Chương 145

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 145

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi đến cổng trường, một nhóm học sinh và giáo viên đã nghênh đón ở cổng trường, chào đón cô vào.
Họ không ngờ rằng Dạ Tuyết Hi đã mấy tháng không gặp, lại biến thành một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy, trước đây xuất thân của cô đã tốt rồi, bây giờ lại ăn mặc như thế này, quả thực rất khác so với trước đây
Lúc này trong đám người có một thân ảnh nhảy lên nhảy xuống, đang vẫy tay với cô.
Hồ Ngọc Văn, người đã ừng gặp cô trong ký túc xá, thấy rằng cuối cùng cô cũng đến, háo hức hy vọng rằng cô sẽ nhìn thấy mình.
Nhưng Dạ Tuyết Hi bị một nhóm người vây quanh, căn bản cô không thể nhìn thấy những gì đang xảy ra phía sau mình, thế là không thể phát hiện ra cô bạn.
Lúc này, trên mặt Hồ Ngọc Văn lộ rõ
vẻ không vui, nhưng cô cũng không có cách nào, biết là điều kiện không cho phép.
Đi theo đội ngũ đến tòa nhà tiếp tân của trường, nhìn thấy Dạ Tuyết Hi được sắp xếp vào một phòng chờ VIP sang trọng hàng đầu, Hồ Ngọc Văn không còn cách nào khác ngoài việc dừng lại.
Tuy nhiên, cô ta không bao giờ bỏ cuộc, lặng lẽ trốn vào trong góc hành lang, chờ sau khi đám đông giải tán, cô ta liền quay trở lại cửa phòng chờ.
Lúc này, mấy vệ sĩ áo đen hung hãn ngăn cản cô ta lại “Cô muốn làm cái gì? ”
“Tôi … Tôi muốn gặp bạn tôi một chút, Dạ Tuyết Hi…” Hồ Ngọc Văn cúi đầu thấp giọng nói.
“Tôi tên là Hồ Ngọc Văn…”
Lúc này, vệ sĩ đa nghi yêu cầu một trong những người hầu gái đi vào phòng nghỉ, hỏi Dạ Tuyết Hi.
Dạ Tuyết Hi sau khi nghe xong, không thể nhớ ngay lập tức, nhưng khi cô bước đến cửa vừa nhìn liền biết.
“Sao cậu lại ở đây?” Dạ Tuyết Hi hiển nhiên có chút kinh ngạc, vội vàng bảo vệ sĩ để cho cô ta vào.
Hồ Ngọc Văn có chút thận trọng bước vào khi đang còn là giờ nghỉ ”Ờm, Dạ Tuyết Hi, tớ biết hôm nay cậu sẽ đến, vì vậy tớ đã đợi ở ngoài cửa từ rất sớm.”
“Cậu ở chỗ đó…có tốt không?” Mặc dù cô ta nghĩ đó là một câu hỏi ngu ngốc, nhưng cô ta không thể không hỏi.
“Được, còn cậu thì sao?” Dạ Tuyết Hi cười rạng rỡ, vừa nhìn đã thấy cô tràn đầy năng lượng.
Lúc này, Hồ Ngọc Văn mới chú ý đến chiếc đuôi hồ ly sau lưng cô “Cái này… là Lê Dạ Thần lớn nhân tặng cho cậu sao? Nó thật sự rất đẹp.”
Cô ta nhịn không được chạm vào sợi lông trên đó.
“Đúng vậy.” Dạ Tuyết Hi cười cười.
Hai người nhớ lại chuyện quá khứ còn trò chuyện một lúc.
Lúc này, Hồ Ngọc Văn đột nhiên nói “Tuyết Hi, cậu xem cậu ở bên kia sống rất tốt, chúng ta dù sao cũng là bằng hữu, có thể dẫn tớ tới đó để làm hầu nữ bên cạnh Lê Dạ Thần lớn nhân được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận