Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi nói xong, Hàn lão phu nhân liếc nhìn Hàn Tuệ một chút rồi hướng Hàn Vũ nói: “Cháu cũng nên học em gái mình một chút đi chứ, biết cái gì gọi là gạo sống nấu thành cơm chín, bá vương ngạnh thượng cung không?”

Đúng rồi, mọi người đều biết chuyện của Hàn Tuệ, họ không phản đối, không trách cứ, dưới sự đảm bảo sẽ không làm trễ nải việc học và bài tập, ai cũng nhiệt tình, vui vẻ đón nhận người bạn trai là giảng viên của Hàn Tuệ, còn khoa trương khen con bé làm tốt lắm nữa.

Mồ hôi a, tuôn như suối, tuôn dữ dội, tuôn ầm ầm, người nhà này không thể bình thường một chút sao?

Nhìn bóng lưng rời đi ảm đạm của Hàn Vũ, tôi không nhịn được vạn phần đồng tình với anh ta, nhưng mà, ai bảo anh thích ai không thích lại đi thích đàn chị của tôi chứ, cái cô nàng cấp bậc nữ vương như thế, nói một cách khác, đó chính là đáng đời!

Một tuần đảo mắt đã trôi qua, vào sáng sớm ngày giáng sinh, chúng tôi rối rít tụ tập ở trong nhà lớn của Hàn gia, chờ đến thời gian định sẵn sẽ khởi hành lên đường, đi bằng xe riêng.

Thật ra thì trong lòng mọi người đều biết rõ, chúng tôi đều đang chờ Hàn Vũ, cũng hy vọng anh ta có thể ở thời khắc cuối cùng thành công dụ dỗ được chị ấy, sau đó gia nhập với mọi người.

Nhưng mà rất đáng tiếc, đã qua thời gian hẹn trước một phút đồng hồ mà vẫn không hề nhìn thấy bóng dáng Hàn Vũ như cũ.

Mọi người rất ăn ý vì Hàn Vũ mà tiếc hận, lắc đầu than thở, sau đó, Hàn lão phu nhân ra lệnh một tiếng, ai nấy tự động lập tức ngồi vào trong xe của mình, chuẩn bị tùy thời sẽ khởi hành.

Hai bậc tiền bối của Hàn gia vì đã lớn tuổi nên ngồi trên xe nhỏ của cha mẹ chồng tôi, Hàn Tuệ và anh chàng giảng viên của mình thì không có phương tiện giao thông nào nên cũng ngồi trên xe của Hàn Mẫn và Quan Dịch, còn dư lại chính là xe của Hàn Ti chở vợ của anh ta và Hàn Lỗi chở tôi.

Ngồi vào trong xe, tôi không nhịn được hỏi: “Tại sao không phải là cái xe kia?”

Đúng vậy, đây không phải là cái xe mà Hàn Lỗi vẫn hay dùng để đi làm mà là một chiếc tôi chưa từng nhìn thấy, ừm, không gian tương đối xa xỉ rộng rãi, cũng bởi vì chưa quen ngồi nên tôi chỉ có thể nhận xét là một chiếc xe hơi có không gian lớn, ngoại hình đẹp mà thôi. Cũng chính vì vậy mà tôi mới biết được, thì ra anh chàng của tôi có rất nhiều tiền nha.

Hàn Lỗi đối với vấn đề của tôi cười tà một tiếng, hai mắt phát ra ánh sáng tà ác nói: “Như vậy mới có thể dễ dàng vui vẻ chứ!”

Vui, vẻ? Sao tôi lại cảm thấy chỉ có kinh chứ không có vui nhỉ hơn nữa dưới ánh nhìn soi mói của anh, sau lưng tôi đột nhiên run lên ớn lạnh nữa!

Sau đó, bốn chiếc xe tư nhân lên đường, chạy thẳng tới ngoại ô.

Hàn lão gia tử nói, nơi nghỉ phép của chúng tôi là một nơi so với ngoại ô còn ngoại hơn, từ nội thành tới đó mất hai tiếng đồng hồ đi xe, khoảng cách này đối với mọi người mà nói quả nhiên là rất xa a.

Chúng tôi dần dần rời xa nội thành, con đường núi cơ hồ không có một bóng xe trải ra trước mắt, xem ra đó là một nơi khá bí mật và yên tĩnh, xe của cha chồng mở đường đi trước, Hàn Lỗi thì rất biết điều đi sau cùng.

Lúc này, tôi ngồi trên xe đã có chút buồn ngủ, nhìn thấy Hàn Lỗi cứ chăm chú nhìn vào gương chiếu hậu, sau đó ở trong gương bắt gặp ánh mắt tôi, anh liền nở nụ cười hài hước.

Đầu tiên tôi nghi hoặc nhìn ánh mắt và nụ cười trong gương của Hàn Lỗi, nhưng thật đáng tiếc lại hoàn toàn nhìn không ra cái gì nên chuyển mình, dựa lưng vào thành ghế quay đầu ra sau nhìn xem sao! Á! Xe của Hàn Vũ kìa!

Xem ra anh ta vẫn thu phục được sư tỉ của tôi rồi nha, a, thật là đáng mừng mà!

Tôi bật cười quay lại nhìn Hàn Lỗi, xem ra hai ngày một đêm này sẽ không hề buồn chán mà nhất định rất vui vẻ, bởi vì Hàn Vũ đã tới rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận