Chương 145

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 145

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh cong lưng hạ người xuống, mặt mày hớn hở tươi cười, lòng bàn tay dịu dàng vuốt ve gương mặt cô, nhẹ giọng nỉ non: “Anh đưa em về nhà.”

Khương Từ Niên thay áo hoodie quần dài, rồi đẩy xe lăn có Lê Đông đang ngồi trên đó ra khỏi phòng bệnh.

Ngoài cửa, khi hộ sĩ và bác sĩ canh chừng thấy tình huống như vậy thì ngay lập tức tiến lên muốn ngăn cản, Khương Từ Niên từ phía sau xe lăn rút ra một cây gậy sắt, nắm chặt trong tay kề sát bên người. Tiếp đó, không hề chần chừ mà hướng tới phía trước chạy nhanh về hướng đám người kia, cánh tay săn chắc của anh đang cầm gậy sắt không chút ngần ngại mà vung thẳng vào bất cứ kẻ nào dám ngăn cản mình, nét mặt lạnh lùng hung ác, đôi mắt long lên trừng to tàn bạo, giống như kẻ giết người tàn nhẫn sẽ ra tay quét sạch mọi chướng ngại vật, dù là ai anh cũng sẽ không ngần ngại mà tiễn kẻ đó xuống địa ngục.

Tiếng gậy sắt chát chúa va đập vào trên đầu cùng phần đùi của bọn người kia vang lên liên hồi, Khương Từ Niên giơ lên một chân thon dài, dùng hết sức mà đạp mạnh vào phần ngực của người đang nhào về phía anh, giơ gậy sắt trong tay lên, không nói hai lời mà hung hăng đánh liên tiếp vào phần đầu của người đó.

Trên hành lang không ngừng phát ra từng trận âm thanh ồn ào, tiếng gậy gọc va chạm cùng tiếng người í ới kêu rên đau đớn, còn có loáng thoáng vài âm thanh nặng nề của thân người ngã xuống trên mặt đất.

Có người ngã xuống đất không dậy nổi, có người nằm trên mặt đất ôm cơ thể đau đớn, có người hốt hoảng, run rẩy bò đi lủi trốn vào phía sau ngăn tủ.

Khương Từ Niên nhặt từ trên mặt đất lên một lọ thuốc an thần, anh đâm kim vào rút thuốc lên, tiếp đó một tay anh nắm gậy sắt một tay cầm kim tiêm bước về phía Lê Đông đi tới. Cô gái ngồi trên xe lăn với ánh mắt vô hồn, hai trong mắt nhìn thẳng chăm chú vào khoảng không vô định phía trước, đôi tay cô đang bị trói chặt đặt ở trên đùi, bên trên được phủ một chiếc áo khoác màu đen che giấu.

Khương Từ Niên đi đến phía sau xe lăn của cô, tiếp đó đâm kim tiêm chích thuốc vào chỗ phía sau cổ của cô.

Cảm giác nhói đau khi mũi kim đâm vào da thịt làm cho đôi mắt cô trừng lớn hơn, tròng mắt phóng đại, lúc chất lỏng trong ống tiêm chậm rãi chảy vào trong thân thể, các cơ bắp bị tác động nhẹ nhàng buông lỏng, cô cảm giác được từng khối cơ trong thân thể như nhũn ra, nhưng cũng không có cách nào khác nên cũng chỉ đành thả lỏng người, dựa lưng vào phía sau, sức lực toàn thân như mất hết,trong lòng nôn nao dâng lên một nỗi sợ hãi vì không thể cảm nhận được thân thể mình nữa.

Sau khi tất cả thuốc trong ống tiêm được chích hết vào người cô, Khương Từ Niên ném kim tiêm xuống đất, gương mặt ghé sát vào cổ cô, hé miệng nhẹ thổi vài hơi lên vị trí lỗ kim nho nhỏ, tiếp đó chậm rãi thì thầm mấy lời bên tai cô: “Anh thấy không yên tâm cho lắm, nên em ngoan, ngủ một giấc nha, không cần nghĩ gì cả, tất cả đều có anh lo rồi.”

Khương Từ Niên âm thầm đi đến phòng an ninh, rồi nhanh chóng đánh úp vào những người ở trong đó, khi đánh nhau dáng vẻ anh hung bạo liều lĩnh như không muốn sống, không hề lo lắng cho chính mình mà có ý phòng thủ hay e ngại, trên tay anh cầm gậy sắt cứ thế mà hung hăng hướng tới phần đầu và phần mặt yếu ớt nhất của người khác quất đánh, mỗi một gậy đánh xuống đều dùng hết sức như muốn lấy mạng đối phương vậy. Nếu có người muốn bò dậy hay đứng lên chống lại, anh đều sẽ không khoan nhượng mà trực tiếp dồn hết sức đánh mạnh như muốn lấy mạng người nọ luôn.

Khương Từ Niên không giống với những bệnh nhân tâm thần khác, trên tay anh đã dính máu người, bản thân cũng không hề biết cái gì là giới hạn đạo đức, anh cũng chẳng quan tâm pháp luật là vật gì, từ khi còn nhỏ anh đã chính mắt nhìn thấy chính tai nghe được những chuyện bạo lực, lấy sức mạnh đàn áp giải quyết tất cả, nên sớm đã mất đi cái gọi là đồng cảm với người khác, anh chỉ biết dùng sức mạnh đoạt lấy cái mình muốn, hoàn thành chuyện mình cần, dù cho phải đem người đó đánh tới nát đầu óc ác tuôn ra ngoài, anh cũng không thèm quan tâm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận