Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê vừa nói đã hối hận. Thế này đúng là rất giống lời đồn nói mình không cần danh phận cũng muốn đi theo Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Hoằng Hoa sửa lại: “Không công khai nghĩa là không có danh phận, không thể gọi là quan hệ bạn trai bạn gái được.”
Mộc Trạch Tê ngoan ngoãn, lúng túng gật đầu: “Cảm ơn bác trai đã sửa cho cháu.”
Câu trả lời như thế lại làm Nghiêm Hoằng Hoa không nói tiếp được. Ông cứ tưởng cô sẽ phản bác, lừa mình dối người hoặc tỉnh ra, xem xét lại mối quan hệ giữa mình và Nghiêm Kỷ.
Khi thấy Nghiêm Hoằng Hoa ngạc nhiên, Phương Hoa Dung vui sướng che miệng cười.
Lúc này Nghiêm Hoằng Hoa mới nhìn kỹ Mộc Trạch Tê, vội nói: “Mặt mũi trông cũng khá quen.”
Phương Hoa Dung tiếp lời: “Con bé là con gái của Vạn Dung.”
Vạn Dung? Nghiêm Hoằng Hoa nghĩ lại, đúng thật, ngạc nhiên nói: “Con gái Mộc Quan Kỳ à?”
Phương Hoa Dung không để ý đến ông, tưởng là ông đã đi điều tra rồi nên chú ý đến con trai mình, không ngờ vẫn thế.
Trừ chuyện công việc buôn bán nhà họ Nghiêm, những chuyện khác ông không để ý đến nhiều. Trước đây vì Nghiêm Kỷ muốn sử dụng sức của dòng họ để tìm Mộc Trạch Tê mà hai bố con đã ồn ào túi bụi.
Nếu không phải lời đồn đã truyền đến tai người làm bố như ông, ông cũng không biết con trai mình không về nhà cũ mấy mà đã dọn ra ngoài ở hơn một năm.
Lúc này Nghiêm Hoằng Hoa nhíu chặt mày hơn, ông không có ấn tượng gì tốt với Vạn Dung.
Dã tâm bám vào quyền lực giàu cũng đã hiện rõ nhưng ngoài mặt luôn tỏ ra yêu kiều, lời ngon tiếng ngọt dỗ cho đám con ông cháu cha xoay mòng mòng, thậm chí còn xảy ra vô số xung đột giành tình nhân.
Lúc trước đứa con bất hiếu của mình cũng vì cô mà làm nhà họ Nghiêm chướng khí mịt mù, làm ông cụ chạy về nước còn chưa nói, còn tốn rất nhiều sức người sức của đến khu quân đội tìm người.
Cách làm này cực kỳ không trưởng thành, không lý trí cũng không bình tĩnh, Nghiêm Hoằng Hoa rất không thích.
Nghiêm Hoằng Hoa cũng lập tức không có thiện cảm gì với Mộc Trạch Tê,
“Bố cháu dù không phải người biết đối nhân xử thế, nhưng làm việc rất có kế hoạch. Cháu đã có dự định gì cho cuộc sống của mình chưa? Một cô gái không danh phận im hơi lặng tiếng sống ở cái chỗ thế này, người nhà cháu có biết không?”
Mộc Trạch Tê ngừng thở.
“Bác đã điều tra, cháu và Nghiêm Kỷ bên nhau lâu thế mà thằng bé không đưa tài sản gì cho cháu, bản thân cháu cũng không có tài sản. Như thế dù cháu có mua một chai nước, Nghiêm Kỷ cũng có thể dựa vào thẻ mà biết được cháu đang ở đâu.”
Nghiêm Hoằng Hoa nói rất nghiêm túc: “Con người phải có con át chủ bài mới được, không có át chủ bài thì phải giữ vững lòng mình.”
Lời nói như thế này còn sắc bén hơn, Phương Hoa Dung cũng không khỏi trách ông: “Đừng mang tâm lý chiến đấu làm ăn của ông đến đây! Dùng cho con trai ông đi!”
Mộc Trạch Tê cũng không cảm thấy bị xúc phạm, những lời của bác trai Nghiêm là sự thật…
Đến lúc Nghiêm Kỷ nhận được điện thoại của thím Lý vội trở về thì thấy cảnh tượng này.
Mộ Trạch Tê ngồi ngay ngắn như dáng vẻ như chim cút, còn bố mẹ mình khí thế nghiêm nghị ngồi trên sô pha.
Mọi người không nói gì, chỉ đợi Nghiêm Kỷ.
“Bố, mẹ. Hai người đến sao không nói với con một tiếng.”
Nghiêm Kỷ nói rồi ngồi xuống cái ghế cạnh Mộc Trạch Tê, khoác tay lên vai cô.
Nghiêm Kỷ đã về, Mộc Trạch Tê vẫn yên lòng hơn một chút, ít nhất cũng có người để dựa vào, vô thức nắm tay áo anh.
Nghiêm Kỷ biết rõ bố mình là người thế nào nên xoa lòng bàn tay mềm mại của cô, an ủi cô.
Khí thế của bố Nghiêm Kỷ thật sự rất mạnh mẽ, không giống với khí thế oai phong của ông cụ Nghiêm, ông mang theo sự áp bức lạnh lùng, như thể được đánh thức bởi cơn gió lạnh.
Chỉ dùng vài câu nói đã khiến cô sợ hãi đến mức thương tích đầy mình.
Nếu không phải bác Phương thỉnh thoảng nói vài câu với cô thì bây giờ Mộc Trạch Tê giống như giây tiếp theo sẽ không có chốn dung thân, thu dọn đồ đạc cút cho khuất mắt rồi.
“Xem ra con đã vui đến quên trời quên đất rồi, ông nội con không quản được con sao?” Ánh mắt của Nghiêm Hoằng Hoa liếc nhìn cử chỉ của hai người một cái, uống một ngụm trà.
Mộc Trạch Tê sửng sốt, nghi ngờ nhìn Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ thở dài, ông nội anh là người khó đối phó, vừa mở miệng đã lôi sự hiếu thảo của con cháu và người nhà ra mở màn.
“Con đã nói với ông rồi, ông đồng ý cho con ở trong nước. Tập đoàn không thiếu nhân tài, chuyển ra nước ngoài rồi sẽ rất bận rộn.”
“Có lúc nào ông không thương con đâu, con nói không đi, ông ấy sẽ nghe theo ý con thôi. Con thì hay rồi, nuốt lời hứa rằng sẽ phụ giúp ông nội vào lúc trước. Hiệu suất công việc thấp, cũng không đi công tác, chỉ vì bảo vệ một người phụ nữ sao?” Nghiêm Hoằng Hoa nhìn thẳng vào anh.
Nhưng Mộc Trạch Tê lại giống như bị nói trúng tim đen, xấu hổ cúi đầu.
“Ông nội có bà nội ở bên cạnh là được rồi.”
“Ông bà nội của con không cần đứa cháu này ở bên hay sao?”
“Ông bà còn muốn hưởng phúc của đứa cháu này đấy, sao con không ở bên hai ông bà chứ?’
Sao lại cãi nhau rồi? Mộc Trạch Tê không biết nên làm gì.
Hai bố con vừa gặp nhau đã như vậy, Phương Hoa Dung cũng đau đầu. Khí chất của hai bố con không giống nhau, nhưng khí phách kẻ mạnh giống nhau như đúc.
“Con muốn nuôi thì tự nuôi, con đã giấu diếm thì đừng đem ra khoe khoang. Nhà họ Nghiêm rất giỏi, nhưng các hào môn thế gia khác cũng sẽ coi trọng những thứ này.”
Nhà họ Nghiêm là một thế gia rất nghiêm khắc và cổ hủ. Hôn nhân của nhà họ Nghiêm không phải môn đăng hộ đối cũng là người phụ nữ độc lập, có năng lực tự chủ.
Dường như người nhà họ Nghiêm trời sinh đã thích kiểu như vậy.
Nghiêm Hoằng Hoa nói thẳng quan hệ lợi và hại giữa các gia đình giàu có. Không chỉ nhà họ Nghiêm, bất cứ gia đình giàu có nào cũng không thích kiểu con dâu chỉ được khuôn mặt xinh đẹp như Mộc Trạch Tê.

Bình luận (0)

Để lại bình luận