Chương 146

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 146

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê đợi mãi cũng không đợi được câu nói “Mười triệu tệ, mau rời xa con trai tôi” của Nghiêm Hoằng Hoa.
Cô cũng không đợi được đến lúc Nghiêm Hoằng Hoa biết sau khi bản thân đã vì “lớn nghĩa không quản người thân” mà bị “gài bẫy”.
Quả nhiên, ở phương diện nào đó Nghiêm Kỷ rất giống ông. Hai bố con đều không tốt đẹp gì. Một người ép cưới, một người bắt nhốt.
Vì điểm này giữa hai bố con họ, Nghiêm Kỷ chỉ có thể cố gắng hơn, bận rộn hơn, Mộc Trạch Tê ngủ rồi anh mới về, anh đi rồi Mộc Trạch Tê mới tỉnh giấc.
Hai người ngày nào cũng chung giường lại giống như đã lâu không gặp. Bên ngoài toàn là tin tức anh và Lâm Thi Vũ thường xuyên qua lại.
Tâm trạng Mộc Trạch Tê không tốt, mệt mỏi, chán ăn, cáu kỉnh một cách kỳ lạ, cứ cố ý muốn làm ầm ĩ với anh, Cái này không đồng ý, cái kia không đồng ý, Nghiêm Kỷ bận bù đầu bù cổ chỉ có thể gọi điện dỗ dành cô.
Sau khi nhận ra Mộc Trạch Tê đang cố tình gây sự, Nghiêm Kỷ dùng lời lẽ tục tĩu trên giường hung dữ với cô mấy câu. Mộc Trạch Tê bật khóc muốn cúp điện thoại.
Đàn ông đều không đáng tin, Mộc Trạch Tê đã có ý định trong lòng, nói bóng nói gió cô chuẩn bị “kiếm tiền”, thủ thỉ xúi giục Nghiêm Kỷ đầu tư vào sự nghiệp thêu thùa của cô.
Cô còn phải đối phó với các kiểu áp lực vô hình của nhà họ Nghiêm, chưa đợi phản kích, Mộc Trạch Tê đã “mẹ giàu nhờ con”.
Mộc Trạch Tê đã mang thai. Ở trong phòng thêu ngọc trai mười mấy tiếng đồng hồ, sau khi chóng mặt nôn mửa thì được đưa tới bệnh viện, sau đó nhận được tin vui cô đã mang thai được hai tháng…

“Con nói muốn kết hôn à?” Hai bố con ngồi trong phòng họp lớn sau cuộc họp, Nghiêm Hoằng Hoa nhíu mày, lặp lại lời của Nghiêm Kỷ.
“Với ai? Mộc Trạch Tê?”
Nghiêm Kỷ nói như điều hiển nhiên: “Con không kết hôn với cô ấy thì còn có thể kết hôn với ai chứ?”
“Vậy con với cô bé nhà họ Lâm kia là thế nào?”
“Không thế nào cả. Bây giờ nhà họ Lâm vì muốn thoát khỏi cảnh khó khăn, muốn để cho nhà họ Nghiêm giúp đỡ một tay nên cố ý lan truyền những lời đồn kia mà thôi.”
Lúc Nghiêm Kỷ đi ra ngoài, nhìn thấy Phương Hoa Dung đang đứng bên ngoài, bà thở dài nhìn Nghiêm Kỷ.
“Trước đó con không thích người ta, sao bây giờ cứ nhất quyết lấy con bé? Người mà nhà họ Nghiêm nuôi bên ngoài khác với kết hôn, mẹ thấy Mộc Trạch Tê cũng không muốn gả cho con.”
Nghiêm Kỷ biết, tất cả mọi người đều biết, lúc chưa kết hôn thì vẫn là người tự do.
Anh hít vào một hơi thật sâu: “Mẹ, mẹ dạy con không tốt, cuối cùng con vẫn là người tệ bạc giống bố con mà thôi.”
Phương Hoa Dung im lặng rồi nói: “Người mà nhà họ Nghiêm các người thật sự muốn lấy, mẹ ngăn được chắc? Hồi nhỏ mẹ cũng có nhiều người vây quanh, muốn gì có đó. Sau mẹ với bố sinh ra con thì cũng chẳng dịu dàng được là bao.”
“Mộc Trạch Tê giống Vạn Dung, tính cách yếu đuối, ngoan ngoãn, nghe lời, có cãi nhau với con cũng vẫn mềm mỏng. Nhưng con bé cũng bướng bỉnh, như đánh vào bịch bông, làm sao cũng không thay đổi. Chuyện kết hôn, con từ từ hẵng nói đi.”
“Con biết rồi.”
Sau khi tan làm, Nghiêm Kỷ đi lấy nhẫn đặt trước thì nhận được tin nhắn của thím Lý nói Mộc Trạch Tê đi bệnh viện.
Nghiêm Kỷ lái xe phóng thẳng tới bệnh viện, vốn còn tới trước xe cứu thương nhưng đang vào giờ cao điểm tan tầm, vì vậy mà phía trước lại xảy ra tình trạng tắc đường.
Nghiêm Kỷ tự lái nên không thể xuống xe, đành dừng xe gọi điện thoại cho thím Lý để xác định tình hình.
“Cô chủ không sao, bây giờ đang chuẩn bị làm kiểm tra.”
Lúc này Nghiêm Kỷ mới yên tâm.
Đến khi Nghiêm Kỷ bước vào bệnh viện, Mộc Trạch Tê đã làm kiểm tra xong.
Nghiêm Kỷ đẩy cửa phòng bệnh, thím Lý đang nâng cao giường cho Mộc Trạch Tê. Khi thấy Nghiêm Kỷ đi vào thì gật đầu ân cần thăm hỏi, sau đó đi ra ngoài.
“Nghiêm Kỷ…” Mộc Trạch Tê vẫn còn giận Nghiêm Kỷ, nhưng nhìn thấy anh tới thì gương mặt nhỏ vẫn nhăn nhó, nghẹn ngào gọi.
Nghiêm Kỷ đã biết Mộc Trạch Tê đã có thai.
Anh biết trong lòng cô hoảng sợ, sải bước dài tiến tới ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về.
“Không sao không sao, anh ở đây.”
Thảo nào khoảng thời gian này Mộc Trạch Tê hay nổi nóng, nồng độ estrogen và progesterone tăng đột biến trong thời kỳ mang thai nên người rất dễ buồn bực, cáu kỉnh.
Mộc Trạch Tê rúc trong lòng Nghiêm Kỷ, lặng lẽ rơi nước mắt. Khi không ôm hy vọng mang thai thì lại có, ông trời thật biết trêu người.
Nghiêm Kỷ buông ra nhìn Mộc Trạch Tê, hai người nhìn nhau, Nghiêm Kỷ cúi đầu hôn cô.
“Ọe…” Mộc Trạch Tê có thai phản ứng mạnh, hành động nôn khan này đã phá vỡ cảnh tượng đẹp đẽ.
Nghiêm Kỷ…
Nghiêm Kỷ cầm báo cáo kiểm tra, nhìn chằm chằm vào chấm nhỏ mơ hồ trên ảnh chụp CT với vẻ mặt nghiêm túc.
Lần này không phải hiểu nhầm, cô thật sự đã mang thai. Là sự thật, hai người đã có con, đứa bé chỉ nhỏ xíu như vậy.
Mộc Trạch Tê thấy vẻ mặt anh nghiêm trọng thì nghĩ rằng anh không thích đứa con này.
“Không phải anh không phải không thích, chỉ là anh lo lắng cho em. Cơ thể của em vẫn chưa hồi phục. Anh sợ… sau này người vất vả chịu khổ sẽ là em.”
Mộc Trạch Tê biết Nghiêm Kỷ nói gì.
Những năm qua, Nghiêm Kỷ luôn quan tâm đồ ăn thức uống của mình, dỗ dành mình uống các loại thuốc bổ khí huyết và những bài thuốc Đông y.
Việc khám phụ khoa hàng năm cũng cho thấy tình trạng của bản thân tốt dần lên qua từng năm, nhưng nội mạc tử cung thì vẫn chưa được bình thường.
Cô sợ mình giống mẹ năm đó, không thể có con, đương nhiên sẽ sinh non, tổn hại đến sức khỏe.
Bây giờ cảm xúc của Mộc Trạch Tê không ổn định, lại khóc lên.
Nghiêm Kỷ đã không còn tính bốc đồng của tuổi trẻ lúc trước, đến lúc thật sự làm bố rồi, anh lại suy nghĩ nhiều hơn, chín chắn hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận