Chương 146

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 146

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh nợ cô quá nhiều.

Không chỉ là mười hai năm yêu anh không hồi đáp. Mà còn là những lời nói bị anh tàn nhẫn gạt đi.

Lâm Tư Hạ đáng giận năm thì anh đáng hận mười. Không tin tưởng cũng là một lưỡi dao giết chết người không rướm máu.

Nợ tình mà anh nợ cô, biết bao giờ anh mới có thể trả được?

Anh nợ cô, nợ cô cả một đời hạnh phúc.

Những ngày sau đó Phó Nhược Hằng đều đến gặp cô, nhưng anh không có vào trong. Anh chỉ âm thầm đứng quan sát cô từ xa.

Trình Ý vẫn không hề biết đến sự xuất hiện của anh, vẫn sẽ như thường ngày tuần tự đi ra ngoài cùng với Tiểu An đến trường, sau đó lại đi siêu thị mua đồ về nấu chút gì đó ngon ngon cho con bé.

Phó Nhược Hằng nhìn theo bóng lưng bé nhỏ của cô, trong tim không sao mà yên tâm cho được. Anh bước xuống khỏi xe, âm thầm đi theo phía sau lưng cô.

Cô không hề phát hiện ra sự tồn tại của anh, sau khi đưa Tiểu An đến trường liền hôn chào tạm biệt con bé.

“Tiểu An, con mau đi vào trong đi. Hết giờ mẹ sẽ đến đón con.”

“Nhưng mà mắt của mẹ không tiện. Tiểu An có thể tự mình đi về nhà được mà.”

Cô nhìn con gái, tuy không nhìn thấy nhưng cô có thể biết được con gái của cô lớn lên chắc chắn rất xinh đẹp. Ngày bé cô bé đã rất xinh đẹp rồi mà, lớn lên chắc hẳn là một thiên thần.

Cô yêu bé con nhất trên đời. Ông trời đã lấy đi của cô rất nhiều thứ nhưng cũng không hẳn là không cho cô thứ gì. Cô có một đứa con gái hiểu chuyện, ngoan ngoãn lại rất lễ phép.

Trình Ý sao mà không hạnh phúc cho được. Mỗi ngày trôi qua của cô đều tồn tại vì Tiểu An. Con bé chính là nguồn sống của cô, là tiểu tâm can cô coi trọng còn hơn cả sinh mạng này.

Cô cười dịu dàng, vuốt ve gương mặt bé, “Mẹ không sao, dạo này mẹ chỉ bị cảm nhẹ thôi, vẫn có thể đón con được. Con ở bên ngoài một mình, mẹ không yên tâm.”

Tiểu An ngoan ngoãn gật đầu cho mẹ an lòng, “Vâng ạ. Vậy tạm biệt mẹ.”

“Tiểu An đi học ngoan. Mẹ sẽ nấu món mực rim con thích ăn nhất nhé.”

“Yeah. Yêu mẹ nhất.”

Con bé nhảy cẫng lên vì vui sướng. Dù không thể nhìn thấy nhưng cô vẫn cảm nhận được sự vui sướng của bé con.

Trình Ý men theo đường mòn lên xe taxi đi về hướng khu chợ. Sau đó lại một mình đi vào bên trong, bóng dáng cô mảnh mai, hao gầy, men theo cây gậy dẫn đường mà đi từng bước khó khăn vào con đường nhỏ.

Khu chợ này ngay dưới nhà cô ngày nào cô cũng đi nhưng anh vẫn cảm thấy không an tâm cho tình trạng hiện tại của cô. Đường thì gập ghềnh nhiều đồ vướng chân, anh lo cô bị thương.

Anh có thể chấp nhận cô oán hận anh nhưng lại không thể chấp nhận được cảnh nhìn cô một mình chịu khổ như vậy được. Chỉ cần nghĩ đến những năm này Trình Ý đã sống khó khăn như thế nào với đôi mắt mù lòa, anh lại càng giận chính bản thân mình hơn.

Cô chỉ là một cô gái nhỏ, làm sao có thể tự một mình nuôi con?

Không biết những năm này mẹ con cô đã sống như thế nào? Có phải là được Tống Tri Hành giúp đỡ hay không?

Tại sao cô thà đi tìm Tống Tri Hành giúp đỡ cũng không muốn nói sự thật cho anh biết?

Cô hận anh đến như thế sao?

Những năm này thà một mình chịu đựng tất cả cũng không muốn tha thứ cho anh.

Lần đầu tiên Phó Nhược Hằng cảm thấy tự ti, bất lực. Bây giờ đến ngay cả tư cách xuất hiện trước mặt cô, mong cô tha thứ cho anh, anh cũng không đủ dũng khí.

Cuối cùng hắn cũng đã hiểu được cảm giác đau khổ khi không thể nói ra tất cả với người mình yêu được. Cảm giác chỉ có âm thầm dõi theo cô.

Phó Nhược Hằng bước xuống xe, đi theo phía sau lưng cô, chầm chậm bước theo từng bước chân nhỏ của cô. Bóng dáng của hắn cao lớn phủ lên người cô nhưng cô lại không cảm nhận được anh.

Anh bước thật chậm, chỉ khẽ ngắm nhìn theo hành động của cô. Nhìn cô cẩn thận đi từng bước trên đường, trong lòng sợ hãi cô sẽ bị trượt ngã, cứ cuống quít cả lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận