Chương 145

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 145

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đã tiêm cho cô một liều ức chế tuyến lệ , nhưng trong đầu hắn tạm thời không nghĩ được ra nguyên nhân mà cổ họng cô lại không phát ra được âm thanh, hắn trích ra một ít máu, bắt đầu dùng máy móc kiểm tra đo lường.

Cơ thể cô từ lúc bị cải tạo tới nay, đoán rằng không có dùng qua nhiều dược liệu, Rina thấy mệt liền ngủ thiếp đi không hay nhưng Phó Chấp lại bị trường hợp này doạ tới. Rốt cuộc đây cũng là lần đầu tiên hắn tiếp nhận loại thân xác đã bị cải tạo lại như thế này nên cũng không rành, hắn xác nhận cô chắc chắn còn hô hấp, mạch tượng vẫn đập thì mới hít thở nhẹ nhàng.

Trong lúc hắn chế thuốc ở căn phòng được bao quanh bởi vô số loại dược liệu, thì đột nhiên bất giác dưới lầu xuất hiện bóng người đang lặng lẽ nhích từng bước hướng về phía lầu trên.

Tay Tang Nại lần mò về phía lan cầu thang, di chuyển cẩn thận, tư thế nửa đứng nửa ngồi xổm, thẳng đến khi nam nhân kia bước hẳn vào bên trong mới xải lưng bước vội vào, nhìn góc này thấy bên trong cánh cửa kia là đầy rẫy lồng sắt cất chứa động vật.

Nhìn thấy cô hiện tại như một con rối bị buộc ở ghế, cậu vội tìm chốt mở, giải phóng tay chân cho cô khỏi khuyên sắt.

Cậu bế thốc Rina lên vội hướng về phía lầu dưới.

Tang Nại chưa bao giờ làm ra cái chuyện cứu người mà lén lút như đi trộm cắp thế này trước đây. Sắc mặt cậu trắng bệch, cậu liếc mắt xuống lầu thử kêu nhằm đánh thức những tên làm nhiệm vụ canh gác nhưng căn bản đều không tỉnh nổi.

Chính cậu cũng tự tay uống thử một ngụm nước cà chua mà mình làm ra để tạo thành kế hoạch cứu cô, nhưng chỉ nhấp có một tí nên cũng mau tỉnh táo lại.

Tóm lại trước tiên cậu phải mang nàng khỏi cái địa phương quỷ quái này mới được, nam nhân kia quả không phải dạng người tốt gì, nhìn thoáng qua cái phòng thí nghiệm kia của hắn không chừng tên đó lại có vọng tưởng điên rồ muốn làm thí nghiệm trên cơ thể cô !

Tang Nại ôm cô chạy thẳng cẳng ra căn cứ chết bằm này, trong tâm trí cậu chỉ mong cùng cô phiêu du trên du thuyền, không bị sóng biển đánh lạc hướng.

Hắn bế cô vội vã chạy trốn, chạy không ngừng nghỉ, chỉ sợ tên kia phát hiện mà đuổi kịp, họ vượt qua những bụi rậm um tùm, xuyên qua cành lá chuối tây lâm tốt tươi. Thân thể cậu thể lực vốn cũng không tốt lại nhỏ gầy yếu ớt nên đã kiệt sức, ôm người trong lồng ngực ngồi xổm trên mặt đất thở hổn hển ‘hô hô’, nhẹ giọng đánh thức cô.

“Chủ nhân, chủ nhân ?”

Hắn lo lắng nhìn thiếu nữ không có phản ứng gì.

Tang Nại thở gấp, mặt ửng hồng do chạy quá sức, lông mày cùng tóc mái đã bê bết mồ hôi.

Cậu lần nữa đem người dùng sức bế lên tới, bất chấp cánh tay đã mỏi rã rừ, đôi chân sải bước hướng tới bãi biển phương xa, du thuyền hảo hạng đã ở sẵn đấy.

Hắn bước lên, du thuyền liền tự động thu hồi lối đi,cậu dự tính vẫn chưa nên khởi động vội thuyền, nhìn về phía bàn điều khiển liền thấy đầu óc choáng váng, giao diện phức tạp, cậu rối rắm vò vò mái tóc ngắn, cau mày tạm ngưng lại, cầm lấy đầu tiên là một bản thảo thuyết minh cách sử dụng, ngồi xổm xuống mặt đất đọc qua.

Sau khoảng thời gian não bộ phải căng ra hoạt động thì ít nhất cậu cũng biết làm sao để khởi động, cũng biết được du thuyền này có thể tự điều khiển, có thể tự đi bất cứ nơi nào, vậy liền tuỳ nó tự di chuyển là được.

Tang Nại quay đầu lại, liếc nhìn chăm chú người đang ngủ say ở trên ghế sô pha.

Có thể cùng cô phiêu bạt, sinh hoạt tự do tự tại ở đại dương vô tận thế này tựa hồ cũng không kém a.

Những tia nắng còn sót lại vương vãi trên mặt biển, ánh sáng yếu ớt phản xạ xuống mặt nước sóng sánh dập dìu từng khúc từng khúc vỗ lên nhau, tạo nên một bản âm hưởng vô cùng thích thú, mặt biển lúc này phát sáng lấp lánh rực rỡ, nhìn về phía phương trời xa xa vô định, phá lệ lại khiến người ta mông lung tưởng rằng đấy là chân trời.

Hoàng hôn cũng đã tan biến nhường lại khoảng không cho màn đêm tĩnh mịch, không khí biển nước vô cùng mát mẻ, dải ngân hà chứa đầy ắp những vì tinh tú chiếu sáng cả khoảng trời bao la phản chiếu xuống biển tạo thành những đốm sáng nhỏ li ti trôi nổi theo làn nước, vô cùng bắt mắt. Tuy vậy nhưng vẫn có thể phân biệt đâu là chòm sao Bắc Đẩu, chắc hẳn ngày mai thời tiết rất đẹp.

Rina yên tĩnh ngắm sao, mái tóc lơ phơ theo làn gió lạnh.

Ở trên ghế của boong tàu, màn đem đem theo không khí mát mẻ, tay cậu khẽ vuốt khuôn mặt nhỏ nóng bỏng như sốt của cô, phá lệ thấy thoải mái.

“Bởi vì tôi thấy cơ thể chủ nhân nong nóng cho nên tôi mới đem chủ nhân ôm lên trên boong tàu.” Tang Nại nhìn cô cười rộ lên, mặt mày xán lạn cười vui vẻ: “Chủ nhân, chúng ta đang tư bôn.”

“Sau này, người là chủ nhân, tôi là nô lệ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận