Chương 146

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 146

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cái nắm tay của Minh An không quá mềm mại, nó có một sự rắn rỏi nhất định từ những ngón tay thon dài nhưng khỏe khoắn. Long cảm nhận được sự ấm áp từ lòng bàn tay cô truyền sang, một hơi ấm thật đến nỗi cậu có thể cảm nhận được cả những nhịp đập khe khẽ dưới lớp da mỏng. Giữa dòng người hối hả, giữa tiếng còi xe inh ỏi của Sài Gòn, khoảnh khắc ấy lại tĩnh lặng một cách lạ thường. Cậu không nói gì, chỉ siết nhẹ tay cô, như để khẳng định rằng đây không phải là một giấc mơ.

Bóng dáng họ đổ dài, quyện vào nhau, bước đi trên con đường quen thuộc trở về căn hộ. Sự phấn khích sau khi tìm được “trụ sở” vẫn còn lâng lâng trong cả hai.

“Về đến nhà, anh lo phần dàn ý nội dung giảng dạy chi tiết nhé,” Minh An đột nhiên lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. Giọng cô đã hoàn toàn trở lại với vai trò CEO, dứt khoát và đầy tính chỉ đạo. “Em sẽ phụ trách phần phân tích thị trường, chiến lược giá và dự toán tài chính. Tối nay phải xong bản nháp đầu tiên, ngày mai còn phải rà soát lại lỗi và trình bày cho đẹp mắt nữa.”

“Tuân lệnh, CEO,” Long mỉm cười đáp, cảm thấy vô cùng thích thú với vai trò mới này của họ. Cậu không hề cảm thấy bị sai bảo, ngược lại, cậu thấy mình là một phần của một cỗ máy đang vận hành trơn tru, mà Minh An chính là bộ não điều khiển cỗ máy đó.

“À mà khoan,” Minh An đột ngột dừng lại, kéo Long đứng khựng lại theo. Cô nhìn quanh rồi chỉ tay về phía một nhà sách lớn ở bên kia đường. “Chúng ta cần vũ khí.”

“Vũ khí?” Long ngơ ngác.

“Chứ sao,” Minh An nhướng mày. “Bảng kế hoạch không thể viết trên không khí được. Chúng ta cần giấy A0 để vẽ sơ đồ tư duy, bút nhiều màu, giấy note, kẹp file… Tất cả mọi thứ để bản kế hoạch của chúng ta trông chuyên nghiệp nhất có thể. Thầy Minh là người rất khó tính và để ý chi tiết, chúng ta không thể sơ sài được.”

Nói rồi, cô không đợi Long trả lời, kéo tuột cậu băng qua đường, tiến thẳng vào nhà sách.

Bên trong nhà sách, không khí mát rượi từ điều hòa phả vào mặt, mang theo mùi giấy mới đặc trưng. Minh An tỏ ra vô cùng thành thạo. Cô đi thẳng đến quầy văn phòng phẩm, lướt mắt một lượt rồi bắt đầu nhặt đồ với tốc độ chóng mặt.

“Bút highlight vàng, xanh lá, hồng… để đánh dấu các mục quan trọng,” cô vừa lẩm bẩm vừa ném vào giỏ hàng. “Bút lông dầu đầu nhỏ hai màu đen đỏ để viết lên bảng trắng. Một tập giấy note 5 màu. Một cuộn giấy A0. Anh lấy cho em xấp bìa cứng màu xanh dương đậm đi, màu đó trông chuyên nghiệp.”

Long chỉ biết gật đầu lia lịa rồi chạy đi lấy đồ theo chỉ thị của “sếp”. Cậu nhìn cô gái tóc bạch kim đang đứng lựa chọn giữa hàng chục loại kẹp giấy khác nhau với một vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, trong lòng không khỏi bật cười. Ai mà ngờ được cô nàng yêu tinh dâm đãng, hiếu thắng trên giường lại có thể biến thành một nhà quản lý tài ba, tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ như vậy.

Trong lúc Long đang đứng chờ, một gã thanh niên ăn mặc khá bảnh bao tiến lại gần Minh An.

“Em gái ơi, em tìm gì à, để anh giúp cho?” gã cất giọng ngọt sớt, ánh mắt thì cứ dán vào cặp mông cong vút của Minh An dưới lớp quần jogger.

Minh An còn chưa kịp phản ứng, Long đã lẳng lặng bước tới, đứng chắn ngay sau lưng cô, đặt tay lên eo cô một cách đầy sở hữu. Cậu không nói gì, chỉ phóng một cái nhìn lạnh như băng về phía gã thanh niên kia. Vóc dáng cao lớn 1m9 của cậu hoàn toàn che khuất Minh An, tạo ra một áp lực vô hình khiến gã kia phải chột dạ. Gã lúng túng cười trừ một tiếng rồi lủi đi mất.

Minh An cảm nhận được bàn tay rắn chắc trên eo mình, cô ngước lên nhìn Long, thấy ánh mắt “giết người” của cậu vẫn đang nhìn theo bóng gã trai kia. Cô khẽ nhếch môi.

“Ghen à, nhân viên?” cô thì thầm, giọng đầy ý trêu chọc.

“Bảo vệ tài sản của công ty thôi, thưa CEO,” Long tỉnh bơ đáp, nhưng bàn tay trên eo cô lại siết nhẹ một cái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận