Chương 146

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 146

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rina xốc cái thảm dài lên, lộ ra da thịt trắng sáng non mịn như bạch ngọc, ánh sáng màu lam sao trời chiếu lên thân thể trần như nhộng mà nõn nẻ dị thường, câu hồn đoạt phách người nhìn. Đôi mắt đẹp nhìn quanh mặt biển, bốn phía đều không thấy đảo nhỏ.

Rina hiện tại vẫn không thể nói được như cũ, cô đặt nhẹ tay lên trán mình, nhận ra bản thân cũng hình như không phải bị sốt.

Cô thật muốn cho cậu biết nhưng không có cách diễn giải, há miệng thốt nhưng lại không nên tiếng, câu từ cứ vậy mà tắc nghẹn lại trong họng.

Cô chỉ chỉ vào miệng mình mong hắn hiểu, Tang Nại như bừng tỉnh liền ‘a’ một tiếng !

“Người khát nước đúng không ? Tôi liền đi lấy cho người !”

Không phải, không phải !

Cô trơ con ngươi nhìn cậu chạy vào bên trong bếp.

Rina nuốt nước miếng, bất giác thấy nhiệt độ cơ thể mình tăng cao đột ngột, đây là phát sốt, vậy thì sẽ làm hỏng đầu óc mất, khi cô bị cảm, chủ nhân trước nay đều không đút thuốc cho cô uống, thông thường là sau một khoảng thời gian sẽ tự mình khỏi, kháng thể của cô rất tốt, nên gần như lần nào cảm cũng sẽ đều không uống thuốc.

Ánh mắt nàng di chuyển xuống cánh tay có lỗ kim tiêm.

Có lẽ hiện tại, cô đại khái không may mắn như vậy.

“Hô, hô…..Ha.”

“Như thế nào vẫn nóng như vậy.” cậu hướng trán mình dán vào làn da trắng nhẵn như sứ nhắm mắt lại hốt hoảng nói: “Quá nóng, quá nóng a chủ nhân, vì sao mà nhiệt độ cơ thể cao như vậy.”

Cậu đem thật nhiều nước lạnh lên với mong muốn hạ nhiệt cho cô, nhưng đều vô tác dụng, cậu còn tò mò hỏi có phải nước quá lạnh hay không, nhưng cậu biết nếu cứ thế này sẽ không ổn.

“Làm sao bây giờ, tôi lại không biết chữa bệnh.”

Tang Nại áy náy quỳ bên cạnh cô.

Môi Rina có chút trắng cứ run rẩy liên tục, bên ngoài nóng sốt, bên trong lại thấy lạnh lẽo như hàn băng, rất lạnh a, không chịu nổi cái giá rét cứ lan ra khắp cơ thể, hai tay nhỏ ma sát lại với nhau tạo độ ấm.

Tang Nại thấy Rina khó chịu như vậy liền bế thoắt cô lên phóng vào trong phòng ngủ, đắp lên cho cô hết tấm chăn này rồi lại tấm khác, khiến thân cô nặng trĩu một tầng chăn dày. Hắn cũng trút bỏ hết quần áo, len vào ôm cô, nhiệt độ hai cơ thể sát lại nhau tạo lên sự nóng bức kì lạ.

“Hiện tại còn lạnh không ?” Cậu cẩn thận dè chừng hỏi Rina, để đầu nàng dựa lên vai mình.

Rina cả người cứ run rẩy, cô lại hắt xì một cái, tiếng hít thở cũng yếu ớt.

“Tại sao chủ nhân không cùng tôi nói chuyện ?” Tang Nại vòng tay ôm qua eo nhỏ, hôn nhẹ môi cô rồi nói: “Em ghét bỏ tôi sao? Chủ nhân, chủ nhân, tôi rất thích chủ nhân, bất luận chủ nhân trở thành thế nào.”

Rina đẩy cạu ra, chỉ chỉ miệng mình, sau đó xua xua tay.

Lần này xem ra là cậu đã hiểu rõ.

“Không nói chuyện được ?”

Cô liên tục gật đầu.

“Thế này là thế nào a ?” Tay cậu niết nhẹ cái miệng nhỏ của cô, đem tầm mắt mình gắn vào bên trong khoang miệng Rina, mượn ánh đèn phòng có thể thấy được rõ ràng không có gì khác thường.

Cậu cau mày suy ngẫm, hay là tên kia đã làm cái thí nghiệm chết tiệt gì lên người cô chăng, tầm mắt hắn lại di chuyển đến cánh tay có lỗ kim tiêm, chắc hẳn là vậy đi.

Rina thật sự thấy rất lạnh, chủ động vươn cánh tay, ôm chặt lấy thân thể rắn chắc bên cạnh.

Cơ thể cậu như có dòng điện chạy qua, trở nên cứng ngắc rồi lại trố mắt nhìn cô, có phần hăng hái thích thú nhưng sợ hãi cũng không ngoại lệ, nên cậu vẫn duy trì tư thế mở hai tay ôm eo cô.

Ngay sau đó chậm rì rì cười tươi, vuốt ve tóc cô, cưng chiều nói:

“Chủ nhân thật giống con nít.”

“Tôi rất thích chủ nhân như vậy, nếu tôi và chủ nhân có thể sinh ra một đứa bé thì tốt rồi, thật đáng tiếc.”

Rina nghe cậu nói vậy thì hít một hơi thật sâu, ánh mắt mang theo một tầng hơi mơ màng, cô nhìn về phía cửa sổ lớn trong phòng, cô say mê đắm chìm vào ánh trăng chiếu sáng cùng mặt biển ánh màu kim hoàng sắc, tiếng sóng vồ vập nhau, làn gió phiêu diêu mang theo hơi thở của biển, có cảm giác bình yên nhẹ nhàng. Đứa bé của cô ư ? Rina cũng chưa bao giờ có suy tưởng này, có lẽ cô biết điều này sẽ không bao giờ xảy ra….

Cô nằm ở trong lòng cậu thiu thiu chìm vào giấc mộng, Tang Nại nắm lấy tay phải cô, nhẹ nhàng hôn dọc theo cánh tay như đang nâng niu một bảo vật.

Làn da yếu ớt đều lưu lại dấu vết hôn cắn mang tính chiếm hữu, từng vệt hồng tím vô cùng bắt mắt, đến mùa động dục, công cẩu trong rừng cũng đều đánh dấu địa bàn của chính mình để hấp dẫn giống cái.

Mà cậu là một công cẩu đáng thương, bị nghiền đoạn đuôi, phần còn lại của tay chân cũng đã bị cụt, trái tim chẳng biết lúc nào đã nguội lạnh, cậu muốn dâng hiến những thứ tốt đẹp nhất của cậu cho chủ nhân, nếu chủ nhân không có tâm muốn nhận, cậu liền không ngần ngại dâng nốt trái tim mình lên cho cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận