Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ôn Trạm quả quyết từ chối khiến Từ Uyển ấm ức vô cùng, bà ta siết tay thành nắm đấm oán hận nói “Sao lại không? Ta có tiền, không cần chàng phải chu cấp.”
“Còn con ả kia sao có thể được xem là thê tử, chỉ là loại gái ăn sương lạc loài gặp dịp thì chơi. Hôm qua chàng mới ra tù thì hôm nay nó đã bò lên giường, người đứng đắn ai lại làm vậy?”
Nàng ấy đứng đắn hơn bà ta nhiều
Ôn lớn nhân không vui khi nghe cô nương câm bị người ta phê bình, mặt hắn dài như cái bơm, thầm mắng Từ Uyển là cái loại nữ nhân hư hỏng bò lên giường loạn luân với đường huynh còn không bằng gái ăn sương.
Cơ mà thật sự thì Oanh Nhi nhà hắn cũng chẳng phải người đứng đắn gì, nàng thí¢h vụng trộm loạn luân cùng cha chồng, tất cả sự đoan trang kia điều là giả vờ cả.
Hắn nghĩ thế, rồi không cười thầm nữa.
“Ta yêu dáng vẻ không đứng đắn nhưng giả vờ ngoan hiền của nàng ấy đấy. Nàng là thê tử của ta, và Ôn Trạm ta đây cũng đã lập lời thề sẽ ở cạnh nàng suốt đời suốt kiếp.”
Hắn quả quyết đến vậy, không nhớ đến chút tình cảm phu thê nào mà nói về nữ nhân khác bằng ánh mắt dịu dàng như nước, yêu thươռg bất tận.
Từ Uyển hơi há miệng, bà ta muốn nói gì đó nhưng không thành, chỉ đành nhìn hắn ngẩn ngơ, rồi hai hàng nước mắt lăn dài.
“Bà đừng buồn, Tiểu Uyển à, Ôn Trạm ta đây chẳng còn chức quan, chẳng còn Từ gia và không một xu dính túi, ta không đáng để bà nhớ nhung.”
Trước sự đau khổ thất vọng của vợ cũ, dù Ôn lớn nhân có khó xử cũng chỉ đành biết lắc đầu thở dài.
Hắn nâng ống tay áo lên giúp bà ta lau nước mắt, rồi chần chừ liếc nhìn về phía cửa sổ một cái mới đánh bạo ôm Từ Uyển vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng bà để trấn an.
“Bà còn trẻ trung, lại có gia thế hiển hách nên muốn tìm một người chồng tốt không khó. Lần này bà đừng tiếp tục để mắt cao hơn đỉnh đầu xem thường người khác nữa, vậy khờ lắm.”
“Trên đời này, chỉ có tình phu thê mới là tình thân lâu dài, phu quân của bà sẽ cùng bà sinh con đẻ cái, săn sóc yêu thươռg nhau cả đời. Nên tìm một người nào tốt tính một chút, một người có thể bao dung cho tính cách kiêu ngạo tự cao của bà, sau đó bà hãy đối xử tốt với hắn, yêu hắn thật lòng.”
“Bà đừng lấy Từ Tái, ngữ ấy chả tốt lành gì đâụ Chờ đến lúc bà có con với phu quân rồi sống yên vui qua ngày thì sẽ quên được Ôn Trạm ta thôi, vì ta chỉ là một khách qua đường, một người đã lãng phí mười mấy năm thanh xuân của bà.”
Hắn khuyên can mãi mới dụ ngọt được Từ Uyển đang khóc thút thít ra cửa về nhà, cuối cùng cũng chặt đứt mộng tưởng của bà ta.
Vừa hồi thần một chút thì nhìn thấy cô nương câm mang chăn đệm ướt ra phơi, hắn lon ton đến giúp thì bị ánh mắt lạnh như băng tuyết của nàng trừng tới, cứ như hắn đã chết tɾong tim nàng.
Chết ta mất thôi, hắn nghĩ thầm, vừa rồi hắn chỉ ôm Từ Uyển một lát, đáng lý không bị nàng thấy mới phải.
“Ta đã sai.” Hắn lớn tiếng xin tha, cứ nhận sai cái đã.
“Chàng đâu có sai, chàng là thánh sống có trái tim bác ái, biết đau lòng cho “Tiểu Uyển” nhà chàng.”
Cô con dâu này ấy à, vú nàng bự bao nhiêu thì tim nàng nhỏ hẹp bấy nhiêụ
“Ke0 kiệt quá ” Ôn Trạm cố ý chu miệng giống con dâu thì bị nàng lườm cháy mắt.
Như lửa đổ thêm dầu, cô nương câm bực bội cầm chăn bông rượt đánh hắn khắp sân viện.
Ở bên này hai người đang cự cãi đùa giỡn ầm ĩ khiến đầu cổ mướt mồ hôi, thì bên kia đột nhiên vang lên tiếng mắng chửi chua ngoa của bà g͙ià.

Bình luận (0)

Để lại bình luận