Chương 145

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 145

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, tâm địa chua ngoa chửi tận mặt à? Xứng đáng bị trời hành, đáng đời bị câm ”
“Xưa nay xe nhà ta luôn đậu ở đây, đứa nào dám lộn xộn di dời thì ta sẽ kêu con trai ta đập nát tường nhà đứa đó Đồ đĩ nhỏ bỉ ổi, tối ngày sáng đêm lúc nào sân nhà cũng đầy nam nhân tới lui, hôm kia đón Khỉ, hôm qua rước chó, hai đứa chúng bây rên ɾỉ náo loạn suốt đêm như ma khóc sói gào. Đến sáng rồi, ban ngày ban mặt rồi mà cũng phát dâm cho được. Đúng là cái đồ hạ lưu đê tiện, dâm đãng rào rú…”
Mặt Oanh Nhi lập tức trầm xuống hiện vẻ căm giận.
Ôn Trạm nghe chửi thì ͼhân mày cũng nhíu chặt xếp thành đỉnh núi, nghiêm túc hỏi “Bà g͙ià đó đang chửi nàng à?”
“Ừm, là lão thái bà cách vách, có ba đứa con trai cao to ℭường tráng. Ở ngoài tường viện nhà ta có một chiếc xe bán thức ăn khô làm bằng gỗ, đó là xe của nhà họ, chàng đã động vào chiếc xe đó à?”
Ôn Trạm gật đầu “Không phải đồ đạc nhà mình thì cớ gì lại đậu ở tường bên này, nhà họ không có sân à? Hôm qua ta thấy xe hàng đó vướng víu nên đẩy nó ra đầu ngõ, ném đi rồi.”
Thật là xấu xa Cô nương câm nghe xong thì che miệng suýt phì cười. Chẳng trách bà g͙ià đó muốn quậy, ném đồ nhà bà ta đi xa như vậy, bà ta muốn tìm lại chiếc xe cũng khó.
“Giờ làm sao? Ta chửi bà ta hộ nàng nhá?”
Ôn Trạm chắp hai tay sau lưng, mặt đầy hào khí anh hùng.
Bà g͙ià ngu ngốc kia dám sỉ nhục con dâu bảo bối của hắn thì có lẽ trước đây cũng từng ức hiếp nàng không ít lần.
Hắn nhất định phải giúp bảo bối nhà hắn đòi cả vốn lẫn lãi
“Con xe vô chủ kia của bà à?”
Ôn lớn nhân bước ra sân nhà, hai tay chống nạnh, hùng hổ trừng mắt với bà g͙ià đang chửi đổng kia “Bà có biết tường này của nhà ai không? Tường nhà ta Đã là của ta thì đồ đạc ngoài bờ tường cũng là của ta, ta thí¢h quăng đi đâu thì quăng. Lần sau bà còn để đồ đạc lung tung thì ta sẽ quăng tiếp, quăng xa hơn, bà không tin thì thử xem.”
Dù người ta không đúng khi đặt đồ đạc ở bờ ven tường nhà nàng nhưng những lời này của Ôn Trạm cũng không hay cho lắm.
Cô nương câm đang ở tɾong sân, nghe hắn nói vậy thì lập tức nhức đầụ
“Đánh rắm cái con mẹ nhà ngươi Ngươi là cái thứ thối tha đầu chó nào mà có tư cách đứng đây nói chuyện? Đồ chó chết chạy the0 cắn mông nữ tử.”
“Ta đang chửi con nhỏ câm đó, ngươi có quyền gì đứng đây lên tiếng? Chắc ta thèm vào bờ tường nhà các ngươi, đồ điếm câm kia không biết đã liếm háng cho bao nhiêu tên rồi chứ có mình ngươi ¢hắc. Ngươi nghĩ ngươi là ai? Còn dám động vào đồ nhà ta, ta sẽ sai mấy đứa con trai đánh gãy ͼhân chó nhà ngươi.”
Những lời này làm Ôn Trạm không vui, cái gì mà nói nàng ấy liếm cho bao nhiêu tên chứ?
Cô nương câm nhà hắn chỉ có một nam nhân duy nhất, tối qua nàng vừa bị hắn phá trinh thì còn liếm được cho ai? Chỉ liếm hắn thôi.
“Mẹ ta chết mấy chục năm rồi, bà muốn nghe đánh rắm thì ra mộ mẹ ta mà nghe, hỡi bà g͙ià đui mù người chó khó phân kia, khi thì bà mắng vợ ta là đồ câm, khi thì bà lại mắng nàng kêu dâm, bà có điên không?”
“Hay con trai bà khoét não bà làm đồ khô rồi? Ta thí¢h the0 sau cắn mông nàng ấy đấy, bà có ghen tị đỏ mắt thì cũng chỉ là cái thứ gái g͙ià đít ghẻ mông chảy mủ háng nhiễm lậu tới chết cũng không ai thèm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận