Chương 145

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 145

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đường Miên sinh Tả Mộ Miên đã được nửa tháng, cái tên Tả Mộ Miên là do Tả Triều Chi đã nghĩ sẵn từ trước, bất kể là nam hài hay nữ hài, họ đều sẽ lấy cái tên này.
Tả Mộ Miên vừa sinh ra đã có hôn ước, đối tượng chính là đích trưởng tử Tu Tộ của đương kim Thái tử Tu Kỳ, chỉ cần bình an trưởng thành, tương lai nhất định cao quý không gì sánh được.
Ban đầu ở cữ, Đường Miên không được tắm gội, lòng vô cùng kháng cự việc chung giường với Tả Triều Chi, nhưng Tả Triều Chi thực sự không yên tâm về nàng, bèn đặt một cái sạp cạnh giường. Cuối cùng Đường Miên không nhẫn tâm, cho Tả Triều Chi chung chăn gối với nàng.
Tả Triều Chi cũng vô cùng có chừng mực, suốt một tháng ấy chỉ ôm nàng ngủ, thương yêu che chở nàng trăm bề, đặt trên tay thì sợ vỡ, ngậm trong miệng thì sợ tan, thậm chí còn cẫn thận hơn cả khi Đường Miên đang mang thai.
Chỉ có một việc phá tan sự kiềm chế và bình tĩnh của Tả Triều Chi, đó là khi Đường Miên căng sữa.
Khoảng canh giờ thứ ba sau khi sinh Tả Mộ Miên, Đường Miên bắt đầu chảy sữa, có lẽ là trong thời gian mang thai được chăm sóc kỹ càng, bầu ngực vốn đã đẫy đà của Đường Miên càng to hơn một vòng, Tả Triều Chi dùng hai bàn tay cũng không thể nắm trọn, bên trong đầy ắp sữa tươi.
Tả Mộ Miên khá nhỏ nhắn, sức ăn cũng không lớn, tuy nằm trong lòng mẫu thân cố gắng mút chùn chụt, nhưng cũng chỉ bú hết một bên là đã no rồi, yên tĩnh ngủ thiếp đi.
Vốn dĩ Đường Miên và Tả Triều Chi rất lo lắng, nhưng về sau thấy Tả Mộ Miên dường như có tốc độ trưởng thành của riêng bé, cũng rũ bỏ mối lo trong lòng.
Sức ăn của Tả Mộ Miên không lớn, thế là xảy ra vấn đề này, vào ngày thứ hai mươi sau khi sinh, Đường Miên bị sốt cao. Chuyện này khiến Tả Triều Chi lo sốt vó, khi ấy ngực Đường Miên đau muốn chết, hai bầu sữa nổi gân xanh, cứng như tảng đá. Dưới sự chỉ đạo của bà đỡ có kinh nghiệm, lần đầu tiên Tả Triều Chi hút sữa cho Đường Miên.
Thật ra Tả Triều Chi đã tưởng tượng chuyện này vô số lần, mỗi khi nhìn nữ nhi ngậm núm vú của thê tử, hắn lại thấy may mắn vì đứa bé này là nữ hài. Nếu là nam hài, hắn sẽ không thể nào chịu đựng được, chỉ có thể để nhũ mẫu đến cho con ăn thôi.
Thật ra vốn nên là nhũ mẫu cho con ăn, ngực của Đường Miên nên thuộc về hắn!
Mang theo suy nghĩ không thể nói ra, Tả Triều Chi úp mặt vào bầu ngực căng đầy, ngậm lấy đầu vú vì chảy sữa mà căng to lên ấy.
Đã quá lâu không được chạm vào đôi vú ngọc này, hắn ra sức bú mút suồng sã, dòng sữa trong trẻo và ngọt ngào tuôn ra khỏi hai đầu ngực, bắn tung tóe đầy mặt Tả Triều Chi, cũng khiến hắn cứng lên. Từ đó về sau, thời khắc hút sữa cho Đường Miên trở thành thời khắc giày vò nhất của hắn.
Giày vò nhất, cũng khiến người ta chờ mong nhất.
Cứ cách hai canh giờ mỗi ngày, bầu ngực đẫy đà ấy lại tỏa ra hương thơm mê người.
Không phải Đường Miên không chú ý đến phản ứng sinh lý của Tả Triều Chi, có mấy lần nàng chủ động mê hoặc, nhưng Tả Triều Chi đều thương tiếc thân thể của nàng, thà ngâm nước lạnh cũng không chịu chạm vào nàng nửa phần.
Mỹ nhân nằm đó, cơ thể như khối ngọc, làn da trắng hơn tuyết, ánh lên sắc hồng ấm áp và khỏe mạnh. Sau khi sinh, làn da của Đường Miên còn tinh tế hơn cả trước kia, chiếc yếm uyên ương nghịch nước màu đỏ đã bị vén lên, bàn tay trắng nõn thon dài mơn trớn nụ hoa đỏ thắm. Tả Triều Chi bước vào phòng ngủ, cảnh tượng nhìn thấy trước mắt khiến người ta máu nóng sục sôi.
Thân dưới vừa cứng vừa căng, sắc mặt Tả Triều Chi bỗng đanh lại.
“Đường Đường, được chứ?” Giọng hắn rất nhỏ, nhưng lại truyền thẳng vào tại Đường Miên.
“…” Đã quá lâu không thân mật, không ngờ lại có mấy phần thẹn thùng, Đường Miên không thể thốt ra chữ “được”, chỉ đành gật đầu nhẹ đến mức gần như không thể trông thấy.
Được sự đồng ý của Đường Miên, Tả Triều Chi không thể nhẫn nại thêm nữa, hắn tháo đai lưng xuống, dục vọng phấn chấn bỗng nhiên bật ra, mạnh mẽ quay vòng trước Đường Miên, “Tiểu bảo bối nhớ nàng quá.” Tả Triều Chi nặng nề cầm lấy thân gậy tràn đầy khí thế.
Gậy thịt của Tả Triều Chi sát lại gần bầu ngực của Đường Miên, Đường Miên hiểu ý, nâng hai bầu ngực của mình lên, để Tả Triều Chi thoải mái hành sự.
Tả Triều Chi đưa quy đầu to lớn chạm vào đầu vú của Đường Miên, cọ sát qua lại, “A ha…” Bầu vú căng sữa nhận lấy kích thích, cảm giác tê dại trào lên từng hồi, đuôi mắt Đường Miên hơi đỏ, những tia sữa trắng phun ra ào ào, giống như tiên nữ rải hoa. Dòng sữa trắng và ấm bắn đi rất xa, tưới đẫm gậy thịt, có một chút thậm chí còn rơi vào lỗ niệu đạo.
“Sh…” Tả Triều Chi thoải mái đến nỗi híp hai mắt lại, yết hầu chuyển động, tiếng thở dốc thỏa mãn vừa trầm vừa nặng.
Bàn tay to lớn xoa nắn bầu vú, kỹ xảo thành thạo khiến sữa không ngừng phun lên gậy thịt. Đường Miên có rất nhiều sữa, ngoại trừ hút sữa, hắn cũng sẽ giúp nàng bóp ra, sau đó lén lút đổ sữa lên gậy thịt, dùng để thủ dâm. Bây giờ có thể quang minh chính lớn bóp sữa lên gậy thịt, hắn hưng phấn không thôi, thoải mái đến mức da đầu tê dại.
Dòng sữa không chỉ thấm ướt cơ thể Tả Triều Chi, mà còn chầm chậm chảy từ cái bụng nhẵn bóng của Đường Miên xuống dưới, chảy vào tiết khố. Ngón tay Tả Triều Chi đi theo dòng sữa nọ, vén quần Đường Miên lên, ánh mắt nhìn thẳng vào âm hộ non mềm. Bởi vì dục vọng, chỗ kia giống như quả đào chín mọng, mịn mà sưng tấy, dụ dỗ người ta âu yếm, dòng nước ẩm ướt thấm đẫm khu vực tam giác thần bí.
Tả Triều Chi ngừng động tác kích thích bầu vú, một tay nắm lấy tiểu huynh đệ hung dữ của mình, tay còn lại mò vào trong lỗ hoa ẩm ướt, hỏi: “Muốn rồi hửm?” Tả Triều Chi thuận tay bôi sữa dính dớp lên đầu viên châu hoa căng đỏ dựng đứng, sau đó khép hai ngón tay lại, đút vào lỗ nhỏ sớm đã ẩm ướt không tả nỗi kia
“A ha… muốn quá… A Triều… muốn A Triều cắm gậy thịt vào…” Dục vọng đã bị châm lửa triệt để, mắt Đường Miên quyến rũ như tơ, uốn éo vòng eo, đè lên ngón tay Tả Triều Chi. Tả Triều Chi nheo mắt, vô cùng phối hợp mà dùng ngón tay cái xoa ấn hột hoa của nàng, ngón tay cũng dùng sức thọc vào trong tầng tầng lớp lớp thịt mềm.
“A a… thoải mái quá… A Triều khiến ta thoải mái quá… ưm….” Hang thịt mẫn cảm được kích thích qua lại không ngừng, cảm giác sung sướng ùn ùn kéo đến, chẳng mấy chốc đã nhấn chìm Đường Miên trong đó. Âm để và âm đạo đồng thời lên đỉnh, một lượng lớn nước xuân phun ra từ hang động dâm đãng kia, cùng lúc đó, hai bầu ngực cũng vì sung sướng mà phun ra sữa
“A a a a…” Đường Miên hơi trợn mắt, toàn thân trên dưới đều vì sự sung sướng kịch liệt mà run rẩy, hai bầu ngực và lỗ hoa đều phun nhiều nước.
“Đường Đường quả nhiên được làm từ nước!” Dục vọng đã trưởng phát đau, Tả Triều Chi rút ngón tay ra, quy đầu mở rộng cánh cửa vừa qua cao trào nên hơi he hé, xông thẳng vào lỗ hoa đang phun trào, đồng thời cúi đầu mút một bên ngực.
Tiến vào trong lỗ nhỏ quanh co khúc khuỷu, trùng trùng điệp điệp ấy, Tả Triều Chi không thể nhẫn nhịn thêm nữa, điên cuồng đưa đẩy eo hông.
Xì xì, bì bạch, tiếng nước và tiếng cơ thể va chạm giống như tiếng lá xào xạc trong rừng, chi chít không ngừng.
Vừa uống sữa vừa đâm giã mị huyệt, tuyệt không còn gì tả nổi.
“A a a…” Cơ thể mẫn cảm vì vừa cao trào bị chiếm đoạt với cường độ cao, bên trên bị môi lưỡi nóng bỏng bú mút, bên dưới bị gậy thịt thô to đâm rút.
Lỗ thịt phì nhiêu bị đâm đến mức biến dạng, cây gậy thị đỏ tím rúc sâu vào trong, đâm thọc nhanh chóng, nhanh đến mức sắp xuất hiện ảo giác.
“A a… sắp bị đâm hỏng rồi ưm…
Lỗ nhỏ sau sinh khôi phục vẻ đẹp vốn có, thịt non sít sao hút chặt cây gậy thịt thô to, nhất thời hai người đều sướng vô cùng.
Tả Triều Chi điên cuồng ưỡn eo, mỗi lần đều cắm vào cửa tử cung nằm ở nơi sâu nhất, cửa tử cung bị làm đến độ vừa ngứa vừa tê, Đường Miên chỉ cảm thấy cả người mình giống như bị đâm tan ra, hai chân mất đi cảm giác, không còn chút sức lực nào, chỉ có thể rũ bên hông Tả Triều Chi, giống như cây bèo không rễ, chỉ đành trôi theo dòng nước, bị đưa đến nơi nào chẳng hay.
“A a… sắp đến rồi.” Sự sung sướng như dời sông lấp biển nhấn chim thần trí, Đường Miên thở gấp rên rỉ không thôi, thịt non không ngừng co rút, lòng. Khoảnh khắc sắp vào đến cao trào, hai bầu vú tê rần, sữa tươi phun trào, dâm không tả nổi.
Tả Triều Chi buông ngực Đường Miên ra, hưởng thụ dòng sữa tưới ướt lồng ngực mình.
Bạch bạch bạch, hắn nhanh chóng ưỡn người, ra sức va chạm khiến thân thể mềm mại yêu kiều kia phải lắc lư, quy đầu đâm vào tử cung, tinh dịch đặc sệt bắn vào trong, thật lâu, thật lâu.
“Đường Đường, ta yêu nàng…” Hắn thở gấp nói.
“Ta cũng vậy.” Nàng trả lời.
Hai người đan mười ngón tay, mãi cũng không chịu buông ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận