Chương 146

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 146

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nó bị tôi dùng yêu lực áp chế, hồn phách chưa rời khỏi cơ thể, nếu không có tôi thi pháp, nó sẽ hồn phi phách tán.”

Sự thống khổ lại tràn ngập trong đáy mắt của Hạnh Mính, bi thương trên gương mặt như ngưng kết thành thực thể, cả người chìm trong u ám.

Cô đã biết mục đích Nguyên Tuấn Sách mang cô tới đây, vì thế liền đau khổ cầu xin: “Cậu nhất định phải cứu cậu ấy. Chỉ cần cậu đồng ý với mình, mình sẽ nghe lời, mình sẽ nỗ lực mang thai.”

Bàn tay Nguyên Tuấn Sách dừng sau ót Hạnh Mính, một nặng một nhẹ vuốt ve, lộ ra nụ cười giảo hoạt: “Tôi chính là thích Hạnh Mính ngoan như vậy.”

Một tháng qua đi, Hạnh Mính vẫn không mang thai.

Lộ Điệp được cứu, Hạnh Mính cũng được trả tự do, trở về trường học.

Chuyện cô biến mất một tháng cứ như không hề tồn tại trong kí ức của mọi người trong trường học, thậm chí ngay cả ba mẹ cô cũng không chuyện cô mất tích, vẫn giống như bình thường, dặn dò cô trên đường đi học chú ý an toàn.

Chỉ còn nửa năm nửa là kết thúc quãng thời gian học lớp 12, lâu lắm không rèn luyện, thành tích thể dục của Hạnh Mính xuống dốc không phanh.

Hạ thể bị cọ xát sinh đau đớn khiến Hạnh Mính không thể nào đi đường bình thường. Giữa trưa, cô ngồi trên thính phòng cạnh sân thể dục, ấn bụng chịu đựng.

Một tháng liên tục làm tình khiến nơi này bị thương khó lành. Mỗi lần chạy bộ hay bước đi đều sẽ thấy đau đớn khó chịu.

Vu Tề tìm cô trong phòng học nửa ngày không thấy người, mới cầm hộp cơm trưa, thở hồng hộc chạy xuống sân thể dục.

Lúc này thời tiết đã sắp sang đông, gió rét lạnh băng, trên sân thể dục hầu như không có người. Loại thời tiết thế này, chỉ cần thò tay ra khỏi trong túi áo là đông cứng thành băng luôn.

“Làm gì không vào phòng học ngồi? Không lạnh à?” Vu Tề đưa hộp cơm trong tay cho cô: “May mắn là mình có dự kiến trước, lấy cho cậu một bát canh nóng đó.”

Hạnh Mính kinh ngạc nhận lấy hộp cơm: “Cảm ơn, cậu ăn chưa?”

“Không cần quan tâm đến mình, không có chuyện gì quá quan trọng hơn ân nhân cứu mạng cả!”

Hạnh Mính phồng má thổi bát canh cho nguội bớt, điểm mũi chân, cong eo, đầu gối hơi khuỵu xuống, nhẫn nhịn cảm giác đau đớn trong bụng: “Chút chuyện nhỏ không tốn sức mà thôi. Mỗi lần đều làm phiền đến cậu như vậy, đã qua hết một học kỳ rồi, báo đáp như vậy là đủ rồi.”

“Sao có thể! Cậu cứu mình một mạng, mình phải nhớ kỹ ân tình này cả đời, làm người thì không thể vong ân phụ nghĩa được.” Vu Tề cong eo, đút tay vào túi áo đồng phục, lạnh đến dậm chân.

“Đúng rồi, mình còn có chuyện muốn hỏi cậu, cái phù lần trước có thể cho mình mấy tấm nữa không? Mình cảm thấy nó thật sự rất linh, nhưng mà lần trước làm mất rồi, lần này mình còn muốn xin cho ba mẹ một tấm, bỏ tiền mua cũng được!”

“Phù đó là đó mình vẽ.”

Vu Tề khiếp sợ: “Cậu tự vẽ? Cậu trâu bò như vậy! Ân nhân cứu mạng, cậu muốn bao nhiêu tiền? Mình mua hết!”

“Không phải vấn đề về tiền, chủ yếu là, mình đã rất lâu rồi không vẽ bùa, hơn nữa mấy thứ như bùa chú này, chỉ là mê tín dị đoan thôi. Chỉ cần cậu tin tưởng bản thân sẽ bình an thì nhất định sẽ bình an.”

“Không không không. Sao có thể là nói là mê tín dị đoan được. Cái này gọi là tín niệm, tục ngữ đã nói rồi, có thờ có thiêng, có kiêng có lành. Thà rằng tin là có, chứ không thể xúc phạm, mình rất sùng bái những thứ như linh phù này, huống chi là người biết vẽ bùa.”

Vu Tề nghiêng đầu nhìn cô, cậu ta cười đến thấy răng không thấy mắt, đôi mắt híp thành một sợi chỉ nhỏ: “Hạnh đạo sĩ, có thể vẽ lại cho mình mấy tấm không? Mình nhận cậu làm chị đại, nguyện ý mang cơm cho cậu cả đời.”

Hạnh Mính không đành lòng tiếp tục từ chối cậu bạn nhiệt tình này: “Được rồi, để mình thử xem.”

“Cảm ơn Hạnh đạo sĩ!”

“Mình vẫn chưa được tính là một đạo sĩ.” Hạnh Mính mở cơm hộp ra, tiên miệng hỏi: “Cậu có nhìn thấy Lộ Điệp trong phòng học không? Chẳng biết cậu ấy đến trường học chưa nữa?”

Vu Tề nghi hoặc a một tiếng: “Ai là Lộ Điệp?”

Hạnh Mính ngơ ngẩn.

Cậu ta vò đầu: “Mình không nhớ rõ, trong lớp mình có bạn học này sao?”

“Chính là, người hay bên tóc hai bên như cái bánh quai chèo ấy, gương mặt trẻ con bầu bĩnh, khuôn mặt mềm mại. Lúc cãi nhau thì cực kỳ độc miệng còn hay nói mấy lời thô tục, trước kia cậu ấy thích cãi nhau với Tần Nhạc Chí nhất! Người mà, suốt ngày đi cùng mình ấy, chính là Lộ Điệp ấy!” Hạnh Mính hoảng loạn khoa tay múa chân miêu tả.

“Cậu đang nói ai thế? Có phải nhớ nhầm tên rồi không? Hay là học sinh của lớp bên cạnh? Mình không nhớ cậu hay đi cùng bạn học nào, nhưng mà mình có biết Tần Nhạc Chí. Không phải thời điểm nghỉ hè năm ngoái cậu ấy đã chuyển trường rồi sao, còn ra nước ngoài du học.”

“Dạo trước mình còn nhìn thấy cậu ta up ảnh selfie lên mạng xã hội đấy. Tên nhóc này, qua đấy cũng sống tốt lắm, hô mưa gọi gió. À, lúc vừa mới đi cậu ta còn hỏi thăm cậu đấy, hỏi cậu sống thế nào, nhưng mà gần đây không thấy liên hệ nữa……”

Giọng Vu Tề bên tai cô cứ càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng xa xôi. Vẻ mặt Hạnh Mính có thể nói là sợ hãi, cô ôm hộp cơm, tay không tự chủ mà phát run, đôi mắt không còn tiêu cự nhìn chằm chằm nơi nào đó trên mặt đất, xuất thần nghĩ ngợi lung tung.

“Làm sao vậy?” Vu Tề tới gần hỏi cô, chỉ thấy Hạnh Mính há miệng, hốt hoảng hô hấp, hơi thở ấm áp vừa ra khỏi miệng liền biến thành sương trắng lạnh băng, cánh môi khô khóc nứt nẻ.

“Vậy, Nguyên Tuấn Sách thì sao? Cậu có biết người này không?”

“Biết chứ, không phải lúc trước còn là bạn cùng bàn với cậu sao? Cậu chàng này lớn lên vừa trắng vừa soái vừa cao, nhưng mà không hiểu sao mình cứ cảm thấy hành vi của cậu ta có chút gì đó không quá bình thường. Nói đi cũng phải nói lại, sao hôm nay không thấy cậu ấy đi học nhỉ?”

“Hồ Anh Tài, thầy Hồ thì sao? Là thầy giáo nhìn qua rất giống hồ ly ấy.”

Vu Tề phụt một tiếng bật cười: “Đây là kiểu so sánh gì thế? Mà trường học chúng ta khi nào có loại người này?.”

Thấy vẻ mặt Hạnh Mính không thích hợp, nụ cười trên mặt Vu Tề cũng dần biến mất: “Cậu làm sao vậy? Bỗng nhiên nói đến mấy người này? Chẳng lẽ mình thật sự có quen biết nhưng lại quên mất họ sao?”

“Không, là mình nhớ lầm.” Hạnh Mính cầm cái thìa, run rẩy đào múc một ít cơm đưa vào trong miệng, vẻ mặt chết lặng nhai nuốt thìa cơm cà ri, cô lẩm bẩm tự lặp lại: “Mình nhớ lầm, mình nhớ lầm.”

Ký ức về bọn họ biến mất, Lộ Điệp làm như vậy, nhất định có đạo lý của cô ấy.

Nguyên Tuấn Sách đi đến địa lao nơi giam giữ Tùng Nhai. Cái địa lao này là do Hồ tộc nhóm xây dựng trong một sơn động, nơi nơi đều có dấu vết của móng vuốt cùng công cụ đào bới thô sơ. Với chiều cao của anh, khi tiến vào nơi này không thể không cong eo.

Tùng Nhai ngồi giữa thiết lao, hai tay của anh ta bị cột chặt, cả người treo lơ lửng giữa không trung, một đầu khác của sợi dây được cố định ở khe lõm trên trần nhà.

Nơi này âm lãnh ẩm ướt, địa lao vào mùa đông càng ẩm ướt lạnh lẽo. Trên người Tùng Nhai chỉ có bộ đạo bào mỏng manh, cả người đã lạnh đến nỗi sắc mặt xanh trắng, da môi nứt toác, tóc dài bù xù loè xoè trên mí mắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận