Chương 145

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 145

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ba mươi ngày này, mỗi một ngày đều sẽ trở thành ác mộng của Hạnh Mính.

Lúc vừa bắt đầu, hai người chỉ là làm tình đơn thuần. Nguyên Tuấn Sách vẫn làm theo ý mình, thao cô bất kể tâm tình, cho dù Hạnh Mính có đau đến bật khóc, hay là tức giận kháng cự, cào rách da trên cổ anh.

Như thể không thao cô đến đổ máu, Nguyên Tuấn Sách sẽ không bỏ qua. Anh còn xem rất nhiều sách hướng dẫn cách dễ thụ thai, sau khi kết thúc mỗi lần bắn tinh, anh đều sẽ lót một cái gối dưới eo Hạnh Mính, bắt cô duy trì một tư thế trong vòng năm giờ, không cho phép nhúc nhích.

Sau đó Nguyên Tuấn Sách sẽ mở chân cô ra để kiểm tra, dùng ngón tay thử thăm dò tinh dịch bên trong đang mắc ở chỗ nào, rồi mới bế cô lên, tinh dịch trắng đục đặc sệt sẽ trào ra từ hoa môi sưng như cái bánh màn thầu.

Thân thể Hạnh Mính mềm như vũng nước, ngã vào trong lòng ngực anh, tùy ý để anh chà đạp.

Nguyên Tuấn Sách sẽ đem ngón tay cắm vào, thọc vào rút ra, nghịch ngợm qua lại trong âm đạo của cô. Ngón tay bắt chước động tác làm tình, anh nâng bả vai Hạnh Mính, cực kỳ giống như đang ôm một đứa trẻ con.

“Hạnh Mính, em có cảm giác được tinh dịch đang chảy vào bên trong không? Tôi đã bắn rất nhiều, Hạnh Mính nhất định sẽ mang thai đứa bé của tôi.”

Hai ngón tay thon dài dính đầy bạch trọc, từ từ rút ra khỏi môi âm hộ, thứ dịch thể ướt át ngượng ngùng chảy thành dòng, thành vũng dưới đất.

Nguyên Tuấn Sách dùng ngón tay dính tinh dịch, tùy ý bôi lên trước ngực cô, chẳng bao lâu sau, bầu ngực oánh khiết bóng loáng đã loang lổ vệt nước lấp lánh

Vào buổi tối mỗi ngày, khi đến thời gian kiểm tra mang thai, Nguyên Tuấn Sách sẽ ôm cô ra khỏi tầng hầm, đi vào phòng vệ sinh, đặt Hạnh Mính lên trên bồn cầu.

Thân thể xấu hổ cứng còng thẳng đứng, âm đạo bắt đầu ướt át, một dòng nước ngượng ngùng chảy ra, nhỏ giọt vào trong bồn cầu, phát ra âm thanh.

Đó không phải là nước tiểu, mà là tinh dịch đã mắc kẹt trong cơ thể cô suốt một ngày, chúng đang không ngừng tràn ra bên ngoài. Nguyên Tuấn Sách bắn quá nhiều, chỉ riêng những đống tinh dịch đó cũng đó khiến bụng nhỏ bằng phẳng của Hạnh Mính căng trướng đến phồng lên.

Nguyên Tuấn Sách cầm que thử thai, đặt dưới người Hạnh Mính, nói với cô: “Tè ra.”

Cô cúi đầu, nếu không phải trên bả vai còn có một bàn tay đỡ lấy cô, giờ phút này cô đã sớm té ngã, quỳ rạp trên mặt đất.

“Tè ra, Hạnh Mính.”

Anh không hề hay biết, chuyện này đối với một thiếu nữ chỉ có 17 tuổi như Hạnh Mính có bao nhiêu thẹn thùng. Thân thể trần trụi ngồi trên bồn cầu, gương mặt tái nhợt bỗng chuyển màu đỏ đậm, đôi mắt đã khóc đến sưng lên cũng bởi vậy càng sưng đỏ to hơn.

“Hạnh Mính.” Nguyên Tuấn Sách lên tiếng cảnh cáo.

Hạnh Mính bắt lấy cánh tay ánh, phát ra tiếng khóc nức nở nhỏ bé như tiếng muỗi kêu, ngón chân dùng sức cuộn tròn trên mặt đất. Cô dốc hết toàn lực, nước tiểu mới róc rách tích tích chảy ra, tinh dịch càng mạnh mẽ tràn ra khỏi âm đạo, chảy xuống thành dòng, cô không biết nên làm như thế nào, chỉ có rơi nước mắt chấp nhận tất cả.

Cô hận Nguyên Tuấn Sách, hận tất cả mọi chuyện anh làm với cô, kết quả anh còn muốn giả mù sa mưa quan tâm nói một câu: “Hạnh Mính thật ngoan.”

Hai mươi ngày qua đi, Hạnh Mính vẫn không có dấu hiệu thụ thai, Nguyên Tuấn Sách bắt đầu cảm thấy, có phải anh làm sai chỗ nào?

Do phương thức làm tình của anh có vấn đề, hay là do bắn chưa đủ nhiều? Vì sao nhân loại thụ thai lại là chuyện khó khăn như vậy? Rõ ràng anh đã không ngừng làm tình với Hạnh Mính, không ngừng rót tinh, bắn vào tử cung của cô.

Nguyên Tuấn Sách trầm tư, đôi tay đang nắm lấy eo Hạnh Mính không khỏi càng dùng sức, cậy mạnh tăng lực. Vốn động tác đã chẳng dịu dàng gì, này lại một kích chọc thẳng vào âm đạo, Hạnh Mính bị tàn phá đến sụp đổ, cắn chăn thét chói tai.

Chăn đệm dưới thân chồng chất thành một khối, Hạnh Mính với tay bắt lấy, đưa vào trong miệng cắn, tóc tai hỗn độn, không còn hình tượng rũ tán loạn trên mặt, hai mắt trừng to, tròng mắt toàn là tơ máu, hàm răng gắt gao cắn chặt vào nhau. Cô đang phải chịu đựng nỗi đau đớn cùng cực, thân thể lắc lư trước sau.

Rõ ràng là cô không thể trốn qua quá trình bị thao tàn nhẫn này, nhưng cô vẫn sinh ra một ý nghĩ không nên có, cô muốn chạy trốn! Thân là nhân loại tay không tấc sắt, còn muốn giết một con yêu ma có yêu lực cường đại như Nguyên Tuấn Sách.

Hạnh Mính đau đến tâm sinh hận ý, một bên tâm trí muốn cô nhịn một chút, một bên lại đang rít gào, rống giận muốn giết chết anh, giết chết anh!

Tốc độ Nguyên Tuấn Sách thọc vào rút ra càng lúc càng nhanh, thần sắc anh bình đạm, giống như đang hoàn thành một cái nhiệm vụ nào, không có tình cảm, mặc dù dương vật rút ra toàn là huyết, nhưng trong mắt anh chưa từng lóe lên chút thương hại nào.

Môi âm hộ bị thao đến lật ra ngoài, khe hở chật hẹp lúc trước đến một ngón tay nhét vào cũng thấy gian nan, hiện giờ đã sưng đại giống như vỏ trai thịt, đỏ chói lọi.

Âm đạo rộng mở đến mức có thể nhét cả một cái nắm tay nhỏ, dương vật thô tráng to như cánh tay trẻ em, lại cắm lại rút, máu loãng đỏ thẫm siêng năng chảy ra từ bên trong.

Eo thon trong tay vặn vẹo như rắn, giãy giụa muốn thoát khỏi cự vật dưới háng anh. Ngón chân Hạnh Mính cuộn lại, cô vừa khóc vừa bò về phía trước, ngã xuống giường, lại ngựa không ngừng vó mà bò dậy, trốn lên con đường thông từ tầng hầm lên phòng khách.

Nhưng hai chân cô đã mềm nhũn, Hạnh Mính lại ngã xuống đất, đập vào đống que thử thai rơi đầy đất. Cô đau đớn muốn chết, che đi bộ phận sinh dục yếu ớt, muốn hét lên nhưng lại bị nỗi sợ hãi áp chế, cô chỉ có thể run rẩy, chân run, cả người đều run rẩy.

Nguyên Tuấn Sách xuống giường, quái vật khổng lồ dựng đứng giữa háng, nó kề sát vào bụng, dục vọng dữ tợn với gân xanh bò khắp dương vật. Dương vật màu nâu, phần mã mắt trên đỉnh quy đầu chảy ra chút bạch trọc, tinh hoàn đã phình to, bên trong đầy ắp tinh dịch, đang vận sức chờ phát động, muốn lao tới.

“Hạnh Mính, tôi sắp bắn rồi, em đang không chờ nổi muốn kiểm tra sao?”

Nguyên Tuấn Sách mỉm cười vươn tay về phía cô, có lẽ đến bản thân Nguyên Tuấn Sách cũng không bao giờ nhận ra, ý cười mà anh tự cho là ôn nhu ấy, hiện lên trên gương mặt này có bao nhiêu khủng bố: “Còn chưa tới buổi tối, không nên gấp gáp, tôi nhất định sẽ làm cho em thụ thai.”

Ngày hôm sau, Nguyên Tuấn Sách ôm Hạnh Mính đang hấp hối trong lòng ngực, chờ cô nhỏ hết đống cơm vừa ăn vào ra xong, hỏi cô: “Có muốn đi nhìn xem con mèo kia, hiện tại thế nào không?”

Ánh mắt Hạnh Mính lại lần nữa sáng lên, cô nôn mửa đến kiệt sức, cả người suy yếu, chỉ có thể dùng chút sức lực cuối cùng, không chút do dự gật đầu.

Nguyên Tuấn Sách dùng chăn bọc kín cả người Hạnh Mính, ôm cô, sử dụng năng lực dịch chuyển tức thời, hai người liên tiếp dịch chuyển qua năm lần, mới đến bên ngoài cửa sổ của căn phòng Lộ Điệp đang thuê.

Nguyên Tuấn Sách ôm Hạnh Mính ngồi trên bức tường, Hạnh Mính nhìn xuyên qua cửa sổ, quan sát tình hình trong phòng. Lúc này, bé mèo trắng đang nằm trên đùi Hồ Anh Tài, được anh ta dịu dàng vuốt ve thuận lông, cái đuôi bất động, đôi mắt không mở, giống như đã không có sinh mệnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận