Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tiếp tục a! Chầu này a, chính là nghỉ giữa chừng sẽ uống không được nữa!”

Hắn cúi đầu— khụ— hai tiếng, kéo cổ áo áo khoác đã bị bia dính vào: “Có chút khó chịu mà thôi, vẫn có thể uống tiếp.”

“Cậu đương nhiên là có thể uống tiếp! Bằng không hai thùng bia này của chúng ta sẽ lãng phí, các anh em nói có đúng hay không?”

“Đúng vậy, hôm nay chúng ta tới đây còn không phải là cố ý bồi Tô ca sao!”

“Ha ha ha, tiếp tục tiếp tục, còn chưa xong một vòng đâu, tiếp theo là ai cùng cậu ấy uống a!”

Một người đàn ông cường tráng cầm lý bia đứng dậy rống: “Tôi tới! Vì giúp Tô ca , hiện tại nhà của mình , tôi cũng không dám về, hai ngày nữa những chủ nợ sẽ đem nhà Yêm gia chúng tôi lấy đi!”

Tô Hòa Mặc cười làm lành cầm chén rượu đứng lên: “Xin lỗi.”

“Có gì mà xin lỗi a, uống xong ly rượu này, không hối hận cùng cậu làm anh em a!”

Nam nhân mang theo kính râm chống sô pha tựa lưng, quơ quơ chân, –hừ— ra một tiếng cười nhạo.

Hắn quay đầu hướng tới cửa lớn quán bar nhìn thoáng qua, trùng hợp thấy một người phụ nữ mặc váy ngắn giày da đi tới, tóc dài màu đỏ cuộn sóng , tùy tâm sở dục rối tung trên vai, trang điểm thật dày kiểu Âu Mỹ , lông mày khoa trương cùng hốc mắt yêu diễm tục tằng .

Ngón trỏ hắn kéo kính râm lộ ra đôi mắt, cúi đầu ngước mắt nhìn một cái, –u a —một tiếng.

“Đây không phải là Canh tỷ sao!”

Nữ nhân hướng về phía bọn họ đi tới, môi tô son đỏ đậm khoa trương, giơ lên tươi cười quyến rũ, chống sô pha, chân dài dưới váy ngắn trần trụi bước về phía hắn, ngồi xuống giữa hắn cùng Tô Hòa Mặc n.

“Ngọn gió nào thôi mỹ nữ đến đây a!”

“Nói các người tới uống rượu, tôi không được tới sao?”

“Sao lại thế chứ, tôi tự mình kính chị một ly rượu, không phải gần đây cha chị đem chị quản rất nghiêm sao, đã mấy ngày không gặp được chị.”

Cô hất tóc đỏ quay đầu nhìn lại nam sinh bên cạnh : “Chưa từng thấy qua a, mới tới?”

Tô Hòa Mặc uống say — hô hô —dựa vào sô pha, đôi mắt mờ hồ không còn tiêu cự.

“Đây là Lão Tô của chúng tôi, trước kia không thường xuyên tới, gần đây mới gia nhập.”

“Lớn lên da thịt non mịn, lẫn lộn cùng các người thật đáng tiếc.”

“Ha ha, Canh tỷ có ý tưởng gì sao?”

Cô cười không nói chuyện, tiếp nhận cái ly rượu đưa tới, móng tay sơn màu tím gõ lên ly pha lê, đưa tới trước mặ Tô Hòa Mặc: “Này, cùng tôi uống một chén.”

Hắn nhấc lên mí mắt mỏi mệt , đem lý của mình rót đầy, nghe lời cụng ly với người trước mặt, cùng như một tiểu nô tài ngoan ngoãn, khóe miệng Canh Dung dương lên độ cung càng cao.

Tô Hòa Mặc một bên đem rượu nuốt xuống, rũ tầm mắt dừng ở cánh tay cô ta, mặt đồng hồ Patek Philippe màu lam sáng lấp lánh như sao trời .

Hàng thật giá thật , thú vui tục tằng của kẻ có tiền.

“Em trai, năm nay bao lớn rồi?”

“Mười tám.” Hắn hữu khí vô lực trả lời.

“U, tôi so với cậu lớn hơn 6 tuổi, nhưng mà xem ra chúng ta rất xứng đôi.”

Không biết logic này từ đâu mà đến, tay chậm rãi ôm lấy cánh tay hắn, đầu dựa vào bả vai, còn làm như cố ý vô tình đụng vào làn da ở cổ hắn.

Một đám người nhìn, cười ha ha, sôi nổi buông ly vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

Cửa phòng dùng sức mở cửa làm tiếng động va chạm vang lên thực vang , Tiêu Trúc Vũ ngồi ở trong phòng khách, ngẩng đầu nhìn lại.

Đèn phòng không bật , ở cửa hai người nhiệt ôm lấy nhau nghiêng ngả lảo đảo tiến vào.

Bọn họ không ngừng hôn môi, dựa vào khung cửa gặm cắn lấy miệng của đối phương, hô hấp thô suyễn , đôi tay nữ nhân không ngừng vuốt ve lên thân thể của hắn , một đầu tóc đỏ sáng bắt mắt, hướng lên trên môi hắn mà hôn một cái thật kêu, cười hỏi: “Phòng cậu ở đâu? Hả?”

Tô Hòa Mặc dựa vào bản năng ôm lấy eo cô ta, hướng vào bên trong mà đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận