Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô quay lại, khoanh tay trước ngực, dựa người vào tủ quần áo, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Long.

“Căn hộ này của chúng ta, phòng khách chỉ chứa được tối đa 20 người là cùng. Đó là còn chưa kể đến việc ảnh hưởng đến hàng xóm. Chúng ta không thể tổ chức lớp học ở đây được.”

Long gật đầu, cậu cũng đã nghĩ đến vấn đề này. “Vậy ý em là…?”

“Chúng ta cần một địa điểm mới. Một trụ sở chính thức cho ‘Chinh Phục Đại Học’,” Minh An tuyên bố, giọng đầy quyết đoán. “Một nơi đủ rộng rãi, chuyên nghiệp, có bàn ghế, bảng trắng, máy chiếu. Một nơi xứng tầm với ‘đế chế’ mà chúng ta sắp xây dựng.”

Đầu óc Long lập tức hoạt động. “Tìm một mặt bằng như vậy ở Sài Gòn không dễ đâu, mà chi phí cũng sẽ rất cao.”

“Em biết,” Minh An nhún vai. “Nhưng với số lượng học viên này, doanh thu của chúng ta sẽ không phải là vấn đề. Tạm tính nhé, lớp cơ bản 1 triệu một tháng, 97 người là 97 triệu. Gói 1-1, 5 triệu một tháng, 18 người là 90 triệu. Tổng cộng một tháng chúng ta có thể thu về 187 triệu.”

Long há hốc miệng. Cậu biết là sẽ kiếm được tiền, nhưng không ngờ con số lại khủng khiếp đến như vậy. Cậu thấy hơi choáng váng.

“Tất nhiên đây là con số lý tưởng,” Minh An nói tiếp, kéo Long trở về thực tại. “Sẽ có người đăng ký nhưng không học, rồi chi phí mặt bằng, điện nước, tài liệu… Nhưng sau khi trừ hết đi, lợi nhuận vẫn là một con số khổng lồ. Việc đầu tư cho một mặt bằng chuyên nghiệp là hoàn toàn xứng đáng và cần thiết.”

“Anh hiểu rồi,” Long gật đầu, sự thán phục dành cho Minh An lại tăng thêm một bậc. Trong khi cậu còn đang choáng ngợp với con số, cô đã tính toán đến cả chi phí và lợi nhuận. “Vậy hôm nay chúng ta sẽ đi tìm mặt bằng?”

“Chính xác,” Minh An mỉm cười hài lòng. “Nhưng trước hết, phải lấp đầy cái bụng đã. Em đói meo rồi. Nhanh dậy nấu bữa sáng cho CEO của anh đi, nhân viên!”

Cô hất cằm, ra vẻ bà chủ, rồi quay người đi ra phòng khách, bỏ lại Long vẫn còn đang ngơ ngẩn trên giường. Cậu nhìn theo bóng dáng cô, rồi bật cười. Cuộc sống này đúng là còn thú vị hơn bất kỳ cuốn tiểu thuyết nào.

Cậu nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi vào bếp. Như một thói quen, cậu chuẩn bị bữa sáng đơn giản nhưng đủ chất: trứng ốp la, xúc xích và bánh mì nướng, kèm theo hai ly cà phê sữa nóng hổi. Lúc cậu bưng đồ ăn ra, Minh An đã ngồi sẵn ở bàn làm việc, chiếc laptop mở ra với hàng loạt tab về cho thuê mặt bằng, văn phòng chia sẻ, trung tâm giáo dục…

“Ăn đã rồi làm, CEO,” Long đặt đĩa thức ăn trước mặt cô.

Minh An ngẩng lên, gật đầu cảm ơn rồi bắt đầu ăn một cách ngon lành. Vừa ăn, cô vừa chỉ vào màn hình.

“Em đã lọc ra vài khu vực tiềm năng. Gần trường mình, hoặc gần các trạm xe buýt lớn để tiện cho sinh viên di chuyển. Ưu tiên những nơi đã có sẵn bàn ghế, cơ sở vật chất để mình không phải đầu tư thêm nhiều.”

Họ vừa ăn vừa bàn bạc công việc. Không khí trong căn hộ nhỏ không còn vẻ lười biếng thường ngày, thay vào đó là một sự khẩn trương và tập trung cao độ. Căn hộ 201 này, từ một nơi ở trọ đơn thuần, nay đã thực sự trở thành “tổng hành dinh” đầu tiên cho sự nghiệp của họ.

Sau khi ăn sáng và dọn dẹp, cả hai nhanh chóng thay đồ để ra ngoài. Long vẫn trung thành với phong cách đơn giản, áo polo và quần kaki. Minh An thì chọn một bộ đồ năng động hơn, áo croptop trắng ôm sát, khoác ngoài một chiếc sơ mi oversize màu xanh dương và mặc một chiếc quần jogger đen. Mái tóc bạch kim được cô buộc đuôi ngựa cao, trông vừa trẻ trung vừa có chút gì đó ra dáng một nữ doanh nhân thành đạt.

Họ dành cả buổi sáng để đi xem các địa điểm mà Minh An đã tìm được. Nơi đầu tiên là một văn phòng chia sẻ, trông rất hiện đại và chuyên nghiệp nhưng giá quá cao và không gian không thực sự phù-hợp cho việc giảng dạy. Nơi thứ hai là một căn nhà nguyên căn trong hẻm, giá rẻ hơn nhưng lại quá cũ kỹ và tốn nhiều công sức sửa chữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận