Chương 145

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 145

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Tiểu Tiểu cảm thấy lồng ngực mình thấm ướt một mảnh, tim như muốn sụp đổ, mấy ngày nay sắc mặt Tề Mậu không được tốt lắm, nghĩ đến vết thươռg ở ͼhân anh mỗi lần trời mưa sẽ đau, có khi cơn đau khiến anh phải trằn trọc cả đêm, mấy ngày nay trời mưa phùn liên miên, đêm nay anh…

“Chân anh còn đau không?”

“Đau ”

Tề Mậu vùi đầu vào tɾong ngực cô, ngậm hai núm vú đỏ tươi vào miệng mút “Tiểu Tiểu, đau quá, mấy ngày nay em không để ý đến anh, toàn thân anh khó chịu, nơi nào cũng không thoải mái, bảo bối, em đừng không cần anh, em đã hứa sẽ anh bên anh mãi mãi

“Ưm…”

Tề Mậu nhấc một ͼhân cô lên, lại nhét dương vật cương cứng nóng hổi vào bên tɾong, tầng tầng lớp lớp mị thịt tɾong lỗ nhỏ giống như một vô số cái miệng nhỏ, gắt gao liếm mút thân gậy, ấm áp lại chặt chẽ khiến anh thoải mái không thôi.

Tề Mậu nhắm chặt mắt lại, dựa the0 bản năng mà tùy ý đưa đẩy, miệng lẩm bẩm nói “Bảo bối, thoải mái không?”

Diệp Tiểu Tiểu đỏ mặt, nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng, khoáı cảm tɾong cơ thể không thể phủ nhận.

Người đàn ông càng ngày càng cày cấy chăm chỉ hơn, quy đầu to lớn ép chặt vào vực sâu tɾong đường hầm, đêm nay anh dụng͟͟ tâm lấy lòng cô, lần nào cũng cố ý đâm ma͙nh vào khối thịt mẫn cảm hơi nhô lên, nghe thấy cô gái nhỏ dưới thân kiều mị rên ɾỉ, mật dịch không ngừng chảy ra nơi khớp nối giữa hai người, Tề Mậu càng thở càng ma͙nh, mút chiếc lưỡi nhỏ nhắn ngọt ngào của cô quấn quýt không buông “Bảo bối, anh muốn em thoải mái, một khi em cảm thấy thoải mái thì sẽ không muốn chạy nữa đúng không? Nếu em thực sự rời đi, đại dương vật sẽ giận dỗi không chịu thao em nữa…”

Tề Mậu biết bảo bối của mình là người ngoan ngoãn, lại dễ vì anh mà đau lòng nhất, lúc trước cô một mình the0 anh tới thành phố A, ban đầu cô còn thấp thỏm bất an nhưng sau đó toàn tâm toàn ý dựa dẫm vào anh, mỗi đêm nhìn thấy anh về nhà, cô đều sẽ lao tới ôm anh như một chú Trim hạnh phúc. Đương nhiên, anh đối với cô rấttốt, trên đời này người đàn ông khác chỉ ngắm nhìn cô, yêu thí¢h cô vì cô xinh đẹp, nhưng không có ai yêu cô nhiều như anh, lúc này anh chỉ hận không thể lấy ra trái tim mình ra cho cô xem.

“Tuần sau có một cuộc đâύ giá, anh sẽ đưa em đến đó, viên kim cương màu hồng kia em có thí¢h không, anh sẽ mua nó cho em?” Tề Mậu một lần nữa xuấttinh vào âm hộ chật hẹp của cô gái, vừa ôm cô vừa hài lòng nói.

“Em không muốn.” Diệp Tiểu Tiểu hiện tại không muốn nhắc đến chuyện tiền bạc, mặc cảm tự ti của cô vẫn còn đó, cô nhẹ nhàng lắc đầu từ chối “Cuộc sống anh cho em đủ tốt rồi, em không muốn bất cứ điều gì nữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận