của Nhan Nghiên không giống như có thể thương lượng.
Ông tắt điếu thuốc, hai mày nhíu chặt, “Tôi là đạo diễn, nhiệm vụ của tôi là điều khiển

Bình luận (0)

Để lại bình luận