Chương 145

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 145

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đến gần trưa, khi cả hai đã bắt đầu thấy hơi nản lòng, họ tìm đến địa điểm cuối cùng trong danh sách. Đó là tầng hai của một tòa nhà nhỏ trên một con đường không quá ồn ào nhưng lại rất gần trường đại học. Trước đây nơi này từng là một trung tâm Anh ngữ nhưng đã đóng cửa do dịch bệnh.

Người dẫn họ đi xem là một người đàn ông trung niên, chủ của tòa nhà. Ông mở cánh cửa kính, một không gian rộng rãi hiện ra trước mắt họ. Nơi này rộng khoảng hơn 100 mét vuông, đã được chia thành một sảnh chờ nhỏ và hai phòng học lớn. Quan trọng nhất là bàn ghế, bảng trắng, máy chiếu, điều hòa… tất cả đều còn nguyên vẹn và sử dụng tốt.

“Wow…” Long không giấu được sự kinh ngạc.

Minh An thì im lặng, cô đi một vòng quanh các phòng, tay sờ lên mặt bàn, mắt quan sát từng chi tiết nhỏ nhất, từ ổ cắm điện cho đến tình trạng của máy chiếu. Vẻ mặt cô không để lộ chút cảm xúc nào, nhưng Long biết, trong lòng cô cũng đang phấn khích không kém gì cậu.

Sau khi xem xét kỹ lưỡng, cô quay lại phía người chủ nhà.

“Giá thuê ở đây thế nào vậy chú?” Giọng cô bình tĩnh, chuyên nghiệp, không hề tỏ ra là mình đang rất ưng ý nơi này.

“Nếu các cháu thuê cả tầng này, giá là 30 triệu một tháng, cọc ba tháng, hợp đồng ít nhất một năm,” người chủ nhà nói.

Minh An khẽ nhíu mày. Giá này không hề rẻ, nhưng so với những gì họ nhận được thì hoàn toàn hợp lý.

“Bọn cháu mới khởi nghiệp, kinh phí còn hạn hẹp. Chú có thể bớt một chút được không ạ?” Minh An bắt đầu thương lượng. “Bọn cháu sẽ ký hợp đồng hai năm, và sẽ thanh toán tiền thuê sáu tháng một lần.”

Người chủ nhà có chút đắn đo. Lời đề nghị của Minh An rất hấp dẫn. Thay vì nhận tiền hàng tháng, ông sẽ có ngay một cục tiền lớn, và lại giữ được khách thuê lâu dài. Ông nhìn hai cô cậu sinh viên trẻ tuổi nhưng phong thái lại rất chững chạc, chuyên nghiệp, trong lòng cũng có thiện cảm.

“Thôi được,” ông gật đầu. “Nếu các cháu ký hai năm và trả trước sáu tháng, chú bớt cho các cháu còn 25 triệu một tháng. Giá này là giá cuối cùng rồi nhé.”

Minh An và Long nhìn nhau. Ánh mắt họ giao nhau chỉ trong một giây, nhưng cả hai đều hiểu đối phương đang nghĩ gì. Đây là một món hời.

“Dạ được ạ,” Minh An gật đầu dứt khoát. “Vậy chiều mai bọn cháu sẽ qua ký hợp đồng và đặt cọc luôn ạ.”

“Tốt! Cứ quyết định nhanh gọn như vậy là chú thích rồi,” người chủ nhà cười ha hả, chìa tay ra bắt tay với cả hai.

Rời khỏi tòa nhà, cả Long và Minh An đều không giấu được nụ cười rạng rỡ trên môi.

“Tuyệt vời! Nơi đó quá hoàn hảo!” Long reo lên.

“Tất nhiên rồi,” Minh An đắc thắng. “Tầm nhìn của ai chứ lị.”

Họ đi bộ về căn hộ, không khí giữa trưa Sài Gòn có chút oi bức nhưng lòng họ lại phơi phới lạ thường.

“Giờ mình có địa điểm rồi,” Long nói. “Bước tiếp theo là hoàn thành bản kế hoạch chi tiết để trình cho thầy Minh. Có được sự bảo trợ của khoa, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.”

“Đúng vậy,” Minh An gật đầu. “Em đã có ý tưởng rồi. Chúng ta sẽ không chỉ dừng lại ở việc dạy thêm. Chúng ta sẽ biến ‘Chinh Phục Đại Học’ thành một câu lạc bộ học thuật thực sự, tổ chức workshop, talkshow với các doanh nhân, tạo ra một hệ sinh thái hỗ trợ sinh viên toàn diện. Thầy Minh chắc chắn sẽ thích ý tưởng này.”

Long nhìn cô gái đang đi bên cạnh mình. Dưới ánh nắng chói chang, mái tóc bạch kim của cô càng thêm rực rỡ. Đôi mắt cô sáng lên vì đam mê và tham vọng. Cậu chợt nhận ra, việc chinh phục cô gái này còn khó hơn cả việc chinh phục tri thức. Nhưng giờ đây, cậu không chỉ có được cô, mà còn có cả một tương lai, một “đế chế” đang chờ họ cùng nhau xây dựng.

Cậu bất giác đưa tay ra, nắm lấy bàn tay cô. Minh An hơi giật mình, nhưng rồi cô mỉm cười, những ngón tay của cô đan chặt lấy tay cậu. Giữa dòng người tấp nập trên phố, họ cứ thế nắm tay nhau bước đi, bóng hai người đổ dài trên vỉa hè, hòa quyện vào nhau làm một.

Bình luận (0)

Để lại bình luận