Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cậu Nghiêm!” Mộc Trạch Tê vừa giận vừa tủi thân, gần như là rống lên: “Với gia thế của cậu thì tìm phụ nữ nào mà chẳng được! Tại sao cứ bắt lấy tôi không buông! Có chuyện gì vậy? Đùa giỡn với tôi rất thú vị sao?”
“Đúng vậy. Đụ cậu thực sự rất sướng.” Nghiêm Kỷ thừa nhận.
Mộc Trạch Tê nghẹn lại: “Khốn nạn…”
Nghiêm Kỷ cười: “Tôi sẽ bám lấy cậu rồi cắn cậu, dây dưa với cậu không buông.” Thắt lưng anh không ngừng di chuyển, mỗi một lần đâm vào đều đi vào rất sâu, khiến cô cảm nhận được anh muốn kết hợp và dây dưa với mình.
Khiến Mộc Trạch Tê cao trào không lâu lại điên cuồng cắm vào, mặt Mộc Trạch Tê đỏ bừng, khóc lắc đầu, chân kẹp hai bên eo người đàn ông không ngừng run rẩy.
Bồn rửa tay lạnh như băng, bộ phận sinh dục của hai người kịch liệt giao hợp lại nóng rực, khoái cảm như lửa cháy, thiêu đốt hai người bọn họ.
Mộc Trạch Tê tuyệt vọng khóc vì lên đỉnh. Huyệt đạo cao trào xoắn cực chặt, nảy lên rồi mút vào, gân xanh trên hai tay Nghiêm Kỷ căng ra, đâm vào tử cung nhỏ của cô rồi hung hăng bắn ra.
Mộc Trạch Tê a kêu to một tiếng, hoàn toàn mềm nhũn xuống, Nghiêm Kỷ ôm lấy cô, hai người ôm nhau thở dốc.
Nghỉ ngơi một chút.
Nghiêm Kỷ tách hai người ra. Hôn lên cái mũi đỏ bừng của cô, nắm cằm cô, để cô nhìn mình.
Nghiêm Kỷ nhìn chăm chú vào đôi mắt nước rưng rưng của Mộc Trạch Tê, trả lời câu hỏi quan trọng nhất: “Tôi thích cậu, Mộc Trạch Tê.”
“Sự yêu thích của tôi thật sự không thuần khiết. Mang theo ham muốn chiếm hữu, cố chấp, ham muốn cá nhân. Tôi vẫn còn là một thằng khốn, ép buộc cậu. Nhưng phải làm sao đây? Nghiêm Kỷ tôi cũng chỉ muốn một mình Mộc Trạch Tê cậu.”
Những câu này gây náo loạn trong lòng Mộc Trạch Tê.
Thời gian này, cô đã rất quen thuộc tính tình của Nghiêm Kỷ, nếu như anh thích thứ gì đó. Vậy thì sẽ thực sự “không thể trốn thoát”.
Miệng cô run rẩy: “Tôi nghĩ cậu không phải thích tôi…”
Nghiêm Kỷ sửng sốt sau đó ánh mắt rùng mình: “Cậu nói cái gì!”
Nghiêm Kỷ cho rằng cô từ chối tâm ý của mình, bây giờ Mộc Trạch Tê thật sự cũng không dám thích Nghiêm Kỷ.
Mộc Trạch Tê có chút sợ hãi, nuốt nuốt cổ họng có chút khô, nghẹn ra một câu: “Chuyện như tình cảm, không chấp nhận thì chính là không chấp nhận! Nếu như cậu thích tôi, thì tôi phải đồng ý sao? Nhà họ Nghiêm thật sự đã quá nuông chiều cậu!”
Nghiêm Kỷ cười, anh ôm Mộc Trạch Tê từ bồn rửa tay xuống, lật một cái, biến thành tư thế nằm sấp.
Mộc Trạch Tê lập tức hoảng hốt, hai chân nhào tới, cô vừa động tình dịch vừa bị bắn vào liền chảy ra.
Tinh dịch chảy dọc theo hai chân thon dài, Nghiêm Kỷ nhìn thấy mà nóng mắt, đi xoa cái mông nhỏ của cô, mà Mộc Trạch Tê thì ngây ngẩn cả người, cảm tủi thân, cả người co rúm lại mà khóc.
Nghiêm Kỷ tách cái mông nhỏ của cô ra, lại cắm vào lần nữa, hai tay Mộc Trạch Tê luống cuống cào loạn, tóc cũng rối loạn, cô cắn sợi tóc bị đâm đến mức kêu rên rỉ.
Nghiêm Kỷ nắm cằm cô, để cô nhìn gương mặt mình bị đâm đến đỏ rực, dáng vẻ hư hỏng.
“Cậu nói đúng, tôi muốn loại phụ nữ nào mà chẳng có. Tôi vì cậu buông bỏ tất cả sự cao ngạo, công việc cũng không làm, để một mực theo đuổi cậu. Ông đây đã nhìn trúng cậu, nhất định phải đụ cậu. Khiến cậu không có một con đường sống để bàn bạc.”
Mộc Trạch Tê nghe xong lập tức suy sụp, cô chịu đựng sự va chạm của người đàn ông, cắn môi rơi lệ.
Tiếng va chạm của côn thịt mang theo tiếng rên rỉ như đau đớn sung sướng của người phụ nữ, xen lẫn tiếng thở dốc vui sướng của đàn ông quanh quẩn trong nhà vệ sinh nữ không một bóng người.
Sau khi kết thúc, Mộc Trạch Tê khóc đến sưng lên, chân vẫn còn run rẩy.
Cả thể xác và tinh thần của Nghiêm Kỷ đều sung sướng: “Xóa tôi khỏi danh sách đen.”
Bây giờ Mộc Trạch Tê làm sao dám không nghe lời anh, cô kéo anh ra khỏi danh sách đen, tắt di động không muốn nói chuyện với Nghiêm Kỷ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận