Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoa Dung không tiết lộ thân phận thật của Yến Tuyền mà chỉ nói với Xuân Hương rằng bà ấy phụng mệnh chủ tử đến đây để làm việc. Còn chuyện có thể đến am Thuỷ Nguyệt hay không thì bà ấy phải thương lượng lại với người đồng hành cùng mình đã.
Sau khi nhận được sự đồng ý của Yến Tuyền, Hoa Dung lập tức nhờ tiểu nhị trong khách điếm tới phủ của Xuân Hương thông báo một tiếng.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi bên ngoài mới tờ mờ sáng, Xuân Hương vội vàng thu xếp xe ngựa đến đón Hoa Dung.
Yến Tuyền bị tiếng mở cửa đánh thức, nàng nhìn theo bóng lưng Hoa Dung đang rời đi. Nàng đang định nhắm mắt lại ngủ tiếp thì Phùng Văn Thành đến, hắn ta nghe tin Vưu Hán Bình mắc bệnh nặng nên đã cố tình tới đây tìm Yến Tuyền để xác nhận.
“Gieo nhân nào thì gặp quả nấy thôi, là ông trời bảo hắn ta về chứ không phải do ta.” Yến Tuyền nhanh chóng kể rõ cho hắn ta nghe hết mọi chuyện.
Phùng Văn Thành nghe xong mới thấy hả giận, chấp niệm trong lòng hắn ta cũng lập tức tiêu tan.
Trước khi rời đi, Phùng Văn Thành lại mang đến cho nàng một con quỷ khác. Hắn ta nói: “Yến tiểu thư, vị này chính là bạn đồng môn cũ của ta ngày trước. Hắn ta bị phát thê* hại chết ngay tại nhà, mong là ngươi có thể giải oan giúp hắn ta.”
*Ý chỉ vợ cả.
“Thẩm Thu Thần gặp qua Yến tiểu thư.”
“Miễn lễ.” Cách ăn mặc trên người Thẩm Thu Thần đẹp hơn Phùng Văn Thành rất nhiều, nhìn dáng vẻ này của hắn ta thì xem ra gia cảnh nhà hắn ta cũng không tệ lắm. Tiếc là đương lúc tráng niên lại bị phát thê hại chết, cũng khó trách vẫn cứ âm hồn bất tán mãi như vậy.
“Đang yên đang lành, vì sao thê tử của ngươi lại muốn hại ngươi?”
“Chỉ vì ta đã phá hủy Phật đường của nàng.”
Sau khi Thẩm Thu Thần thi đỗ tú tài, hắn ta đã thú nữ nhi duy nhất của ân sư mình vào cửa. Sau này khi nhạc phụ qua đời, hắn ta lại tiếp quản học đường của nhạc phụ và tiếp tục tuân theo ý chí của nhạc phụ, phát triển sự nghiệp trồng người.
Thê tử là người hiền tuệ, luôn cố gắng giữ gìn nhà cửa thật gọn gàng ngăn nắp. Tính cách của hắn ta cũng tốt nên đôi phu thê này luôn mặn nồng với nhau, chỉ tiếc là hai người mãi vẫn chưa có hài tử nào.
Thê tử rất sốt ruột nên tìm đủ mọi cách để chạy chữa, sau đó lại bắt đầu cầu thần bái Phật. Kể từ đó, nàng ấy bắt đầu tin vào Quán Thế Âm Bồ Tát, vì biểu đạt thành tâm của mình mà nàng ấy còn huỷ cả sương phòng phía đông ngôi nhà rồi biến nơi đó thành Phật đường. Nàng ấy đã phải ra giá rất cao để thỉnh một bức tượng Quán Thế Âm Bồ Tát từ am đường gần đó về nhà, hàng ngày thờ phụng trong hương khói nghi ngút.
Tấm lòng thành của nàng ấy cuối cùng cũng khiến trời xanh cảm động. Qua mấy tháng sau, cuối cùng thê tử cũng đã hoài thai nên bây giờ nàng ấy lại càng tin tưởng vào Quán Thế Âm Bồ Tát hơn. Sau khi hài tử chào đời, nàng ấy còn muốn đến am đường kia để quyên một lượng lớn tiền hương hỏa vì đã giúp mình hoàn thành tâm nguyện.
Từ đó về sau, nàng ấy ngày ngày tụng kinh niệm Phật cầu phúc, không chỉ tới am đường thắp hương mà còn thường xuyên truyền giảng Phật pháp cho những người xung quanh.
Ban đầu hắn ta cũng không để ý lắm, đến khi hắn ta phát hiện ra thì thê tử đã quyên tặng toàn bộ tiền của trong nhà cho am đường. Lúc này, hắn ta mới ý thức được thê tử này của mình tin Phật đến mức ma chướng* luôn rồi.
*Ma chướng (魔障): Là những kẻ xấu ác hay những chướng ngại (do cái “tâm” mà ra) xuất hiện trên bước đường tu tập gây ảnh hưởng xấu đến người tu hành Phật pháp.
Hắn ta quyết định ra lệnh không cho thê tử tiếp tục thờ Phật nữa, cũng thu hết gia sản tiền bạc trong nhà vào tay mình.
Thê tử không chịu thuận theo, nàng ấy nghĩ rằng nếu đột ngột ngừng thờ phụng thì sẽ bị Bồ Tát trách tội, trừng phạt thật nghiêm khắc. Hắn ta bị thê tử thuyết phục một thôi một hồi cũng thấy trong lòng nao núng không yên. Hắn ta nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn không hoàn toàn cắt đứt ý định muốn bái Phật của nàng ấy nhưng vẫn đưa ra quy định, rằng mỗi tháng nàng ấy chỉ được phép cúng dường tối đa một đồng tiền hương hỏa cho Bồ Tát mà thôi.
Sau lần này, tính tình nàng ấy cũng dễ chịu đi nhiều, mãi cho đến tối ngày hôm đó.
Hôm đó, lúc hắn ta đang ngủ say, vừa trở mình dậy đã phát hiện ra trên giường trống trơn, không biết thê tử đi đâu mất rồi. Hắn ta cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng thê tử vào nhà xí một lát hay đi sang buồng cách vách chăm nom hài tử. Nhưng đợi mãi một lúc lâu vẫn không thấy thê tử quay trở lại, hắn ta cũng đang mắc tiểu nên mới đứng dậy rời giường.
Trong viện tối om, chỉ có vài ánh đèn le lói hắt ra từ trong Phật đường của nàng ấy. Lúc này hắn ta mới biết thê tử nhà mình ra ngoài lúc nửa đêm không phải là để đi nhà xí hay chăm nom hài tử mà là đi đến Phật đường.
Nửa đêm nửa hôm, gà còn chưa gáy mà đã chạy đi lễ Phật rồi sao?
Trong lòng hắn ta thấy lạ nên lặng lẽ bước đến trước cửa Phật đường và lén nhìn vào bên trong.
Thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt hắn ta là một khung cảnh cực kỳ quen thuộc, trong đó có một cái thần đài và một bức tượng Quán Thế Âm bằng gốm. Nhưng ngay dưới bàn thờ, thê tử của hắn ta là Đào Như Bảo lại đang khỏa thân nằm trên đệm hương bồ. Một tay nàng ấy xoa ngực, tay còn lại mạnh mẽ xoa nắn hoa huyệt, nỉ non, rên rỉ thành tiếng: “Dài ra, dài ra, mau dài ra…”
Hắn ta không biết nàng ấy muốn làm thứ gì “dài lên”, chỉ biết cảnh tượng trước mắt này khiến hắn ta sợ đến mức cả người toát mồ hôi lạnh.
Đây là cái kiểu cầu thần bái Phật gì mà quỷ dị thế?
Đúng lúc hắn ta còn đang nghi hoặc, một làn khói xanh đột nhiên hiện ra trên thần đài rồi từ từ bay xuống vờn quanh người thê tử. Làn khói xanh bao quanh thê tử như thể có người đang dịu dàng vuốt ve từng tấc da thịt trên người nàng ấy, khiến nàng ấy không nhịn được mà khẽ rên rỉ mãi không ngừng. Cuối cùng làn khói xanh kia ngưng tụ lại thành hình giữa hai chân thê tử, hóa thành một thứ trông giống như dương vật đàn ông rồi hung hăng chọc thẳng vào trong tiểu huyệt ướt át của thê tử.
Hắn ta nhìn thấy cảnh này thì phát hoảng lên, trực giác mách bảo với hắn ta rằng thê tử đang bị thứ dơ bẩn nào đó mê hoặc tâm trí. Nhưng hắn ta cũng không làm ồn tới thê tử mà chỉ nép mình sau cánh cửa, nhìn nàng ấy bị dương vật do làn khói xanh hóa thành mây mưa trước mặt Đức Phật.
Thấy thê tử chuẩn bị ra ngoài, hắn ta vội vàng trở về phòng ngủ, leo lên giường rồi giả vờ ngủ say.
Chẳng bao lâu sau thê tử cũng về tới phòng, nàng ấy nhẹ nhàng lên giường nghỉ ngơi nhưng không thấy có điểm gì khác thường cả.
Đúng lúc hắn ta muốn thở phào nhẹ nhõm thì thê tử lại đột nhiên hỏi: “Chàng đã nhìn thấy hết rồi à?”
Hô hấp của hắn ta đột ngột khựng lại nhưng vẫn cố gắng đợi thêm một lúc, nhẫn nhịn không nói năng gì. Khi không thấy thê tử nói thêm gì nữa, hắn ta nhận ra thê tử chỉ nói vậy để kiểm tra xem hắn ta đã tỉnh lại hay chưa thôi.
Không lâu sau, thê tử nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu nhưng hắn ta lại không tài nào ngủ được, cứ thế thức trắng qua đêm dài đến tận lúc hừng đông.
Hắn ta nhớ lại từng hành vi của thê tử suốt mấy ngày gần đây, càng nghĩ càng cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Tuy chưa từng đọc qua bất kỳ cuốn kinh Phật nào nhưng hắn ta cũng biết, người thờ phụng các vị thần Phật thực sự chắc chắn sẽ không hành xử như vậy. Khi tia nắng sớm đầu tiên chiếu vào phòng phủ lên người hắn ta, trái tim hắn ta cũng hoàn toàn tan nát. Hắn ta vội vàng đứng dậy đập phá mọi thứ trong Phật đường, kể cả bức tượng Quán Thế Âm kia cũng bị đập vỡ tan tành.
Tiếng đồ đạc đổ vỡ chát chúa đó đã đánh thức thê tử, không ngờ khi nàng ấy nhìn thấy cảnh này lại lập tức xoay người vào bếp tìm dao phay chém chết hắn ta.
Yến Tuyền nghe xong mọi chuyện không khỏi rùng mình, bây giờ đang là mùa thu nên thời tiết buổi sáng có chút lạnh.
“Thê tử của ngươi đi bái Quán Thế Âm ở am đường nào thế?” Trong đầu Yến Tuyền chợt nảy ra một ý tưởng không hay.
“Chính là cái am Thuỷ Nguyệt nổi tiếng ở gần đây.”
Quả nhiên là vậy!
Yến Tuyền nhanh chóng đứng dậy mặc xiêm y vào, nàng vừa mặc vừa nói với Thẩm Thu Thần: “Sau khi chết, ngươi có từng đến am Thuỷ Nguyệt xem thử trong đó đang xảy ra chuyện gì hay không?”
“Ta đã thử đến đó tìm hiểu rồi nhưng lại bị thứ gì đó bên trong am đường cản lại nên ta không thể vào trong được.”
Thứ đó có thể ngăn quỷ tiến vào sao? Lẽ nào trong cái am đường đó có Phật? Hừm… Có khi vị Phật trong đó lại là tà thần cũng nên!
“Ngươi cứ bám theo ta đi, nhớ không được đi xa quá đâu đấy. Chỉ cần ta thổi sáo quỷ thì ngươi phải xuất hiện ngay.” Yến Tuyền nói với hắn ta, sau đó vội vàng đi đến căn phòng cách vách gọi Tống Thanh Dương dậy.
Hai người vội vàng chạy theo hướng đi tới am Thuỷ Nguyệt, hi vọng có thể ngăn được xe ngựa của mấy người Hoa Dung.
Tuy nhiên, bởi vì phải nán lại nghe chuyện xưa của Thẩm Thu Thần nên bọn họ bị trì hoãn một lúc lâu, dù có vội vã đuổi theo cũng không đuổi kịp nữa. Cuối cùng, Yến Tuyền chỉ đành dựa vào kính ngàn dặm mới nhìn thấy xe ngựa của nhóm người kia đang từ từ tiến vào am Thuỷ Nguyệt ở phía xa xa.
Am Thuỷ Nguyệt rộng lớn đến mức gần như che phủ cả nửa ngọn núi, người ra người vào liên tục nhưng tất cả đều là nữ nhân. Không hiểu sao, tự nhiên Yến Tuyền lại nhớ tới lần trước khi nàng và Đường Lê cùng đi tới am Lăng Vân. Xem ra hai nơi này cũng có điểm giống nhau, nhưng quy mô của am Lăng Vân nhỏ hơn và cả nữ quỷ như Đường Lê cũng có thể tiến vào.
“Chỉ có nữ nhân mới có thể đi vào, nếu chúng ta cũng muốn vào thì phải trèo tường mới vào được đấy. Cũng không biết thứ cản đường kia có thể phát hiện ra chúng ta không nữa.” Yến Tuyền và Tống Thanh Dương lo lắng nói.
Khí dương sát trên người Tống Thanh Dương thực sự quá rõ ràng, lũ quỷ quái có thể dễ dàng cảm nhận được, nếu để bọn chúng trốn thoát thì sẽ rất khó bắt được.
Sau khi nghĩ tới nghĩ lui đủ kiểu, cả hai quyết định sẽ không vào trong ngay mà đi vòng vòng xung quanh thám thính tình hình trước, hỏi thăm tin tức về am Thuỷ Nguyệt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận